07/01/2017
Phạm Doanh: Vùng Tối (17)

Vùng Tối

Kỳ 17

(Phần 24 tiếp theo)

Mặc dù nghe tiếng gõ cửa và thấy Hùng Xám đứng ngoài nhưng Mai Ly không mở cửa vì nàng không muốn gặp ai trong lúc tiều tụy như thế này . Hùng Xám mất kiên nhẫn:

– Mai Ly! mở cửa cho tui, tui biết cô có trỏng mà, mở cửa mau lên! Nếu không tui phá cửa cho xem, cô biết tui nói là làm mà, mở cửa mau lên!

Mai Ly biết tính Hùng nên không dám chần chờ nữa, Hùng Xám vào nhà, vẻ mặt lo lắng:

– Cô có làm sao không? Tối hôm qua tui ghé quán nên mới biết chuyện cô bị đánh.

– Em không sao.

– Trời đất, như vậy mà cô nói không sao. Bầm mặt hết rồi kìa . Đ.M. thằng Phú, rồi nó biết tay tui, để tui đưa cô đi bác sĩ nghen.

– Thôi anh Hùng, chỉ là vết thương bên ngoài thôi, vài bữa nữa sẽ hết.

– Không chịu đi thì tui gọi bác sĩ đến.

Mặc cho Mai Ly từ chối, Hùng bưóc ra balcony ngoắc thằng đàn em chờ dưới đường lên, thằng em nghe lời dặn xong phóng xe đi mất.

Hùng quay vào nói với Mai Ly:

– Chút xíu nữa bác sĩ tới, Tảo đừng ngại, bác sĩ này là chỗ quen biết .

Mai Ly cau mặt:

– Đã nói với anh là cái tên Hương Tảo đã chết rồi, em không muốn nghe anh gọi em như thế nữa, anh không nhớ sao?

– Xin lỗi Tảo, à quên, xin lỗi Mai Ly, tại vì đối với tui Mai Ly vẫn như ngày nào, không có điều gì thay đổi được. Cô kể đầu đuôi chuyện tối qua đi cho tui nghe đi.

Mai Ly biết không dấu được nên thuật lại chuyện tối qua bị giám đốc Phú hành hung như thế nào. Hùng Xám đập mạnh lên mặt bàn làm đổ ly tách trên bàn, mặt giận lên làm vết sẹo càng co cúm trên làn da tím lại.

– Đ.M nó, tui sẽ cho nó một trận nhớ đời

– Thôi anh, nó quen biết trong chính quyền lại còn có vệ sĩ nữa, anh bỏ qua đi.

– Bỏ qua sao được mà bỏ qua.

Bỗng có tiếng gõ cửa, Hùng ra mở cửa và đưa người bác sĩ vào đồng thời thằng đàn em cũng vào theo, đặt lên bàn một giỏ trái cây vào lui ra ngoài.

Người bác sĩ khám cho Mai Ly lắc đầu ái ngại:

– Mấy vết bầm phải cả tuần mới hết, nhưng cũng may là không gãy tay.

Sau khi bác sĩ ra về, Hùng cắt lê và ép Mai Ly phải ăn hết 1 quả. Mai Ly nhìn Hùng cảm động, từ lần đầu tiên gặp nhau đến nay Hùng đã tận tình giúp đỡ Ly trong nhiều lúc khó khăn nhưng chưa bao giờ Hùng tỏ tình với Mai Ly nhưng nàng cũng hiểu Hùng coi nàng như một thiên thần mặc dù nàng đã không còn là cô gái ngây thơ trong trắng mà đã lấm bùn trong vùng tối tăm. Nhiều lúc Mai Ly tự hỏi không biết sẽ phản ứng như thế nào nếu Hùng tỏ tình với mình, trong thâm tâm Mai Ly mong chuyện đó sẽ không xảy ra để cho mình khỏi khó xử.

Hùng ra về sau khi đưa Mai Ly vào phòng nghỉ ngơi.

….

