Trang Châu: Buồn Một Phương/Dặn Con Khi Khôn Lớn/…

Người Về – Tranh: THANH CHÂU

*Nhân có bài phỏng vấn nhà thơ Trang Châu của Trần Thị Nguyệt Mai, chúng tôi xin giới thiệu vài bài thơ của Trang Châu.

Buồn Một Phương

Thế giới của anh không có chân trời

Không có mùa xuân lấy đâu hoa bướm

Không bàn tay cho bàn tay hò hẹn

Áo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu

Thế giới của anh không có nụ cười

Không có người yêu lấy đâu tình tự

Ghế đá không người cho công viên ủ rũ

Thiếu mắt em buồn anh cũng bỏ làm thơ

.

Anh chỉ còn đêm trắng với đèn khuya

Một ít tâm tư với nhiều thương nhớ

Với đại lộ dài trong hồn bỏ ngỏ

Anh một mình nghe ngày tháng trôi mau

Đã từng đêm anh lặng lẽ cúi đầu

Xin Thượng Đế ban cho hồn thắm lại

Cho anh được yêu bằng con tim mới

Cho màu xanh về với đáy mắt trong

Để thế giới anh dậy má ai hồng

Ai nũng nịu cho hai vòng tay khép

Với gió bâng khuâng, với hồn hoa đẹp

Với mắt em buồn anh lại sẽ làm thơ

.

Nhưng người đi không đến nữa bao giờ

Không có mùa xuân lấy đâu khai hội

Một trăm lá thư không bằng lá thư không gởi

Một trăm nụ cười không phải nụ cười xưa

Anh chỉ còn chiều gió với đêm mưa

Một thoáng dư hương với ngày tháng mất

Thế giới của anh sầu hơn địa ngục

Dặn Con Khi Khôn Lớn

Ngày ra đi cha ẵm trên tay

Con mới khôn ba tháng một ngày

Con không biết nhà tan nước mất

Không biết mình sao lạc phương Tây

.

Con lớn lên quê người ấm no

Đất yên vui tươi thắm bốn mùa

Con đâu biết quê mình gấm vóc

Chỉ nghèo hèn từ độ can qua

.

Con sống đời bình đẳng tự do

Tâm trí con không ngại không ngờ

Con đâu biết tự do, bình đẳng

Ở xứ mình như nắng chiều mưa

.

Con có quyền mong, có quyền chờ

Có quyền rất thực, có quyền thơ

Con đâu biết những gì con hưởng

Là những gì đất nước đang mơ

.

Tên con cha phải đặt thêm tên

Cho người dễ gọi, người nghe quen

Nhưng con nhớ: người, người ta trọng

Là người không chối bỏ tổ tiên

.

Con hãy là gương sáng cần cù

Hãy là khiêm nhượng, hãy là nhu

Nhưng con phải giữ niềm kiêu hãnh

Làm người thua thiệt có suy tư

.

Nơi chốn ganh đua để sống còn

Trường đời con hãy nhớ luôn luôn

Thù con chưa chắc thù của bạn

Bạn bạn con chưa hẳn bạn con

.

Nếu con thấy đêm đen mịt mùng

Con đừng ngồi đó để mong trăng

Đừng ngồi đó chờ ai nhóm lửa

Tự đốt con ơi, ngọn nến hồng

(1985)

Đôi Lòng

Em đẹp như vầng trăng tuổi thơ

Tóc em là gợn sóng mong chờ

Tình anh, cánh lá run đầu gió

Có lạnh hồn em giữa giấc mơ?

.

Em là nắng ấm, anh là mây

Mây sa, nắng đọng trời xuân này

Đôi lòng, một thoáng cười trong mắt

Là biết tình vương theo áo bay

.

Anh là biển cả, em là sông

Sông xuôi về biển ngọt đôi dòng

Anh lùa nắng ấm lên bờ mộng

Để muối tình ta thêm mặn nồng

.

Tạ ơn đời cho ta bể dâu

Phím ngà còn đợi ngón tay châu

Anh nghe cả tiếng thầm em gọi

Hiểu vạn lời nhau trong ý nhau

Trang Châu

Bài Mới Nhất
Search