
Mùi – Tranh: Suvir Saran (Nguồn: indianexpress.com)
mùi thơ|
lúc chuẩn bị định cư nước
ngoài tôi đem mấy trăm bài thơ của
các tác giả thời danh được in
trên báo ra chợ bán
cô chủ sạp nói cháu chỉ
mua giấy tính bằng ký còn thơ có
ai đọc đâu cháu mua làm gì và
.
cô giải thích thêm xưởng in sẽ
nhào nặn tẩy sạch rồi tái chế giấy báo có
in thơ thành giấy mới cho con trẻ sáng
tạo những bài thơ về cuộc sống
mới con người mới hồn
nhiên trong sáng
.
mấy mươi năm sau khúc ruột ngàn
dặm quy cố hương lại ra chợ
cũ nơi bán giấy gói thơ ngày
xưa mua một ít giấy báo có in
thơ về gói xôi
.
vẫn là một cô bé giống hệt cái
miệng liến thoắng của cô bé
mẹ ngày trước cô nhỏ nói cháu
chỉ tính ký tiền bán giấy
báo thôi và tặng không những bài thơ
.
tôi thấy giấy báo bây giờ có trắng hơn và
điều tôi cảm thấy vui nhất là khi ngửi
thơ in trên báo và tạp chí văn chương bây giờ ít
nhiều có bớt mùi thum thủm cũ . . .
Mười năm nhớ bậu
Mười năm rồi tết không đến thăm ta
ta dẫu vắng, nhà luôn luôn trống cửa
dù trộm đạo có vào thăm đi nữa
ta cũng vui vì bậu biết ta chờ
.
Bậu có giả đò giả bộ giả lơ
ta cũng biết bậu loay hoay trước ngõ
camera là chùm bông lựu đỏ
chuông cửa reo dìu dặt tiếng phong linh
.
Ta vững tin bậu không có vô tình
bậu chỉ nhoáng nhoàng lai rồi vội khứ
bậu để lại nhà ta, ta biết chứ
mùi hương cau tháng tám thoáng heo may
.
Mười năm rồi ta chan chứa gió tây
vẫn nhớ bậu mắt hiền như khói nước
bởi nhớ bậu nên chi ta từ khước
những vòng ôm không tiếc rẻ bao giờ
.
Trời cho ta cái bệnh biết làm thơ
vùi thân thế vào chữ câu phù phiếm
bậu không nói không rằng cười tủm tỉm
mười năm rồi bậu đợi mệt ta chưa?
.
Mười năm thêm bậu nhớ thắp hương chùa.
Năm không
Tôi không hề hận nõn nà
dù em đã biến tôi ra tản thần
.
Tôi không hề tiếc trai tân
dù em quần thảo tới gần giết tôi
.
Tôi không hề trách thề bồi
dù em từng sụp lạy người cõi trên
.
Tôi không hề nói không nên
dù em cuốn chiếu xếp mền trải tôi
.
Tôi không cao thượng. Tôi tồi
dù sao vẫn phước rã rời bên em
.
Tới rồi hổn hển hom hem
ho hen hò hẹn bõ bèn gì đâu!
đời người có sướng có đau
dù cho tôi rớt riêng màu sương tôi
Nguyên cớ
Em tủi anh cũng hổ
Em đoạn anh cũng đành
Em đau anh cũng đớn
Em lỗi anh cũng lầm
.
Đừng trách anh như rắn
liu điu chuồn rất nhanh
bọn ấy bu như kiến
có sá gì một anh!
.
Anh biết không rà thắng
Hãm ngặt sẽ đứt phanh
Nhưng chấp chịu biến dạng
Vân Tiên thành Sở Khanh
.
Ai hiểu hay không hiểu
Anh vẫn cứ là anh.
Nguyễn Hàn Chung
(Trích bản thảo thơ BÀI TÌNH THẤM KHUYA – T.Vấn & Bạn Hữu-2026)