Picture of Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng

Gã thiền gỉa Ngộ Không, tên thật: Phí Ngọc Hùng, sinh năm 1944, Thái Bình, ở Hà Nội từ nhỏ. Năm 54 vào Nam học Nguyễn Trãi- Chu Văn An và Kiến Trúc. Năm 75 tới Houston, Hoa Kỳ. Hiện về hưu và đang vật lộn với chữ nghĩa hàng ngày. Tác phẩm đã xuất bản: Phiếm Sử Lược Truyện (2016); Một Chút Dối Già–Tập Một (2016); Một Chút Dối Già Tập Hai (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (I) (2017); Một Chút Dối Già – Tập Ba (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (II) (2017); Chữ Nghĩa Làng Văn (III) (2018); Một Chút Dối Già – Tập Bốn (2019); Một Chút Dối Già – Tập Năm (2020); Chữ Nghĩa Làng Văn (IV) (2023);

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 332)

Về bài Hồ Trường Hồ trường, chữ “hồ” thuộc bộ sĩ nghĩa là cái bầu, bình đựng nước hay rượu. Chữ “trường”, Tầu đọc là “thương”, thuộc bộ giác nghĩa là chén đựng rượu. Trong văn học VN đầu thế kỷ hai mươi có một bài thơ đăng trên Nam Phong tạp chí và ngay

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 331)

Đơn vị đo lường Tiếng Việt tuân thủ cách viết SI (tiêu chuẩn quốc tế). Dấu phẩy (,) dùng để phân chia phần số nguyên với phần số lẻ. (thí dụ, “ông ta cao 1,60 m) Dấu chấm (.) dùng để góp từng ba chữ số trong phần số nguyên cho dễ đọc. (thí dụ, “dân số

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (6)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6        Ngày là lá, tháng là mây…mây cõng tôi trở về cái tuổi ngu ngơ tập yêu với hò hẹn, đợi chờ của Sài Gòn đầu đường cuối ngõ. Bãi bể nương dâu vật đổi sao dời, mập mờ nhân ảnh mịt mùng gió sông tìm

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 330)

Chữ nghĩa làng văn III Cầm thử bất cứ một cuốn đặc san nào đó xuất bản ở hải ngoại mà xem. Khỏi cần coi kỹ, chỉ cần đọc tựa của mấy bài viết không thôi là cũng đủ thấy ngậm ngùi, xót dạ và buồn rầu quá cỡ: Quê xưa – chốn cũ, thầy

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (5)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 Kỳ 5        Với chuyện này biết nói gì với em đây, vì chỉ là chuyện bèo dạt mây trôi ở cái tuổi ngu ngơ. Tôi đoán thầm, em sẽ khụng miệng…sao anh…ma thế và eo ơi, chuyện…ghê quá. Em sẽ xoay xỏa thêm…sao anh nhớ dai vậy. Cũng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Tác Giả Tác Phẩm – Dõan Quốc Sĩ

Tiểu Sử Doãn Quốc Sỹ Nhà văn Doãn Quốc Sỹ sinh vào giờ Mão (7:00 sáng), ngày mùng Hai Tết năm Quý Hợi tức là ngày 17 tháng hai năm 1923, tại làng Hạ Yên Quyết, tỉnh Hà Đông (nay thuộc vào ngoại thành Hà Nội). Thân Phụ ông là một nhà tân nho và

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 329)

Tiếng Việt cổ Một số chữ Việt có âm đầu “ph”, ngày xưa người Việt đọc là “b“. “Phòng” đọc theo âm tiền Hán Việt là “buông”, từ buông là buồng. “Buồng” nay thành “phòng”. “Phiền” (toái) là buồn, “phọc” là buộc..v..v. (Nguyễn Ngọc San – Cơ sở ngữ văn Hán Nôm). Nguồn gốc tiếng

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 328)

A Di Đà Phật Trong thơ Lục Vân Tiên của Nguyễn Đình Chiểu có câu: “Thỉnh ông Phật tổ A-Di Đà”. “A” có nghĩa là vô. “Di Đà” có nghĩa là lượng. A Di Đà Phật là tiếng Phạn, là lời niệm mong khi viên tịch được trở về cõi cực lạc (nguyên nghĩa “vô

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 327)

Nguồn gốc tiếng Việt Về nguồn gốc tiếng Việt, có thuyết cho rằng từ ngàn xưa khi còn là rợ Lạc Việt, tổ tiên ta có một thổ âm giống tiếng Thái. Khi di cư đến châu thổ sông Hồng Hà và miền Bắc Trung Việt ngày nay, thổ âm đó biến thái khi tổ

Đọc Thêm »

Ngộ Không: CHỮ NGHĨA LÀNG VĂN (Kỳ 326)

Chữ nghĩa làng văn Hôn phu hôn thê: “Hôn” là cưới, “phu” là chồng, “thê” là vợ. Trong chữ “phu” và chữ “thê” đã có nghĩa của chữ “hôn” rồi, cho nên gọi “hôn phu” và “hôn thê” là để chỉ người chồng người vợ là phi lý. Gọi “hôn lễ” (lễ cưới), “hôn phối”

Đọc Thêm »