Lê Mai Lĩnh: EM RA ĐI NHƯ CHẠY TRỐN KHỎI ĐỜI TA

Tranh: Michele Morata (Nguồn: ecofriendlyart.wordpress.com)

1.

Em ra đi như chạy trốn khỏi đời ta,

Chớ tưởng bở, điều này không có thật đâu mà ham.

Làm sao mà em chạy trốn được, khỏi đời ta.

.

Dưới đôi chân em, không thấy sao, hai sợi xích to tổ chảng,

Trói đời em, giữa đời ta, buộc chặt, không làm sao dịch, xê.

Đôi tay em, bị trói lại bằng những sợi dây vô hình.

Giữa người em, cũng bị đóng chặt bằng một cái cọc, cũng vô hình không kém chi.

Chớ tưởng bở, không dễ đâu, chạy trốn khỏi đời ta.

.

Mà nghĩ lại cho kỹ đi,

Cô Bắc kỳ xí xọn.

Chạy đi, là để tìm kiếm cái chi hơn,

Mà đời nầy, còn có cái chi hơn cái này nhỉ?

Không ngắn, không dài, nhưng vừa tầm, tới chỉ.

Được tới chỉ, đã là cha bộ đội rồi.

.

Không chạy đi đâu hết, ở lại đây với ta,

Sáng, trưa, chiều, gọi tên, ta lúc nào cũng có mặt.

Làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm,

Nếu cần, chơi thêm overtime.

.

Không chạy đi đâu hết, ở lại đây với ta,

Đủ lương thực cho cô, ngày ba bữa,

Vietnamese, Chinese, American(ese).

Đủ nước cho cô tắm, rửa, kỳ cọ, ngày ba lần.

Riêng nước uống, muốn uống lúc nào, phải có kế hoạch.

Khoản nước này, trời cho có hạn, nên hơi bị hạn chế.

.

Ta, khùng thi sĩ, không dễ cũng không khó.

Ta, khó hay dễ, là tùy cô.

Nếu biết chiều, đúng lúc, tôi hoan hô.

Bằng không, cà chớn, ta đả đảo.

.

Đôi điều, rất thật thà, kính thưa, lạy.

Mong cô cẩn thận, tính suy.

Đừng bao giờ, để cô phải nói:

“LỖI TẠI EM, LỖI TẠI EM, MỌI ĐÀNG”

Tin giờ chót:

Sáng hôm nay, trên BỆ THỜ EM, anh đốt ba cây nhang,

Chỉ phút chốc sau, cả ba đều tắt ngúm.

Điềm gở chi đây, em về mau, đêm nay.

Để hai ta làm đôi chim sẻ,

Khe khẽ đá nhau,

Tính lại cuộc tình.

2.

Em ra đi như chạy trốn khỏi đời ta.

Nhưng tại sao em lại phải chạy?

Đừng quên xưa, dáng em, hoa khôi Nguyễn Hoàng.

Em tha thướt, yểu điệu, như cô Bắc kỳ nho nhỏ.

Nay em chạy, trông sao được.

Khó coi lắm.

.

Lại trốn,

Có gì đâu mà em phải trốn.

Trái tim anh, anh trao em từ lâu,

Này còn gì quí hơn, mà em phải trốn.

Nay em đi, là chuyện đã rồi,

Có nói thêm nhiều, cũng chẳng được cái chi mô nà.

Thì em cứ đi,

Thì em cứ đi.

Nhưng đến lúc nào nhớ anh, thèm, thì mời em trở lại.

Anh dễ tính, không câu nệ.

Sáng, trưa, chiều, tối,

Em muốn gõ cửa, lúc nào cũng được.

Hay em muốn xô cửa vào, cho mau được việc,

cũng chẳng sao.

.

Hay mỗi cuối tuần, em ghé sang, cho anh nhờ chút việc:

Cả tuần, bạn anh nhậu nhẹt, nồi, nia, xoong, dĩa,

muỗng, chén, bát, vất tùm lum,

Em giúp anh, dọn chút, thôi mà.

.

Đống áo quần, sau một tuần đã bốc mùi,

Em cho vào máy giặt, sau là sấy.

Em cứ xếp, như xưa, rồi bỏ vào tủ.

Những việc nầy, em đã làm, thuộc lòng như cháo.

Phải không em.

.

Anh đã già, đêm đêm nhức mỏi xương,

Em mỗi tuần, giúp anh vài tiếng, xoa xoa, bóp bóp.

Anh hứa sẽ nằm sấp, không nằm ngửa mô nà,

Nên em đừng lấy chi làm sợ.

.

Thỉnh thoảng thôi, chúng mình nhậu nhau,

Chúng mình trao đổi nhau, để thấy hương vị, mồi.

Từ ngày em đi, anh nhớ mồi em lắm lắm.

Con mồi anh, em chắc đã quên,

bỏ đi tám.

.

Ngày hôm nay, cũng như hôm qua,

Đốt mấy nén nhang, chưa kịp cắm vào bát,

Lửa đã tắt ngúm.

Chắc là, có vấn để rồi.

Chẳng lẽ em đang mang bầu.

Lê Mai Lĩnh

(Khùng thi sĩ)

Bài Mới Nhất
Search