08/25/2009
Ngọc Phi : Chùm Thơ Mùa Xuân

Mùa Xuân tình tự
Tặng Yến

Mùa xuân ngồi viết bài thơ mới
Để nói cùng em ước vọng đời
Bao nhiêu năm bước hồn mê mỏi
Tìm giữa trần gian mấy cuộc vui

Rượu sẽ nồng say quên sầu muộn
Nhìn hoa mai ngỡ nắng vàng thêm
Trên những mầm xanh thơ óng mượt
Mùa xuân kiều diễm bước lên thềm

Hày cùng ta đón xuân viễn phương
Tình xuân vẫn đẹp đẽ vô thường
Nghiêng vai trút hết đời dang dở
Để lúc xuân tàn bớt tiếc thương

Tiếc thương là vẫn còn thương nhớ
Quê xưa, ngày cũ, một phương trời
Xa lắm rồi em đâu thấy nữa
Chỉ còn giấc mộng đã xa khơi

Ta gọi mùa xuân về cứu rỗi
Trăm năm rồi cũng sẽ phôi pha
Hãy đón giao thừa, vui nguyên đán
Xuân tiêu nghe gío thỏang hương trà

 
Xuân độc hành
Dõi mắt tìm trong thiên hạ sự
Xô bồ nhân lọai bước cơ man
Ta thấy cánh xuân xưa héo úa
Hắt hiu ký ức ngọn sung tà

Đi giữa nhân gian nhiều hệ lụy
Vui buồn thương nhớ đảo điên theo
Uống chén rượu xuân say túy lúy
Mơ hồ nhã nhạc tiếng quân reo

Ba vạn sáu ngàn ngày lạt lẽo
Gìa nua theo nắng gió phong trần
Người đã tang bồng, ai hồ thỉ
Cầm bằng như thể bóng phù vân

Biệt Khúc
Xuân tàn canh mộng chín mùi
Câu thơ trần thế bời bời ruột gan
Chia tay người bước vội vàng
Ta về bên núi lập đàn gọi mưa
Xuân tàn canh mộng phai phôi
Cõi em bỏ lại tôi ngòai tử sinh

Lục bát chiều cuối năm
Sầu lên này tháng qua rồi
Trong tôi dòng máu bồi hồi chảy quanh
Quê nhà nỗi nhớ lênh đênh
Gió xuân nghe thỏang buồn lên phố chiều
Chim về tiếng gọi liu riu
Cành thơ đã trổ ít nhiều bông hoa
Mây bay bàng bạc trời xa
Lao xao tiếng lá, la đà trúc mai
Bước chân đi nhẹ hiên ngòai
Bóng ai bên cửa u hòai tịnh yên

 

 

©T.Vấn 2009