T.Vấn: LỜI CÁO LỖI VÀ TRẦN TÌNH CỦA CHỦ BIÊN NHÂN MỘT BÀI VIẾT

The Art of Aging – Tranh: Hyman Bloom (Nguồn: richardmcbee.com)

LTS: Chúng tôi cho hiển thị bài viết dưới đây trở lại kệ chính của chuyên mục GHI CHÉP. Lý do là vì chúng tôi vừa nhận được thư cải chính từ chính “tác giả” (được nêu tên trong bài đăng ngày 7/18/2026) BS Đỗ Hồng Ngọc, từ nhà văn Nguyễn Lệ Uyên và nhà văn Trần Thị Nguyệt Mai, 2 người bạn thân thiết của BS/ĐHN: Bài viết CAO TUỔI KHÁC VỚI GIÀ không phải do BS/ĐHN chấp bút mà của một tác giả khác. Nhờ sự giúp đỡ của nhà văn TTNM, chúng tôi đã tìm ra tác giả bài viết là KIM DUNG (Cao tuổi khác với Già…)

Vậy, tại sao có sự nhầm lẫn đáng tiếc nói trên?

Chuyên mục GHI CHÉP TRÊN BÀN VIẾT của trang mạng Văn Học TV&BH có mục đích gởi đến độc giả những bài viết mang những đề tài thời sự về mọi lãnh vực đời sống, những đề tài ngoài tính văn học còn đáp ứng được những quan tâm thiết thân của độc giả. Để thực hiện được chức năng đó, thời gian vài năm trở lại đây, trang TV&BH dựa vào sự cộng tác của những độc giả (mà chúng tôi đặt tên chung là: CỘNG TÁC VIÊN TV&BH (CTV/TVBH) sưu tầm lượm lặt đây đó trên các mạng xã hội (facebook), các phương tiện truyền thông. Và bài viết của Kim Dung được một CTV/TVBH gởi tới chúng tôi với tên tác giả Đỗ Hồng Ngọc. Đó là nguyên ủy sự việc xẩy ra sự nhầm lẫn đáng tiếc nói trên.

Với tư cách chủ biên, chúng tôi xin trân trọng cáo lỗi cùng nhà văn nhà thơ Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc, một con người khả ái dù cá nhân chúng tôi chỉ mới được tiếp xúc qua thư từ trao đổi. Chúng tôi cũng chân thành cáo lỗi cùng tác giả bài viết Kim Dung về sự nhầm lẫn này và xin phép tác giả Kim Dung được gởi lại bài viết rất có giá trị về cách sống của người cao tuổi (như bản thân chúng tôi) đến độc giả của TV&BH.

Nhân đây, xin được có đôi lời trần tình cùng quý thân hữu và độc giả của TV&BH.

Phương châm của trang mạng Văn Học và Đời Sống TV&BH là chỉ đăng tải những bài do chính các tác giả gởi tới, không tự ý lấy bài từ những nơi khác về đăng tải, ngoại trừ một vài trường hợp đặc biệt. Trang TV&BH có khá nhiều chuyên mục khác nhau, GHI CHÉP TRÊN BÀN VIẾT là một trong những chuyên mục ấy.

Trong hơn 15 năm đầu của gần 20 năm góp mặt, công việc này thuộc về chủ biên. Khi đó, tuổi đời “còn trẻ chưa thất thập cổ lai hi”, sức và lực còn tràn trề sung mãn, nên công việc khá…trôi chảy. Vả lại, lúc đó bài vở chung cho trang Web TV&BH chưa nhiều như bây giờ (hiện nay, mỗi ngày chúng tôi phải biên tập, soạn bài từ 5 đến 8 bài, có khi 10 bài cho các chuyên mục của trang Web). Và, nói như cố nhà văn Nhật Tiến trong lời đề tựa cho tập hồi ký NHÀ GIÁO MỘT THỜI NHẾCH NHÁC, đại ý ông cho rằng khi bước vào tuổi 70, dù cho người có sức lực khỏe mạnh đến thế nào thì cũng đã cảm thấy chùn bước, khưng lại, nhất là với công việc viết lách sáng tạo. Nhưng cuộc sống ngoài kia vẫn cứ ào ào cuộn tới như thác chảy và những vấn đề của cuộc sống vẫn còn làm nhức nhối những trái tim tuy già nua nhưng chưa thể ngỏanh mặt với đời sống.

