NGUYỄN AN BÌNH: CHÙM THƠ BUỒN NHƯ CHỚP BỂ MƯA NGUỒN

Miền Ký Ức – Tranh: HOÀNG THANH TÂM

TRÔI THEO DẤU LĂN TRẦM

Cũng chỉ là chớp bể

Sao trần gian mưa nguồn

Bốn mùa cây rướm lệ

Tình mỏng hơn cánh chuồn.

.

Tiếng hạc bên cầu sương

Lẻ loi bờm vó ngựa

Tìm nhau trong vô thường

Khi tầm xuân đã rữa.

.

Đâu phải là Từ Thức

Một ngày lạc cõi tiên

Ngàn năm nghe tiếng nhạc

Trong hát khúc đào nguyên.

.

Có phải đâu gừng cay

Nên tình đau muối mặn

Hồ trường đêm càng say

Trổ câu thơ mật đắng.

.

Thương người còn ngậm ngãi

Săn trầm chìm vực sâu

Một đời thành bói cá

Soi bóng hình nơi đâu?

.

Trôi mất nửa vầng trăng

Ai chờ bên song cửa

Lạc loài ánh sao băng

Mưa trần gian sóng bủa.

.

Vết chân người ở lại

Dẫu còn thơm môi trầm

Dấu hài xa vạn dặm

Biết có còn trối trăng?

.

Thơ dại một đời tôi

Đâu vườn xưa cổ tích

Đá sỏi cũng ngậm ngùi

Chờ khởi đầu kiếp khác.

.

Ngọn đèn – dầu đã cạn

Cỏ hoang đầy suối khe

Lưu Nguyễn mù sương khói

Đầu non lạc lối về.

LẠC TRONG SƯƠNG KHÓI QUÊ NHÀ

Đêm nằm mơ tiếng sóng

Long bong vỗ chân cầu

Thời gian chao cánh võng

Qua bao mùa bể dâu.

.

Hồn nhiên như lá cỏ

Xanh màu mắt trẻ thơ

Bài thơ tình ngày đó

Trôi lạc đến bây giờ.

.

Mấy chiếc lá trầu không

Nhẹ rơi trong vườn cũ

Quê nhà gió mênh mông

không nơi nào di trú.

.

Bếp hồng ngày giáp tết

Dậy thơm mùi bánh quê

Tiếng bánh phồng ai quết

Đâu nghe bước tôi về.

.

Chim khuya không ở lại

Lặng lẽ sương lìa đời

Lá run từng cánh nhớ

Buồn riêng một mình thôi.

.

Chỉ cách một khoảng lặng

Mà như bên kia trời

Bơi qua dòng sông trắng

Mới hiểu lòng chìm trôi.

.

Nhiều năm rêu phủ kín

Tên người chừng đã quên

Gàu sòng khua giếng nước

Nào thấy đời an nhiên.

.

Chim đêm chừng khắc khoải

Tình nhạt lạnh màu môi

Lấp lánh theo con chữ

Thả mộng ru bên trời.

.

Vẫn thơm mùi rơm rạ

Nơi đồng đất quê nghèo

Nhớ người bay cánh lá

Chạm nỗi buồn trong veo.

.

Mù sương đành ly xứ

Khói lam chiều đã xa

Chiều mưa đi không tới

Tìm đâu chốn quê nhà.

MƯA SẦU ĐAN MẮT NHAU

Khi tôi bùng chớp lửa

Bên kia trời bão dông

Em ngồi yên bên cửa

Nhìn bốn mùa thu đông.

.

Khi em vừa thiếu nữ

Căng đôi bờ ngực thơm

Tôi chìm sâu đáy cốc

Hồn ngập đầy ánh trăng.

.

Khi tôi từ cõi tạm

Lãng du qua kiếp người

Con tim thèm run rẩy

Lời tỏ tình em ơi.

.

Khi em loài sâu nhỏ

Cuộn mình nhả tơ vương

Tơ hồng thành nhẫn cỏ

Nhốt tôi trong thiên đường.

.

Khi tôi cùng chiếc lá

Rơi một ngày cuối đông

Em có thành góa phụ

Tiễn tình vào hư không

.

Khi em theo ngọn sóng

Ru khúc hát nhân ngư

Con thuyền tôi bào ảnh

Cuốn hồn đi xa bờ.

.

Một thời như xa lắm

Đâu con mắt lá răm

Đâu tóc biếc môi trầm

Xuân sang vừa nẩy lộc.

.

Nhớ một trời hoa cũ

Em khoác mảnh lụa đào

Bay vào trong kinh sử

Mưa sầu đan mắt nhau

NGUYỄN AN BÌNH

Bài Mới Nhất
Search