
Hoa Cỏ Vào Xuân – Tranh: HOÀNG THANH TÂM
THÁNG GIÊNG ĐẾN TỰ BAO GIỜ
Tháng giêng đến tự bao giờ
Én bay dệt chặng đường mơ lưng trời
Nắng vàng buông sợi lả lơi
Khói trầm hương ngát thơm ngời sắc xuân.
.
Đón giao thừa thoáng băn khoăn
Chồi non từ đất nức mầm lên xanh
Sương khuya đọng giọt đầu cành
Sớm mai trở giấc lòng đành ngẩn ngơ.
.
Tháng giêng đến thật bất ngờ
Bên sông ai hát vu vơ đợi người
Hoa xuân lộc của đất trời
Viết trên áo lụa mấy lời thơ say.
.
Say tình từ thuở xưa nay
Lòng xanh tơ nõn giêng hai rộn ràng
Mưa phùn rắc bạc trước sân
Tháng giêng ngày mỏng tình gần lắm em.
TRÔI THEO MÙA THÁNG GIÊNG XANH
Vàng trong sắc nắng mây trời
Nghe xanh vời vợi tiếng cười thanh tân
Nhu mì lộc biếc ngày xuân
Khơi hồng bếp lửa lần khân giao thừa.
.
Cho men gọi đất lên mùa
Để hoa kết trái gieo mưa tươi cành
Dẫu là một chiếc lá xanh
Cũng xin dâng hết tuổi xuân cho đời.
.
Hoa chanh thơm mãi tóc người
Thấy trong đôi mắt một thời thanh xuân
Đắm mình giữa tháng giêng xanh
Lay phay mưa bụi dỗ dành cỏ hoa.
Nắng mai vàng ngọt mỡ gà
Thơm lừng sợi khói hiên nhà chiều quê
Ngôi nhà cho người trở về
Đầy vơi thương nhớ bộn bề nẻo xa.
THÁNG GIÊNG QUA SUỐI MÂY MỒNG
Tháng giêng lên núi một mình
Ngắm tầng mây lửng giữa thinh không trời
Leo qua từng dốc tuổi đời
Mới hay tiền kiếp rã rời phù hoa.
.
Nghe trong rừng trúc la đà
Chuông công phu đã trôi xa huyền trầm
Từ trong khe núi dội âm
Tiếng đàn dạo khúc trăm năm mặc lòng.
.
Tháng giêng qua suối mây hồng
Trong veo con cá ngược dòng về non
Bướm len ghềnh đá chập chờn
Chiêm bao đã mỏi chân mòn lối rêu.
.
Cội mai rừng nở ban chiều
Vàng bay từng cánh đìu hiu bao giờ
Một mình ta lại ngẩn ngơ
Đường nào xuống núi sương mờ mịt trôi.