Vì trái tim (gần cuối đường 70 của chúng tôi) vẫn còn nhức nhối nên nó vẫn cần nói lên, viết lên những gì làm nó nhức nhối. Nhưng sức đã mỏn, hơi đã tàn. Vả chăng, điều quan trọng hơn nữa: đã có nhiều người trẻ ở khắp nơi làm công việc nói dùm, viết dùm những điều đó; vì trẻ, vì có cơ hội đứng ở nhiều góc đời khác nhau nên những gì họ viết lên bao quát hơn, cùng lúc đặc thù hơn, chi tiết hơn và cụ thể hơn. Đó là chưa kể với tài năng, bài viết của họ thuyết phục hơn.

Nhận thức được như vậy, chúng tôi đã đổi tên chuyên mục: GHI CHÉP TRÊN BÀN VIẾT T.VẤN thành GHI CHÉP TRÊN BÀN VIẾT và đã chọn phương cách thu thập bài vở cho chuyên mục này như đã nói ở trên.

Mong rằng lời trần tình này nhận được sự cảm thông và tha thứ của quý thân hữu cộng tác và độc giả bốn phương nếu chúng tôi có mắc phải những lỗi lầm trong công việc biên tập bài vở hàng ngày.

T.Vấn

***

Kim Dung: CAO TUỔI KHÁC VỚI GIÀ

Làm thế nào mà khi về hưu, ta chỉ trở thành “cao tuổi” thôi, trong khi người khác thì thành “già”?!

Là bởi vì:

“Cao tuổi khác với già”.

Trong khi người cao tuổi chơi thể thao, khám phá, đi du lịch, làm vườn thì người già lại nghỉ ngơi.

Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho đi, thì người già lại tích lũy lòng ganh tỵ và oán hờn…

Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai của mình, thì người già luyến tiếc quá khứ và trách móc bị bỏ rơi.

Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi gồm toàn là những “ngày mai”, vẫn hy vọng một tương lai sáng láng và có ích, thì quyển nhật ký của người già chỉ chứa những “ngày hôm qua” và mỗi ngày không có gì thay đổi…

Trong khi người cao tuổi đón chờ những ngày sẽ tới trong háo hức khi nhìn ngắm bông hoa, để ý những con vật quanh mình và săn sóc thương yêu nó, thì người già đau khổ với những ngày ít ỏi còn lại của mình, lo lắng và buồn rầu, và không đoái hoài gì đến con sâu cái kiến xung quanh…

Trong khi người cao tuổi có những giấc chiêm bao rất đẹp và êm ái, mộng đưa họ vào những cảnh thần tiên mê ly, thì người già lại gặp những cơn ác mộng gây thêm nỗi sợ hãi…

Chúng ta cao tuổi, có lẽ vậy, nhưng chúng ta không muốn bị hủy hoại vì nghĩ mình già, bởi chúng ta có lắm thứ rạt rào làm tim ta rung động trẻ trung mãi, lắm dự tính để thực hiện, lắm thứ chỉ sợ là làm không hết, lắm thứ để chăm sóc, người cao tuổi thích chia sẻ tình cảm nhỏ mọn của mình cho mọi vật xung quanh.

Người cao tuổi luôn tưởng tượng rằng họ trẻ nên họ được trẻ mãi với thời gian…

Họ sống nửa mộng và nửa thực…

nửa giấc mộng vàng là cứu cánh cho sắc đẹp và sức khỏe để không bị hủy diệt.

Vì thế, người cao tuổi không phải là người già…

Họ vẫn trẻ đẹp mãi với sắc đẹp của người cao tuổi.

Kim Dung

(Nguồn: gpcantho.com)

*Bài do CTV/TVBH gởi.

Bài Mới Nhất
Search