10/09/2021
Châu Thạch: THU VÔ NGÔN TRONG THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN

Nhạt Nhòa – Tranh: Hoàng Thanh Tâm     

 

I – THU VÔ NGÔN

Thơ Trần Thoại Nguyên  

 

Thu rừng thông lặng câm

Đồi cỏ hoa âm thầm.

Vầng trăng khuya vàng lạnh

Đáy hồ in thu tâm.

 

Lá úa ngàn thu phai

Cầu sương phủ sông dài

Thu muôn đời không nói,

Chỉ lệ sầu thu rơi!

 

Rưng rưng hồn hoa cúc

Gió thoảng hương biệt ly

Gác vắng tiêu sầu khúc

Lòng nhớ bạn cố tri.

 

Thu bàng bạc chung trà

Ly rượu đời tài hoa

Cùng vầng trăng huyễn mộng

Sương mờ mái chùa xa.

 

Thu trên đỉnh linh hồn,

Trời Không. Thu vô ngôn.

Chim Phượng Hoàng – Đá Trắng

Ráng chiều đỏ hoàng hôn.

 

Trần Thoại Nguyên  

 

 

II – CẢM TÁC “THU VÔ NGÔN”

Châu Thạch  

 

Thu vô ngôn  nghĩa là thu không nói

Thu ở trong tim Trần Thoại Nguyên

Nghĩa là thu như cõi thần tiên

Vô vi trong trời đất!

 

Thu vô ngôn nghĩa là thu không mất

Thu đời đời đã nhập vào thơ

Nghĩa là thu không bến không bờ

Thu tồn tại không sầu không chán

 

Thu vô ngôn nghĩa là thu Bùi Giáng

Nghĩa là thu của Trần Thoại Nguyên

Nghĩa là thu trong dòng suối tinh tuyền

Nghĩa là thu trong rừng dát nguyệt

 

Nghĩa là thu thành thơ diễm tuyệt

Nghĩa là thu thành ý vô biên

Nghĩa là thu ở cõi thần tiên

Bàng bạc giữa trần, nhập hồn thi sĩ

 

Nghĩa thu lưu ly

Nghĩa là thu tuyệt mỹ

Nghĩa là thu trong trẻo vạn lời thi

Nghĩa là thu bất tận những yêu vì

Thu nhân thế, thu trong hồn nhân thế!

 

Sáng hôm nay vào hồn tôi cả thể

Một mùa thu trong thơ Trần Thoại Nguyên

Một mùa thu đi qua trũng bình yên

Một mùa thu chứa lời tình tự!

 

Hồn tôi nhận một kho tàng dự trữ

Kho tàng thu có từ buổi khai nguyên

Kho tàng thu chất chứa rượu tinh tuyền

Rượu mùa thu từ thời sáng thế ký!

 

Châu Thạch  

 

 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021
Cánh hoa rơi về đất