
Trường Trung Học Phan Thanh Giản (Cần Thơ – 1970s)
NHƯ MÀU PHẤN BẢNG RƠI
Rồi một ngày tôi gởi lại trường xưa
Viên phấn trắng đã mòn theo năm tháng
Trong giọt nắng nghe thơm từng lời giảng
Sáng long lanh ngời ánh mắt trẻ thơ.
.
Ươm cho em trên trang viết học trò
Giấc mơ đẹp thêm nhiều điều mới mẻ
Chân bước tiếp tình yêu thời tuổi trẻ
Để dòng sông thương mãi một con đò.
.
Tôi lặng yên nhìn cửa lớp ngẩn ngơ
Tìm dấu vết bên tường vôi loang lở
Tiết học cuối lời yêu thương bỏ dở
Gốc phượng già lặng lẽ đứng trong mưa.
.
Rồi một ngày tôi trở lại trường xưa
Thầy giáo cũ nhìn cái gì cũng lạ
Hành lang nhỏ rơi thêm vài chiếc lá
Thơ thẩn tìm từng khuôn mặt thân quen.
.
Ngôi trường một thời tôi nhớ tôi quên
Bàn học cũ ngỡ ngàng nghe tiếng mọt
Bên cửa sổ còn đâu lời chim hót
Qua bao mùa mái ngói đã rêu phong.
.
Giấc mơ xưa trôi lạc tựa nhánh sông
Tuổi đã trắng rơi như màu phấn bảng
Áo cũng bạc sờn bâu cùng năm tháng
Chiếc giày mòn mưa nắng chợt hư hao.
.
Em của tôi phiêu dạt ở phương nào
Lá bàng rụng trong ngày thoi thóp gió
Tôi thương ai vấn vương bờ vai nhỏ
Nhớ một thời phấn bảng đã rơi theo.
TIẾNG DẾ TRONG SÂN TRƯỜNG
*Nhớ về Trường Phan Thanh Giản-Cần Thơ
Còn đâu nữa hình hài ngôi trường cũ
Tuổi trăm năm thôi những bước đi về
Bao vạt nắng in trên màu rêu phủ
Tiếng thở dài chạy trong gió lê thê.
.
Bạn ra đi vào mùa hè đỏ lửa
Không hẹn về trong khói lửa chiến tranh
Tôi rời trường vào mùa thu năm ấy
Thả một đời trong vây khổn áo cơm.
.
Em cánh én bay qua mùa dông bão
Vẫn thơm hoài màu áo lụa hoàng hoa
Nghe nỗi buồn rớt trên tàn phượng cũ
Vòm mái cong loang loáng bóng chiều pha.
.
Đường Ngô Quyền lá bay giờ tan học
Tóc hoàng kim thơm áo trắng ngày xưa
Bao dâu bể hằn lên bờ tóc rối
Có tìm nhau qua năm tháng nắng mưa.
.
Tôi tiếng dế trong sân trường lạc lõng
Tìm hương yêu dưới gạch vỡ điêu tàn
Từng miếng ngói ôm vào lòng thấy ấm
Nhớ vô cùng bóng nhỏ cuối hành lang.
NGUYỄN AN BÌNH