
Phản Bội (Ảnh nguồn: depositphotos.com)
Chiều quét lá rơi
trong vườn
Bạn quét một chiếc lá
chiếc lá khác lại rơi
thế là bạn lại quét
lặp đến hết một đời.
.
Lá không còn rơi nữa
bạn cũng khô mà thôi
bao giờ khô chẳng biết
bây chừ bạn vẫn quét
bởi lá còn đang rơi.
.
Bạn vẫn còn phải quét
cho đến cạn cuộc đời!
Thơ tôi là vậy đó
Đừng khen thơ tôi dở
Đừng chê thơ tôi hay
Thơ tôi là hơi thở
Tôi sống qua một ngày!
.
Thơ tôi là giấc mớ
Có mùi hương cỏ may
Có mùi thơm dưa muối
Vị hăng hăng luống cày
.
Tôi đương đầu chịu báng
Nhưng không hề thả tay
Ai thương yêu, bài xích
Tôi vẫn hoài lá lay
.
Thơ cho gái tóc bạc
Vơi nỗi buồn rủi may
Thơ cho người vợ bỏ
Gục đầu quán vắng say
.
Thơ tôi là vậy đó
Đừng khen thơ tôi dở
Đừng chê thơ tôi hay
Người yêu và bài thơ
Em bảo anh à em xem
người em yêu như một bài thơ
Tôi hỏi em lãng mạn thế à
em bảo có lãng mạn gì đâu anh
như một bài thơ nghĩa là
xong bài thơ này em sẽ
viết một bài thơ khác
đôi khi em viết một lần
hai bài thơ ba bài thơ hoặc hơn
nếu bí rị không tiếp tục được nữa
em lại viết thêm bài thơ khác
bài nào xong em sử dụng trước
còn bài dang dở để dành khi nào
tòa soạn cần em lại lấy ra biên tập lại
Những bài thơ đã in xong em cất vào ngăn ký ức
khi nào in tuyển em lại sục sạo thêm bớt cho vừa ý
em không bao giờ phụ bài thơ nào
nếu em thấy bài ấy kém quá em mới không dùng nữa
(đó là tại bài thơ kém cỏi chứ nào đâu phải em không thủy chung như nhứt hay phụ bạc gì oan cho em lắm)
Em còn bảo thêm
có thi sĩ nào vì bài thơ cũ quá hay
nên suốt đời chung tình không viết những bài thơ khác
mới hơn sáng tạo hơn hấp dẫn hơn
làm mình sung sướng khoái lạc hơn đâu anh
dù đôi khi bài thơ mới lại làm người đọc
không muốn đọc thơ họ nữa
vì nó bị hào quang của bài thơ cũ trùm lấp
cho nên có thi sĩ tức giận độc giả
cứ nhắc mãi bài thơ đã được phong thánh của mình
mà xem bài thơ mới sáng tác không đáng để vào mắt
Nếu là bạn bạn sẽ nói với cô em gái dễ thương ấy như thế nào?
Xin trân trọng mời bạn.
Chúc thư của một nhà văn nổi tiếng
Khi ta chết:
Không cho tên a,b,c đến viếng tang đọc lời ai điếu bất kể họ chức vụ gì
chỉ cần mấy tên bạn già từng uống rượu với ta đọc điếu văn là được
Thấy bài viết tưởng nhớ của tên x,y,z phải công bố là bịa là mèo khóc chuột
(Ta đã copy bài của họ giết sống ta trong máy tính. Hãy công bố cho bạn văn ta rõ)
Có người đàn bà l,m,n hay đứa trẻ o,u,v nào tới xin được quấn khăn tang thì đừng từ chối
Hãy kính trọng những người gõ quan tài ta mà hát nhạc tình
Hãy cám ơn những người nhìn xác ta mà rưng rưng nước mắt (đừng cám ơn những người sùi sụt)
Hãy nghiêng mình trước những người khoe từng chụp bóng với ta
(Ta được nổi danh là nhờ họ. Họ có biết đâu không có những bằng hữu như họ ta là hạt bụi.
Ta đã chết từ khi viết tác phẩm cuối cùng
Ta không phải là cây đại thụ ngã xuống cả một khỏang trời trống vắng . Ai nói lời đó là đểu có âm mưu)
Trước ta sau ta còn rất nhiều người hơn ta.
Ta đã làm xong phận sự một nhà văn. Vậy thôi!
Nguyễn Hàn Chung
(Trích bản thảo thơ BÀI TÌNH THẤM KHUYA – T.Vấn & Bạn Hữu-2026)