Picture of T.Vấn

T.Vấn

Tên thật Trương văn Vấn. Cựu học sinh Petrus Trương Vĩnh Ký, Sài Gòn NK63-70. Xuất thân khóa 3 Sinh Viên Sĩ Quan trường Đại Học Chiến tranh Chính trị Đà Lạt. Hiện đã nghỉ hưu và định cư ở thành phố Austin, tiểu bang Texas (Hoa Kỳ). Tác phẩm đã xuất bản (trong tủ sách điện tử TV&BH): Viết Về Bạn Hữu (2016); S. Alexievich: Tiếng Vọng từ Chernobyl (2016); Lời Tình Buồn gởi New Orleans (2016); Quê Nhà Quê Người (2017); THÉRÈSE DESQUEYROUX (Tiểu Thuyết) (2022); CHỈ LÀ NỖI ĐAM MÊ (Truyện Dịch); CÕI NGƯỜI (Tùy Bút);

T.Vấn: Tháng 6 Năm 2009

Ngày 10 tháng 6 năm 2009 Hãy tìm cách vinh danh tất cả những cựu chiến binh trong cuộc chiến tranh Việt nam Giới thiệu : Sau khi có cuộc thảo luận công khai dành cho những người ủng hộ và chống đối dự án xây dựng tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ trong khuôn

Đọc Thêm »

T.Vấn: Nhớ những người đã nằm xuống

Hỡi những người đã chết hôm qua, Những người còn sống hôm nay, Xin hãy hát với nhau lời nguyện cầu . . . (Phạm Thế Mỹ) 1. Một người bạn, sau chuyến đi thăm Tượng đài kỷ niệm chiến tranh Việt Nam (The Vietnam Veterans Memorial Wall) ở Nghĩa trang quốc gia Arlington hồi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Trở lại thành phố Xanh

Lối vào thành phố Greenburg  Hỏi rằng người ở quê đâu ?  Thưa rằng tôi ở rất lâu quê nhà ( Bùi Giáng ) 1. Với tôi, thành phố như con người. Nó có sự sống của riêng nó. Một thành phố, dù lớn, dù nhỏ, dù làng quê hay đô thị, dù nguy nga

Đọc Thêm »

T.Vấn: Những đứa con đi tìm mẹ

(Hình: Chiến dịch nhân đạo Babylift tháng 4 năm 1975) 1. Đối với những bà mẹ, chiến tranh là một con quái vật. Nó nuốt chửng con cái của họ. Cả những đứa đã trưởng thành lẫn những đứa còn đỏ hỏn phải bế trên tay. Ở bên này hay bên kia chiến tuyến, nỗi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Suy nghĩ tháng 4

• Chinh chiến cũng qua rồi em hỡi Thiên thu còn giọt lệ cho đời (Ngọc Phi) 1. Tôi sọan lại chồng sách đã ngày một bề bộn. Tình cờ bắt gặp mấy bộ sách Sử Việt, được in ra rất trang trọng từ những e-books tôi nhặt nhạnh trên Internet. Gọi đứa con gái

Đọc Thêm »

T.Vấn: Khỏang cách thế hệ

1. Hội sinh viên Việt Nam ở trường đại học địa phương gởi biếu tôi tờ báo Xuân họ vẫn thực hiện đều đặn hàng năm từ khi thành lập hội tới nay. Cầm tờ báo, tôi ngạc nhiên và thích thú với hình thức trình bày, mà theo ghi nhận của vị giáo sư

Đọc Thêm »

T.Vấn: Tháng 3 Năm 2009

Cõi người ta (5) – Tranh: Thanh Châu Ngày 28 tháng 3 năm 2009 Mà máu xương buồn vấy, Chân em thơ dại Và trên đường nơi em qua lại, Sao lòng chắc không ai, Đã nằm chết nơi đây, Duới mặt đất này Để đừng đạp trên, mặt người ngủ yên ( Nụ Vàng –

Đọc Thêm »

T.Vấn: Xin chào người phụ nữ hôm nay

Hôm rồi, do một tình cờ trong quan hệ nghề nghiệp, tôi gặp lại người phụ nữ mà tôi được biết trước đây vài năm. Đó là một phụ nữ rất đáng chú ý. Đẹp, tự tin, lưu loát. Cô nói tiếng Anh như một người được sinh ra trên mảnh đất này và giọng

Đọc Thêm »

T.Vấn: “Tôi Đã Đánh Mất Mình”

Biết rằng cố quên là sẽ nhớ Nên dặn lòng cố nhớ … để đừng quên (Vô danh Thị) Cách đây hơn 100 năm, ở thành phố Frankfurt, Đức quốc, có một người phụ nữ, chỉ được biết đến với cái tên là Mrs. Auguste D. Ở tuổi 51, bà bỗng nhiên quên hết mọi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Lại . . . thắt lưng buộc bụng

1. Mười mấy năm trước, đến Mỹ với hai bàn tay trắng (chưa kể một món nợ hứa sẽ trả khi đã ổn định cuộc sống và có việc làm), tôi ở tâm trạng sẵn sàng chịu đựng mọi cực khổ để bắt đầu lại đời mình. Lúc ấy, với công việc lao động nhọc

Đọc Thêm »

T.Vấn: Tháng 2 Năm 2009

Cõi người ta (10) – Tranh: Thanh Châu Ngày 25 tháng 02 năm 2009 Ký ức hơn 30 năm chiến tranh, ký ức những ngày tháng sống dưới sự kìm kẹp của chính quyền Cộng sản Việt nam, ký ức về những ngày lênh đênh trên biển cả vừa đói, vừa khát, vừa sợ lọt

Đọc Thêm »