T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Nguyễn Minh Phúc: Chị tôi/Chiều đã phôi phai/Cõi lặng

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Gió xoáy – Tranh: Thanh Châu

Chị tôi

Mười năm tôi lại trở về

Bờ sông gió thổi tái tê cánh diều

Gió tràn cong cả lời yêu

Ai như bóng chị buồn thiu dáng ngồi

.

Sao mà tội lắm chị tôi

Tuổi xuân sắc đã một thời đi qua

Chị đem mưa nắng quê nhà

Gửi cho năm tháng nhạt nhòa tiếng ru

.

Chị ngồi hái cả mùa thu

Đan thành nỗi nhớ mịt mù năm xưa

Có chàng trai trẻ đón đưa

Chị tôi say đắm mấy mùa yêu thương

.

Rồi chàng trai ấy lên đường

Đi theo tiếng gọi quê hương không về

Chị tôi lỡ một câu thề

Trường sa ngày nhớ đêm tê tái buồn…

.

Cõi tình gió tạt mưa tuôn

Bờ sông nước mắt lạnh luồn chiếu chăn

Anh hy sinh giữa mùa trăng

Trời đâu còn áng mây giăng mà rằm

.

Chị ngồi thầm nhớ xa xăm

Nhà ai vọng tiếng trẻ nằm ru nôi

Sao mà thương quá chị tôi

Người yêu năm cũ đi rồi mãi xa

.

Chị ngồi vọng mãi trường sa

Chiều mưa sông vắng mắt nhòa đợi anh …

Chiều đã phôi phai

Thì em biết đó đời tôi

Nửa hiu hắt đợi nửa bùi ngùi trông

Những chiều những sớm mênh mông

Bâng khuâng chạnh nhớ hư không đời mình

.

Chơi vơi trên dốc mê tình

Mơ tìm lại bóng ru hình phôi pha

Cơn đau chất ngất mù lòa

Theo tôi hun hút đời nhòa nhạt mây

.

…Thì em biết đó tôi đây

Chơi vơi ngày tháng rụng đầy trên tay

Trái tim đã trót mệt nhoài

Giấu trong hơi thở tôi và cô liêu

.

Làm sao em biết những chiều

Tôi ngồi nhuộm tím tình hiu hắt buồn

Đã nghe vọng tiếng muôn trùng

Theo từng nỗi nhớ mịt mùng chân mây

.

Tôi còn lại với tôi đây…

Một tình yêu với phôi phai cuối chiều…

Cõi lặng

Đêm tàn nâng cốc mời nhau

Một tôi với chén rượu đầy cô liêu

Nầy đây khúc biệt ly chiều

Kia tàn mấy mảnh trời khuya vỡ òa

.

Có gì trong giọt rượu ngà

Mà cay chén nhớ mà nhòa ly thương

Người đi huốt mấy mù sương

Sao còn đọng mãi mùi hương lỡ làng

.

Cõi tình như bóng mê hoang

Từ trăm năm đã vấp tràn viễn mơ

Đã nghe trong giấc tình cờ

Một vầng trăng úa giữa bờ tịch liêu

.

Đã nghe trong ảo hư chiều

Vàng phai mấy nhánh tiêu điều rụng rơi

Vói tay cầm mộng rã rời

Tôi về khuya chạm cõi đời lặng câm…

Nguyễn Minh Phúc

©T.Vấn 2022