Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (2)

KỲ 1 Kỳ 2 Chuyện tình kể trong giờ ăn trưa bị ngắt quãng trong chuyến đi biển của cô. Về lại sở làm, cô khều khều tôi: “Ðừng quên kể chuyện…tình nha anh H.”. Ừ thì kể…Tôi kể chuyện chuồn chuồn có cánh thì bay, sau khi nhà tôi mất tôi nhận được cái

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 322)

Những câu đối hay Nguyễn Tử Mẫn, thường được gọi là Huyện Hiệp Hoà, sinh năm 1820 và mất năm 1901, có một câu đối: Sáng sáng ăn sáng rồi, cầm quyển mới, kỳ cui ký cúi viết vài trương, đoạn thu gương mắt, xếp khăn tay, giắt bút vào tam sơn, ngả lưng ngáy

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 321)

Chữ nghĩa lơ mơ lỗ mỗ Cha ông xưa đúc kết được kinh nghiệm sống và truyền khẩu cho đời con cháu mai sau qua ca dao và thành ngữ…Nay con cháu mai sau đời sau chế tác “lung tung, trống kèn” những thành ngữ, danh ngôn cho riêng họ : • Trăm năm bia đá cũng

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (1)

(Kỳ 1) Nằm gác đầu lên gối sách Đông-Tây kim cổ cũng trên dưới mười năm, nửa đêm về sáng vắt tay lên trán tự thấy là người hòai cổ, nhuốm mùi nho phong mực tầu giấy bản bấy lâu. Nên ngồi không đuổi ruồi ngẫm chuyện nhân sinh đầy những nỗi mang mang u

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 320)

Mắt xanh Khi Từ Hải tìm gặp Kiều ở Hành viện châu thai bèn hỏi: Bấy lâu nghe tiếng má đào Mắt xanh chẳng để ai vào có không Mắt xanh đây không chỉ cho người con gái còn xuân xanh hay “Mắt em dìu dịu buồn Tây phương” của Quang Dũng (Tây Phương là

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 319)

Văn học miền Nam (II) Gần đây, chúng tôi cố gắng đưa vấn đề Văn học miền Nam trở lại văn đàn, vì có những người thực sự yêu văn chương ở trong nước muốn tìm hiểu về những tác giả và tác phẩm đã bị loại trừ sau 30/4/1975. Chúng tôi xin giới thiệu

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 318)

Giá sách cũ Nhóm Bách Khoa chọn tòa soạn ở đường Phan Ðình Phùng do nhà văn Huỳnh Văn Lang sáng lập. Sau giao toàn quyền việc điều hành cho ông Lê Ngộ Châu. Ông Châu không phải là nhà văn, cũng không hề là nhà báo. Nhưng ông Lê Ngô Châu là người có

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 317)

Giai thoại làng văn Theo sách Dã sử của Hoài Sơn chép thì năm Gia Long 1819, Minh Mệnh lúc đó là đông cung thái tử, một buổi trưa hè nằm ngủ ở hồ Tĩnh Tâm, mơ thấy một người học trò tên là Giả. Người ấy đội mũ cỏ, cầm một cây gậy đâm

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 316)

Giai thoại làng văn Theo sách Dã sử của Hoài Sơn chép thì năm Gia Long 1819, Minh Mệnh lúc đó là đông cung thái tử, một buổi trưa hè nằm ngủ ở hồ Tĩnh Tâm, mơ thấy một người học trò tên là Giả. Người ấy đội mũ cỏ, cầm một cây gậy đâm

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: BÀ HUYỆN VÀ ĐÈO NGANG

    Đèo Ngang (Quảng Bình) – Ảnh (Nguồn: vietgoing.com)         Người biên khảo đất La Sơn xuất thân Sorbonne năm 1936, qua gia sản Hán Nôm, ông vừa khảo luận xong về bà Hồ Xuân Hương, nay bắt qua bà huyện, vì hai bà cùng ở Tây Hồ. Thêm nữa, ông lễnh đễnh đến người

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 315)

Chữ nghĩa làng văn Truyện dài đã xuất hiện trước thời gian có hình thức truyện dài hiện đại khá lâu, dưới dạng truyện thơ Nôm như Trê Cóc, Phan Trần, Hoa Tiên, Nhị Ðộ Mai, Ðoạn Trường Tân Thanh… Có thể nói dân tộc Việt Nam đã thấm nhuần không khí truyện dài từ

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 314)

Văn học miền Nam nhìn từ miền Bắc Ta thấy hình ta những miếu đền là một bài thơ của Mai Thảo. Thần tình của bài thơ là hai từ “sao không” được lặp lại trong suốt các khổ của bài thơ. Sao không là sự rút gọn khẩu ngữ của mệnh đề-phó từ “sao

Đọc Thêm »