09/09/2016
Hoàng Xuân Sơn: Thơ Quỳnh 19

clip_image002

Hoa Súng – Tranh : Mai Tâm

 

trong nỗi nhớ mù

ở đó không nhìn cây vú sữa

những trái tròn căng ngực xuân tình

những tàng cao vút trưa thơ dại

những lối đi mòn đất cỏ nghinh

 

bước xuống cầu ao gót lấm bùn

gội đầu trên bến tóc dài mun

bồ kết hay là hương chanh bưởi

giọt nước trên tay có gợi giùm

 

gợi vào trong trí nhớ qua loa

mù mờ lẫn lộn người và ta

cây cỏ rừng chiều xơ xác lắm

ngọn nắng trên sân cũng thật là . . .

 

 

giọt trân châu sa

ví như có hạt cát

thổi vào mắt nhặm chơi

mắt xót cùng hoan lạc

rụng xuống giọt châu ngời

 

ô đời trên vai nhỏ

môi chúm cho hoa cười

trên cành xuân ngộ ngộ

mùa thơm ngát hương khơi

 

già hơn trí tưởng tượng

chiều đông thân bút gầy

người không làm quỳnh nở

tóc sẻ buồn chân mây

 

ôi nếu lòng còn trẻ

một cách để buồn phiền [*]

cứ là tên thất chí

lội giữa tình vô biên

 

xin nhau đừng tội nghiệp

mai đi con ngựa già

những móng đời oan nghiệt

gõ nhịp sầu phương xa

[*] Tựa truyện Lê Văn Thiện

 

 

tấn cầm khúc

cây đàn

không biết nằm đâu

đánh lên một đoạn tơ sầu

nghe chơi

đã lâu

hồn ẩm bụi đời

cây đàn cũng lụy

vào nơi

tục

trần

 

hương lửa

ôm con

dỗ thử giấc mình

hay rằng thơ dại

bấy tình xôn xao

biển xanh xanh

sóng bạc đầu

mai sau tái hội

chút mầu ba sinh

 

lời quê

ôi dăm đường tửu không hừng chí

sớm dậy buông nhau cuộc chiến tàn

những điều xung kỵ đêm hôm trước

cũng loảng tan vào hệ nước non

 

bằng hữu đôi ba lần gặp mặt

trông đợi gì nhau bụi dọc đường

người vù đi mãi chân hoang thú

ta ngấm buồn hư nỗi bệnh cuồng

 

có gác chân lên nhau nằm ngủ

xưa người trường mộng cũng thế thôi

sông núi đâu mà ly cách mãi

khinh khoái đời say những trận vùi

 

càn khôn dẫu rót thêm huyền vận

chén dài chén ngắn trút vào nhau

sao cho cạn hết sầu vô lượng

như biển sông dâng nước ngập đầu

 

bạn dở lần ra nhung y cũ

hương thời gian nào có mòn hơi

hỡi ơi bày trận không gươm súng

kỵ mã không yên có ngậm ngùi?

 

mắt sáng sao tuồng như đã dại

tai nghe. buồn nhỉ chuyện xu thời

hào kiệt trên sa bàn nông nổi

sông vạch cơ đồ mấy dặm khơi

 

hát hỏng vài năm nhớ được gì

ca cuồng cũng lắng dạ sầu bi

hà cứ thương vời trong kỷ niệm

tháng năm hoài cố buổi đương thì

 

ta biết lửa ngùn không dễ tắt

trường giang nuôi mãi sóng khuynh thành

mốt mai về lại nơi biên trấn

sống thuở di hành áo trận xanh

 

là khi đứng giữa đất trời mẹ

mái điểm tóc sương cũng khứng tình

xuống bờ đê nhỏ qua sông ngát

cây cỏ tươi màu như đản sinh

 

ngân một lời quê lòng chí thiết

đêm nay trăng lửng chốn quê người

ngẩn gì trong chớm hơi thu ấy

nhớ bạn đường xa. một mảnh đời

Hoàng Xuân Sơn

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2016