T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TRẢ EM/NGƯỜI VỀ…

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Cái bóng – Tranh: Thanh Châu

TRẢ EM

Đứng trước em anh thành người rất lạ

Thả rông hồn đắm đuối mắt em

Em rất gần

Nhưng cũng thật xa xăm

Em hời hợt để anh thèm vị biển

Em hoang sơ để anh khát đại ngàn.

.

Anh ngợp mình trong ảo vọng ái ân

Mải lặn ngụp xây lâu đài trên cát

Giấu niềm riêng em thản nhiên bỡn cợt

Kéo mùa đông giá lạnh nhích gần

Anh đốt mình cháy bỏng si mê

Thổn thức mãi miền yêu không thể.

.

Anh biết thế

Và anh không thế

Sánh vai em dạo bước song hành

Gió đại ngàn khắc khoải rừng xanh

Sao phải lén mơ nơi xa lắm

Trả lại em niềm đau đằm thắm

Trả đêm hoang vật vã rã rời

Câu thơ tình viết vội gãy đôi

Nhịp yêu ấy anh đành lỡ dở

Chân nhẹ bước. Tim yêu bỏ ngỏ

Khép nụ cười héo hắt nửa đời trai.

NGƯỜI VỀ…

– viết cho G –

Người về vạch lá tìm sâu

Ta ngồi hong giọt giọt rầu rầu rơi

 .

Người về dụ nắng rong chơi

Ta ngồi hun lụi cả trời gió mưa

Người về phá nhịp đò đưa

Ta ngồi vét tiếng nhặt thưa chợ đời

*.

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

©T.Vấn 2022