Đặng Tiến (Thái Nguyên): THÁNG 11 NGÀY THỨ MƯỜI HAI/…

Reverie – Tranh: Dupetitpré Roselyne (Nguồn: www.carredartistes.com)

 [Nhân đọc mấy trang của Nguyễn Hữu Hồng Minh]

1.

Lịch sử hợp thành từ những gương mặt người

Những bộ mặt! Eo ôi!

Mặt thật

Mặt nạ

Phấn vôi son và nhọ nồi

Mặt thật như mặt nạ

Mặt nạ có hồn hơn mặt thật

Bộ mặt lịch sử giả thật thật giả xoay tít mòng mòng

Ông bạn nhà thơ của tôi

Bạn trên tê lê búc kêu trời

Những – lỗ – thủng – lịch – sử

Tôi bật cười

Ờ vui!

Ờ vui!

Lịch sử vui bất tận

Kể cả khi sôi trào uất hận

Kể cả khi trang nghiêm

Kể cả khi tắc tị táo bón kinh niên

Cứ lồ lộ những lỗ thủng

Những lỗ thủng trên bộ mặt mỗi người

Những lỗ thủng những vết rỗ hệ lụy những cơn đại dịch đậu mùa

Đớn đau

Gớm ghiếc

Di chứng kinh hoàng khủng khiếp

Vết tích một thời

Trớ trêu

Oan nghiệt

Ồn ã nực cười

Những lỗ thủng trên bộ mặt lịch sử

Những lỗ thủng trên bộ mặt người

Bộ mặt bạn

Bộ mặt chúng ta

Bộ mặt của tôi

99,999% vô danh – giả

Có nghĩa thật…

2.

Ô! Thời những lỗ thủng rỗ nhằng rỗ nhịt

Làm nên mặt lịch sử

Những lỗ thủng rỗ nhằng rỗ nhịt

Trên mặt giới tinh hoa sang trọng ta bà

Trên mặt văn nhân nghệ sĩ láu tôm láu cá

Trên mặt nhà giáo nhà mác nín khe và quang quác

Trên mặt tiến sĩ giáo sư nặng mùi khí hư

Trên mặt bần dân ranh ma đần độn

Trên mặt trẻ thơ thông thái bần thần

Trên mặt thi ca rừng rực oán hờn

Trên mặt thị thành nhan nhản tóc đỏ tóc trắng tóc xanh

Trên mặt thôn quê chập cheng đồng cốt

Trên mặt xứ sở nhớn nha nhớn nhác

Trên mặt khẩu hiệu bao bì nhãn hàng giảm giá…

Những lỗ thủng lịch sử

Những vết rỗ lịch sử hiện hình áp đảo

Khiến ta bỏ qua

Những bộ mặt thủng đời thường nhật

Trong cái nhìn mù màu loạn thị

Ta tưởng lầm

Ta cứ ngỡ…

3.

Ủ ê buồn ngột ngạt

Tất cả quỳ gối cong lưng cúi đầu xoa tay

Lịch sử như vũng trâu đằm toen hoẻn

Như đầm lầy rác bùn ngưng kết

Lịch sử hom hem già nua khò khè tắc thở

Lịch sử đang trườn dần về cái chết

Vô tăm tích

Lãng xẹt

Vẫn gương mặt di chứng dịch đậu mùa

Thời mắc dịch

Lịch sử chơi khăm lịch sử ỡm ờ

Đèn cù quá hạn

Xoay tít mòng mòng rồi lại về chỗ cũ

Đoàn ngựa già mắt che uể oải bước

Những kị sĩ chưa khi nào trẻ

Nhầu nhĩ tả tơi oai dũng bất lực

Chẳng bao giờ ngoái đầu…

4.

