Thanh Hà: Tiếng Cô Bé Từ Lâu Không Ai Gọi

Cô Bé Ngày Xưa – Tranh: DIỄM HẠ

Nàng viết:

Tiếng Cô Bé Từ Lâu Không Ai Gọi

Hôm qua có người gọi em là cô bé

Lòng bồi hồi gợi nhớ thuở thanh xuân

Đã lâu lắm em hết là cô bé

Bỗng rộn ràng như thiếu nữ lạc rừng xuân

.

Anh và em sinh ra cùng thế hệ

Cùng nghĩ suy, cùng hoài bão cuộc đời

Cùng thánh hoá một điều không có thể

Nhờ thời gian, lý tưởng hiện thực rồi

.

Vẫn dệt mộng đan mơ dẫu là thiếu phụ

Chớ ngại ngùng đón ân sủng trời ban

Quyển vở đầy gấp gáp lật sang trang

Viết chương cuối, kẻo nắng chiều buông phủ

.

Tiếng cô bé từ lâu không ai gọi

Nghe ngọt ngào nghe thân thiết làm sao

Cứ mỉm chi cười kể từ hôm anh gọi

Tưởng tuổi em mười sáu của năm nào!

Chàng viết:

Trong Lòng Anh Em Mãi Là Cô Bé

Em hỏi anh: sao gọi em là cô bé

Chừ bao nhiêu năm lận đận kiếp người

Nét thơ ngây lẫn hình vóc phai phôi

Còn đâu nữa hương trinh hoa vừa hé

.

Anh trả lời đây cô bé ơi

Dẫu thời gian phủ bụi lên đời

Dẫu em nay đã thành thiếu phụ

Trong lòng anh em mãi bé thôi

.

Em bây giờ vẫn như cô bé xưa

Vẫn nụ cười hong ấm cả chiều mưa

Vẫn thấp thoáng mắt nai nhìn e ấp

Sáng long lanh mặc cây lá giao mùa

.

Em là táo chín ngon chờ kẻ hái

Tay anh không dài đủ vươn tới cành cao

Nên suốt đời anh tiếc hoài trái cấm

Cô bé ơi! Tình vụng dại thuở yêu đầu!

Thanh Hà

Bài Mới Nhất
Search