Buổi sáng Giám Đốc Phú xuống nhà dưới để lên xe đến công ty, chợt Phú ngửi thấy mùi khói xe nồng nặc rất khó thở và trong garage khói bay mù mịt, Phú nhanh trí bấm nút cho cửa garage mở rộng cho khói ra bớt rồi đến bên xe mở cửa xe thì thấy một người đang nằm bất động trong xe. Phú nhìn kỹ ra là anh chàng tài xế kiêm vệ sỹ, Phú gọi điện thoại cho xe cấp cứu đến. Người y tá đến đặt ống oxy cho anh tài xế thở rồi nói với Phú:

– Chắc anh tài vì trời nóng quá nên vào trong xe nổ máy để chạy máy lạnh, không ngờ khói xe không thoát ra nên làm anh ta trúng độc

– Vậy có sao không anh?

– Còn cứu kịp nên chỉ cần nằm một ngày trong nhà thương thôi.

Sau đó xe cấp cứu đưa anh tài vào nhà thương. Phú rất bực mình về sự ngu dốt của tài xế nhưng vì có hẹn với sở Công Nghiệp Thành Phố đành phải tự lái xe đến công ty là điều hắn rất ghét vì giao thông ở Saigon càng ngày càng khó khăn, xe hơi chen chúc với xe gắn máy, xe tải và xích lô không còn kẽ hở, người lái gắn máy thì cố lách lạng trước đầu xe hơi mà xe hơi thì không dám chạm vào họ nếu không sẽ có nhiều màn ăn vạ ngoạn mục hay rạch sơn xe để trả thù. Chỉ có xe bảng số đỏ của nhà binh là còn được nể nang, nhất là khi tài xế mặc binh phục .

Phú muốn tránh đoạn đường Trường Sa kẹt như nêm nên lách vào một hẻm rộng, không nhìn thấy một xe Moto Guzzi từ sau lao lên rồi lạng qua đầu xe Phú và thắng gấp. Phú hốt hoảng đạp lút thắng xe nhưng cũng đã chạm nhẹ vào cái mô tô. Hai tên mặt mày hung tợn quăng xe ngã nhào xuống đường chặn đầu xe Phú rồi tiến đến gần. Thường ngày thì Phú rất yên tâm vì Sáu tài xế to con và có võ Thái cực đạo 3 đẳng đai đen, được Công An quận bổ sung sang phục vụ và bảo vệ Phú nên Sáu lúc nào cũng đeo súng trong người. Giờ đây không có Sáu nên Phú bấm nút gọi Công An Phường.

– Công An Phường 11 Tân Bình nghe đây!

– A lô, tôi là Giám đốc Phú công ty MaTreNaNuTexCo đang gặp khó khăn tại hẻm 287 Trường Sa, xin các đồng chí đến cứu gấp!

– Chúng tôi sẽ đến ngay.

– Tôi ngồi trên chiếc xe Mercedes E320 đen.

– Chúng tôi sẽ đến ngay.

Hùng Xám gõ vào kính xe và quát:

– Xuống xe nói chuyện mau, ỷ lái xe hơi rồi muốn chạy sao thì chạy hả?

Phú quay kính xe, nói nhỏ nhẹ:

– Cho tôi xin lỗi, xe các anh có sao thì tôi sẽ bồi thường, có chuyện gì xin từ từ nói.

Hùng tính mở cửa xe nhưng Phú đã khóa chốt và quay kính lên nên không mở được . Hùng giật mạnh vào nắm tay ầm ầm làm Phú càng xanh mặt, cố thủ trong xe. Hùng dùng cùi chỏ thúc mạnh làm vỡ kính xe, rồi thò tay mở khóa, lôi Phú ra khỏi xe.

Thằng đàn em Hùng Xám giơ tay định đánh Phú nhưng Hùng gạt tay nó ra rồi nói:

– Chuyện này để tao, mày chuẩn bị xe đi.

Tên đàn em nghe lời chạy ra dựng xe lên, đạp máy cho nổ rồi ngồi trên xe sẳn sàng. Hùng bợp tai Phú hai cái như trời giáng, nắm cổ áo Phú dúi xuống đầu xe bôm bốp. Phú tối tăm mặt mũi la lớn:

– Bớ người ta cứu tôi với!

Hùng càng điên tiết đấm đá tơi bời và chửi thề:

– ĐM mày, đánh cho mày biết tội hành hung phụ nữ, đồ chó đẻ!