Nhiều người tự hào về từ ĂN trong tiếng Việt…

Nghe đồn có gần một trăm nghĩa

Trầm tích văn hóa bốn ngàn năm

Khởi từ Hung King bánh lang liêu đoạt ngai vàng

Điệu hồn việt lấy ăn làm âm chủ

Ăn bên em bé vừa sanh

Ăn bên người già (có thể chưa già) vừa chết

Ăn bên nắm xương tàn, bên bình tro cốt

Ngày cưới tất nhiên ăn

Chỗ nào có thể là vang rỗn bát mâm

Hè phố

Sân đình

Bờ cỏ

Đền thiêng

Chùa cổ

Miếu võ

Miếu văn

Rừng rực

Não nùng

Tưng bừng

Hỉ hả

Rôm rả

Phồng má trợn mắt phớ lớ tán tỉnh ngâm ngợi dãi bày tỏ lòng nói chí bi phẫn cười cộng cười trừ

Những bộ mặt lịch sử rỗ nhằng rỗ nhịt sau đại dịch đậu mùa

Lang liêu liêu xiêu quán cóc bản trường thi dài vô tận…

.

THÁNG 11 NGÀY THỨ MƯỜI MỘT

[Tôi luôn bị ám ảnh bởi Kịch Phi lí. Gửi Tôn huynh Đặng Quang Ngàn ]

Nghe, mà không tin vào tai

Nhìn, mà không tin vào mắt

Rõ ràng ban ngày ban mặt

Nắng mùa đông trong veo và trời se se lạnh

Tưởng chơm bao

Vã mồ hôi

Tôi tự cấu thật mạnh

Tỉnh

Tỉnh như sáo sậu đậu cành gạo tháng Ba

Không nghễnh ngãng

Không quáng gà…

Trời đất!

Như những cái máy

Không

Không

Không

Oan cho máy

ChatGPT giỏi giang gấp trên một tỉ lần

Như những phỗng sành

Không

Không

Dứt khoát không

Phỗng sành hồn nhiên trong sáng tuyệt đối không ăn bơ làm biếng

Không ủ mưu bẩn

Không bày đặt kế hèn

Không sang chảnh vênh váo

Không giả bộ trang nghiêm…

Nghe

Nhìn

Óc não tôi bỗng u u minh minh

Bất lực

Cứ cố mà không tài nào hiểu nổi

Vì đâu ra nông nỗi?

Vì sao lại thế này?

Từ đâu mọc lên từ đâu rớt xuống từ đâu dạt vào từ đâu mọc lên …

Từ bao giờ

Ai gieo

??????

Những câu hỏi như kim châm

Như nanh như vuốt

Đớn đau

Tê dại

Tuyệt vọng

Còn hơn cả tuyệt vọng

Vô vọng

Còn hơn cả vô vọng

Một khoảng trống rỗng màu xám

Hun hút thẳm sâu trống hoác…

.

Ngậm ngùi nhớ những tiên tri buồn

Những – chiếc – ghế

Những – con – rối – người

Bất túc

Dở câm dở điếc

Dở đần độn dở ranh ma

Dở ngây ngô dở biến báo

Thế giới ngột ngạt mỏi mòn chờ

Những con tàu uể oải cơn ngái ngủ

Những hành trình không bến bờ

Những con tàu rã nát…

.

Một kho tàng đồ cũ

Một kho tàng đồ như mới

Một kho tàng cũ như mới và mới như cũ

Tươi rói và ủ rũ

Ngán ngẩm

Chán

Chả

Buồn

Nói.

.

NGĂN KÉO SỐ 20 THÁNG 11 NGÀY THỨ CHÍN

Có những nỗi buồn không dễ sẻ chia

Chất chồng trong đáy ngực

Có những nỗi đau không thể nói thành lời

Nén chặt tâm can

Một thời

Một thời anh đã từng tin

Dấn thân

Hồn nhiên

Sáng trong

Không so đo toan tính

Không mưu cầu

Sẵn sàng trả giá …

.

