Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 197)

  Tiếng nói xưa và nay – Sư ni: Đây là từ gốc Ấn Độ. Ở Ấn Độ, nam giới đi tu gọi là bít-sư, nữ giới đi tu gọi là bít-sư-ni. Khi các từ này nhập vào nước ta, chỉ còn giữ các âm tiết cuối: sư, ni (và sau đó nhân dân ta

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 196)

    Về hai câu thơ Hai câu thơ: “Đập cổ kính ra tìm lấy bóng Xếp tàn y lại để dành hơi” Nguyên thủy là của Trần Danh Ánh thời Lê Mạt: Phá toái lăng hoa tầm cựu ảnh Trùng phong khâm tử hộ dư hương   Chữ nghĩa làng văn Lỗ Ban, còn

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Cái tẩu thuốc phiện 1849

Giao Lưu Văn Hóa – Tranh: Thanh Châu Đang lọ mọ trong kho chữ may vớ được bác, bác lại là con điệp tử thư trung của cụ Tiên Điền. Bác đúng là sinh vật để tôi ăn mày chữ nghĩa, bởi tôi sắm nắm mỗi người gắn liền với một vật mới thành chuyện.

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 195)

  Thanh mai trúc mã “Mai” đây là “quả mơ” chứ không phải là cây mai. “Thanh mai” là trái mơ xanh. “Trúc mã” là con ngựa đồ chơi làm bằng tre. Câu này lấy từ điển cố trong bài thơ “Trường ca hành” của Lý Bạch.Tả mối tình thơ ngây của đôi trai gái,

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Ba ngày liêu xiêu…

Kiếp khác – Tranh: Thanh Châu           Xem TV thành phố buồn như chấu cắn có người chết, bạn điện thọai hỏi thăm, bắt qua chuyện ngày nào anh vượt biển, thuyền bị chết máy, ngồi giữa trời và nước anh có cảm nghĩ bã bời của một quãng đời. Thêm chuyện vượt biển,

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Mạt lộ

Ảnh (Internet)        Người thơ mạt lộ chết bên bờ ao chiều 29 Têt, mươi niên sau, con gái ông thổ lộ: “Chú Thanh vội buông đũa chạy ra, nhìn thấy cha tôi ngồi gục đầu thổ huyết bên bờ ao chỗ gốc mít. Khi  tôi đến, xung quanh gốc mít chỗ thắm máu cha

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 194)

Nói dối trong sử học với…phường chèo (3)  Gần đây, tôi (Trần Nhuận Minh) được biết tại nhà thờ danh nhân văn hóa Chu Văn An tại Chí Linh, Hải Dương có dòng chữ sơn son thiếp vàng lớn để thờ: “Ta chưa thấy nước nào coi thường sự học mà khá lên được”. Dưới

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Phí lão cắt cổ vịt

Bên rổ rau muống – Tranh: Thanh Châu Ở núi Xuân Đài, Thanh Hóa có động Hồ Công, Liệt tiên truyện ghi: Khỏang đời Tây Hán, năm 206 trước công nguyên có ông Hồ Công, hằng ngày bán thuốc ở chợ đeo cái bầu bên hông. Vậy mà cái bầu rượu thu chứa cả trời

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 193)

Chữ nghĩa làng văn “Tai vách, mạch rừng”, tôi thích thành ngữ này vì nó đối chọi chan chát / cái vách cũng nghe được, khu rừng cũng có mạch nuớc nhỏ chảy ra …/  Ý nói con người nên cẩn thận, có thể bị tiết lộ. Nhưng có người lại cho là: “tai vách,

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 192)

  Linh sàng (2) Linh là thiêng liêng, là liên quan đến người chết; sàng là cái giường. Các từ tố này đã được soạn giả giải nghĩa đúng. Nhưng nhiều người cho rằng linh sàng là giường thờ người mới chết chưa đem chôn. Nếu như vậy thì phải chăng Nguyễn Du đã dùng

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: Theo chân người đi mở cõi

Hư – Tranh: Thanh Châu Khươm mươi niên trước, qua bài Giấc mộng con, ngộ chữ tôi theo chân cụ Nguyễn Trãi xuôi đường thiên lý cô liêu, cô lý có những lỗ chân trâu từ Thăng Long tới Quảng Trị. Rồi từ Huế, theo vết trâu đái trên đường cái quan xưa cũ lọ

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 191)

Chữ nghĩa làng văn Theo tôi, để văn chương hàm súc và ý vị, nhà văn phải viết trong giả thiết là người đọc của mình là những người cực kỳ thông minh và uyên bác: hắn không cần phải viết những gì, thứ nhất, độc giả có thể đã biết rồi; thứ hai, độc

Đọc Thêm »