
Sông Nước An Giang – Ảnh: vietnamtourism.gov.vn
BÊN DÒNG AN GIANG
Em về qua bến Ô Môi
Mỹ Hòa Hưng quê hương tôi
Bên dòng sông Hậu êm trôi
Tháng ngày mưa nắng
.
Bốn mùa cây trái xanh tươi
Bồng bềnh con nước xa khơi
Đôi bờ nương lúa ngô khoai
Phù sa tươi đỏ ngược xuôi.
.
Đây cù lao ông Hổ
Nhà lưu niệm bác Tôn
Nhẹ bay theo làn gió
Bốn mùa thơm khói hương.
.
Thăm từng ngôi nhà cổ
Mái đình ngói rêu phong
Thâm trầm đầy cổ kính
In dấu thời lưu dân.
.
Ngọt ngào dòng nước Cửu Long
Sáo diều vi vút bên nương
Nghĩa tình gắn bó thân thương
Bếp chiều lên khói.
.
Đường làng rợp bóng tre xanh
Câu hò điệu lý âm vang
Thuyền về tôm cá thênh thang
Êm đềm sóng nước An Giang.
AN GIANG NGÀY VỀ
Về trong cơn mưa chiều mù mịt
Thành phố xưa sao chẳng quên người
Thời gian thoáng qua như hạt bụi
Rớt trên tay nỗi nhớ ngậm ngùi.
.
Đi trên phố như người khách lạ
Dù mỗi góc đường bước chân quen
Từng viên đá lát mùa lá rụng
Bởi ngày xưa đã từng có em.
.
Vẫn nhớ trong tôi đèn bốn ngọn
Đại học Hòa Hảo những chiều mưa
Có một con đường tên rất lạ
Hương Lộ Núi Sập còn như xưa?
.
Chợ Mới cù lao mùa gió thổi
Em về có qua bắc An Hòa
Chuyến phà ngày ấy còn xuôi ngược
Cát lở sông bồi tiếng sóng xa.
.
Chợt thấy em qua cầu Hoàng Diệu
Thoại Ngọc Hầu trắng áo nữ sinh
Tôi đứng đợt em giờ tan sở
Góc phố xưa sao mãi nặng tình?
.
Tôi về lại đi nào ai biết
Em còn biền biệt trời mưa bay
Đừng trách hẹn xưa rơi theo sóng
Thương cánh bèo trôi nhớ sông dài.
CHÀO AN GIANG NGÀY MỚI
Chào An Giang! Ta lại về dòng sông thương nhớ
Xao xuyến hàng dừa xanh mát đất cù lao
Ánh nắng ban mai rực hồng trên sông Hậu
Câu hát huê tình man mác sóng Vàm Nao.
.
Lòng ta đó dạt dào con nước bạc
Trôi theo sông Tiền ăm ắp hạt phù sa
Có ai biết đôi bờ reo tiếng sóng
Theo mùa cá về rạo rực cánh đồng xa.
.
An Giang ơi! Có phải miền đất lành chim đậu
Ánh điện theo về cho phum sóc rộn vui
Xôn xao chuyện làng nghề đổi thay náo nức
Cùng bao chuyến phà đưa đón khách ngược xuôi.
.
Chào An Giang! Em có về ngang chợ nổi
Để anh thương lén treo lời bẹo trao tình
Lòng phố vui theo gót chân em đến lớp
Cô giáo hiền hơn cả tiếng chim quyên.
.
Hương lúa sớm gọi mùa vàng thức giấc
Trên những cánh đồng bát ngát lên xanh
Người có đi xa qua bao bờ bến lạ
Vẫn một đời thương nhớ đất An Giang.
NGUYỄN AN BÌNH