T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Miên Khúc Thu

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Đồi Đà Lạt – Tranh: Trần Thanh Châu 2006

 

Từng khát vọng tan giữa trời giông bão

Môi thâm khô đường nứt chẻ linh hồn

Đêm mở cửa bóng tinh cầu lạ lẫm

Tìm đâu mầu nắng lụa của quê hương

Những lầm lỡ tận cuối đường nước mắt

Vết thương nằm không thấy kéo da non

Từng lớp sóng xô tình người úp mặt

Treo hoàng hôn ròng rã sợi căn phần

Oi chất ngất những mùa qua thổn thức

Lòng hoang vu như cỏ dại bên đường

Như hạt bụi nhớ sông hồ ray rứt

Bàn chân mòn rã gục nỗi thê lương

Đêm u uất núi  rừng đau đớn gọi

Mưa mù khơi quê cũ mắt người trông

Bóng lặng lẽ cùng bóng đời xa khuất

Hồn như lá vẫn còn in dấu lệ

Cành trăm năm chờ khép cánh vô ưu

 

Sương bạc phủ nẻo đi về đơn lạnh

Những lụi tàn nằm đợi giấc miên thu

 

Phạm Ngọc Phi