Lúc đó một xe Công An chạy đến nhưng Hùng say máu nên không để ý, thằng đàn em thấy Công An móc súng ra chạy đến hốt hoảng gọi:

– Đai Ca, Công An đến kìa.

Hùng buông Phú ra, Phú gục xuống máu me đầy mặt, lăn ra đường bất tỉnh. Tên đàn em chạy mô tô đến cho Hùng nhảy lên yên sau, rồi rồ ga phóng đi. Người Công An giơ súng bắn theo một phát.

Mai Ly đang nằm trong phòng, nghỉ ngơi lấy lại sức qua những cơn đau nhức vì ăn đòn của Giám đốc Phú bỗng nhiên nàng máy mắt liên hồi mà không biết có chuyện gì nên băn khoăn trong dạ. Chợt có tiếng gõ cửa và giọng đàn ông lạ:

– Chị Ly, chị Ly!

Mai Ly ghé mắt qua song cửa sổ thì nhận ra tên đàn em của Hùng Xám đi cùng hôm trước, nàng mở cửa tên đó lách vào hớt ha hớt hãi:

– Nguy rồi chị Ly, chị đến liền đi, anh Hùng chắc không qua khỏi đâu!

Mai Ly nghe mà điếng hồn:

– Chuyện gì vậy em?

– Anh Hùng bị Công An bắn, vết thương nặng lắm, ảnh biểu muốn gặp chị lần chót.

Mai Ly ngồi sau xe cho thằng em chạy đến nhà Hùng mà lòng thắt lại, ngồi sau nên nghe lõm bõm thằng em kể chuyện qua tiếng máy xe và tiếng gió tạt vào mặt và đội mũ an toàn nên tiếng được tiếng mất nhưng cũng hiểu là Hùng đánh Phú để trả thù cho nàng và bị Công An bắn trên đường tẩu thoát.

Mai Ly bước vào căn phòng nhỏ, Hùng nằm thoi thóp trên giường, chung quanh là cả chục đàn em, họ dạt ra khi thấy Mai Ly vào nhà. Đôi mắt Hùng đã dại đi chợt sáng lên khi thấy nàng. Mai Ly không ngăn được tiếng nấc, quỳ xuống bên giường:

– Anh Hùng, đừng đi anh ơi!

– Cám ơn em đã đến, chắc kiếp sau mình mới được gần nhau Tảo ơi!

Mai Ly nắm bàn tay lạnh dần của Hùng Xám khóc ngất, Hùng đưa mắt nhìn tên đàn em, tên này gật đầu, Hùng mấp máy đôi môi làm Mai Ly phải ghé tai vào:

– Tui … thương … Tảo

rồi thở hắt ra .

Người bác sĩ thân tín đến gần bắt mạnh và lắng nghe nhịp tim, lắc đầu thở dài và định vuốt mắt cho Hùng nhưng Mai Ly ngăn lại để tự mình làm việc đó. Đám đàn em cũng chảy nưóc mắt giàn giụa.

Đám ma Hùng Xám diễn ra trong một buổi chiều mưa tầm tã với sự tham dự của cả giới giang hồ Saigon, Chợ Lớn.

Mấy hôm sau tên đàn em đến nhà Mai Ly:

– Em tên Chí tự Chí Phèo, anh Hùng có dặn em đưa lại cho chị mấy bức tranh và dặn em lo cho chị giùm ảnh . Chị có cần gì xin cho em biết và đây là ảnh gởi cho chị.

Chí Phèo đặt lên bàn một bọc giấy:

– Thôi em dìa nghe, chị bảo trọng.

Mai Ly mở gói giấy báo ra xem, thấy một cọc tiền Việt Nam và đô la, rồi lại tháo giấy bọc các bức tranh chân dung của nàng mà không biết Hùng mua ở đâu và lúc nào. Mai Ly lại khóc nức nở, nước mắt tuôn hai dòng trên khuôn mặt tiều tụy. Trong ánh sáng lập lòe gương mặt người trong tranh cũng toát ra nét đau khổ như người ngoài đời.

(Còn Tiếp)

Phạm Doanh

 

 

©T.Vấn 2017