Giá như anh đã chết

Chết trước bình minh

Chết trước khi một trang đời được lật

Giá như anh đã chết và mang theo tất cả

Bầu máu nóng

Tâm hồn sáng trong

Và niềm tin như một mảnh sao băng

Giá như anh đã chết

Anh đã giữ trọn được niềm tin

Hạnh phúc nào bằng!

.

Giá như anh đã chết

Sa trường hay tối tăm ngục thất

Đảo xa hay lạnh lẽo rừng

Thậm chí là cái chết lãng xẹt

Giá như…

Anh sẽ không rơi đáy vực sâu thất vọng

Anh sẽ không sầu muộn dằng dai

Anh sẽ không rơi vào khoảng trống rỗng lưu đày

Niềm tin đã chết

Nỗi đắng cay không chia sẻ cùng ai

Đằng đẵng trầm cảm

Đằng đẵng héo hắt

Tuyệt lộ mờ mịt xa

Bất hạnh thay

Còn người và mất tất cả

Thân xác thừa vô nghĩa

Như chàng Hoàng tử Hamlet ngày nao

Nhất tâm mong cầu được rữa nát được hóa thành bụi đất

Như ngọn nến lụi tàn không dấu vết…

.

THÁNG 11 NGÀY THỨ TÁM

1.

Chúng ta (có thể không có bạn) tự khi nào thối rữa?

Tự khi nào?

Chúng ta không còn nhớ

Tự khi nào chúng ta đã quên

Tự khi nào chúng ta đã quen

Chúng ta thấy bình yên

Chúng ta thấy an yên

Chúng ta coi như niềm sinh thú

Chúng ta cười vui mãn nguyện

Chúng ta thăng hoa thành nhạc họa thi ca

Thành áo quần thành nước uống cơm ăn

Chúng ta không biết mình thối rữa…

2.

Chúng ta không hề thấy bất ổn bất an

Không ngạc nhiên trước những trò vè gian dối

Không phẫn nộ trước bất công ngang trái

Và lặng yên và xem đó là vàng

Và ngoảnh mặt không cần dù một tiếng thở dài

Và lảng tránh

Và không thấy, không nghe, không biết

Và lắc đầu và nguội lạnh dửng dưng…

.

Chúng ta lên chùa chúng ta dâng lễ thắp hương

Tiền lẻ tiếp sức lời khấn nguyện

Đèn nến lung linh la liệt lễ bày

Tiếng chuông mõ tưng bừng thúc dục

Mùi hương hoa trộn lẫn mùi người

Chúng ta cầu chúng ta xin tất tật

Những mong ước sục sôi

Những mong ước dày vò

Những khát thèm hối thúc

Chúng ta quyến rũ chư Phật liên thủ liên minh

Nỗi đam mê ứ tràn cửa Phật…

Chẳng ai cần biết

Chúng ta thối rữa tự bao giờ!

3.

Chúng ta viết văn chúng ta đọc sách chúng ta làm thơ

Thiên kinh vạn quyển

Bụng mươi bồ chữ

Trước tác đẳng thân

Đọc, đọc nữa

Viết, viết nữa

Không nghỉ không ngừng

Ai nấy đều đóng vai đấng bậc

Chúng ta xem thường kẻ khác

Rút về vỏ ốc riêng ta

Tự thấy mình viên mãn

Chúng ta rao giảng

Ai nghe?

Cuộc sinh tồn lối đi tuyệt lộ

Lối đi tuyệt tự

Mải miết chúng ta đi

Không ai biết thối rữa tự bao giờ…

4.

Chúng ta hệ ngôn từ như vẹt

Óc não bắt chết lập trình

Vĩnh viễn cài đặt

Khước từ và khước từ

Dị ứng và dị ứng

Thối rữa trong sự già nua

Thối rữa trong sự hoàn hảo

Thối rữa tự bao giờ

Không ai cần biết.

Đặng Tiến (Thái Nguyên)

Bài Mới Nhất
Search

t-van.net © 2024
All images © their rightful owners