Nguyễn Hàn Chung: BÀI TÌNH THẤM KHUYA (19)

The Picnic – Tranh: Salvador Dali (Nguồn: www.wikiart.org)

Tôi sẽ bắn vào quá khứ

Tương lai ai bắn tôi bằng đại bác
tôi chịu tan xác
không một chút than oán
nhưng bây giờ tôi phải bắn
bắn vào một loại quá khứ bằng tất cả cái gì tôi có
không có súng tôi dùng ngòi bút
vừa ngợi ca một quá khứ vừa đâm một quá khứ khác tóe máu
dòng máu độc hại lưu cữu ấy
đã phá nát hiện tại di hại tương lai
nhiều năm sau nữa
để họ thấu được quá khứ tồi tệ thế nào
.
Tương lai chúng tôi tệ hại bây giờ
đều là do hệ quả của một loại quá khứ
mà đã là quá khứ làm sao có thể canh cải
.

Tôi bắn vào quá khứ là bắn vào cái tồn tại chủ quan vào cái đuôi mọc dài vô tận xứ cái sai lạc của những người làm ra và sở hữu biến báo cái quá khứ đó trói buộc gông cùm từ hiện tại tới tương lai
.
Người ta thường khóc thương rủa sả căm hận cái hiện tại bởi vì quá khứ đã lẫn trốn trong nhựng dụ ngôn trên những câu thơ, những giáo điều man trá lừa phỉnh cả hiện tại, tương lai ngây thơ và hèn nhát
người ta đã thần thánh hóa quá khứ
ai giải thiêng đều bị phỉ báng chà đạp
đều bị xem là điên cuồng ngạo mạn muốn đốt đền
.
Tôi không những bắn vào một loại quá khứ
tôi còn đốt chúng thành tro bụi không cho nó đi đầu thai bất cứ nơi đâu trên tam thiên đại thiên thế giới
.
Tôi tin rằng có nhiều người muốn bắn vào quá khứ đấy thôi
nhưng có hàng trăm lý do khiến họ dừng ngay ở vạch xuất phát
Từ lâu tôi cũng là một người trong số họ
.

Tôi thù ghét bọn khủng bố phá hoại sự bình yên của hiện tại mà xưng mình là thần thánh phương nào
tôi không chờ đợi được nữa tôi sắp đến nơi tôi phải đến rồi
Mưa bão gió tuyết lũ lụt virus lòng tham lam không đáy của con người nhân danh thiện lương những giáo điều ràng buộc đã tàn phá cái trần gian xinh đẹp này
nếu ai cũng không dám bắn vào quá khứ vì sợ tương lai bắn mình tan xác

Nhắn nhe bạn quan về hưu

Hưu. Đừng lai vãng cơ quan cũ

bạn ít hèn nhơn xúm xít nhiều

xun xoe bợ đỡ kéo bè lũ

hoa mỹ ẩn tàng kế hiểm sâu

Viết vẽ tùm lum bàn thơ phú

lòng xót xa thì chữ nở hoa

mấy chục năm hèn đau đã đủ

còn chút linh hồn thả nó ra

Hưu.Xong. Quên thói điêu man cũ

những tháng năm sau cuối cuộc đời

nhắm mắt làm sao lòng thanh tẩy

về mô tê khó thể thảnh thơi

Cái cửa quyền môn ai tử tế?

Tây Tàu cũng một duộc mà thôi

ta trót dân quèn nên cũng dễ

kéo xe hốt rác quá lâu rồi

Chỉ sợ ngươi quen mùi phú quới

tiếc cái phù hoa nhắc bạn thôi

Nếu còn thương nhau

Ta thường xuyên quên khuấy

đã dùng bữa hay chưa

lòng có hơi áy náy

để em rửa chén hoài

.

Nhưng rồi ta lại nghĩ

việc gì phải ăn năn

chức phận của thi sĩ

chỉ cần thơ với văn

.

Lại ngồi vào bàn tiếp

mài trộn chữ với vần

quyết không thèm ăn bám

tên những người nổi danh

.

Ta lao tâm quày quả

buồn vui cùng chúng sanh

còn cái trò trống mái

đóng cửa phòng vệ sinh

.

Gái ly hôn mới ngọt

gái góa chồng mới xinh

vẫn đứng xa hai mét

sợ yêu bắn giọt tình

.

Nghe nhớ ta rất thú

nói chờ càng thú hơn

ta rành môn chánh trị

nói khác xa với làm

.

Cuộc lưu linh viễn xứ

nói chung đã cạn tàu

nhưng sẽ không ráo máng

khi vẫn còn thương nhau!

Đờn ông khoe của

Đờn bà khoe ngực khoe mông

vì sao lại cấm đờn ông khoe hình

.

Gái xinh phải có trai xinh

chữ yêu với lại chữ tình song phi

.

Đờn ông ngực lép da chì

ham ăn ham ngủ li bì truy hoan

.

Làm sao đối sánh với chàng

rèn thân thể để hường nhan nghía thèm

.

Buồn ta vóc dáng hom hem

khoe thân chỉ sợ mấy em hãi hùng

.

Nên đành khoe thủy khoe chung

đờn ông dốc ngược tam tùng, họa may

Cái của em

Gọi cái của em là bướm
em giận dỗi hết mấy ngày
của em không phải là bướm
cái loài khi nào cũng bay
.
Gọi cái của em là mây
em buồn rưng rưng nước mắt
của em không phải là mây
cái chưa bao giờ trong vắt
.
Gọi cái của em bánh bèo
em triết anh không thở được
từ lúc đất trời hỗn mang
của em nghiêng thành đổ nước
.
Gọi cái của em là gì
anh không làm sao biết nữa
nghe em ghé tai thầm thì
anh thấy lòng mình nổi lửa
.
Cái đơn giản nhất trên đời
thơ không bao giờ dám nói
cái không làm cho ta no
nhưng đã làm ta hết đói
.
Gọi cái của em là gì
bạn ơi không cần phải hỏi
nhân gian chật một biển người
đều rúc ra từ một cửa
.
Nếu không có cái của em
Trái đất chỉ còn vôi vữa

Nguyễn Hàn Chung

(Trích bản thảo thơ BÀI TÌNH THẤM KHUYA – T.Vấn & Bạn Hữu-2026)

Bài Mới Nhất
Search