Nhiều Tác Giả: CHÙM THƠ VIẾT TRONG MÙA ĐÔNG (kỳ 2)*(Lê Minh Hiền chuyển ngữ)

4. CHIM SÁO MÙA ĐÔNG

By Sara Teasdale

Thật giòn tan tuyết sáng chói thì thào,

giòn rụm bên dưới chân chúng ta;

Phía sau chúng ta khi đi bộ dọc theo đại lộ,

là những cái bóng của chúng ta đang nhảy múa,

những hình thù lạ thường trong sắc xanh sống động.

Băng ngang hồ có những người đang trượt ván

phóng tới và lùi xa,

với những cú ngoặt gấp, đan xen nên

một tấm lưới mảnh hư ảo.

Trong cơn say mê…mặt đất

uống ánh mặt trời dát bạc;

Trong cơn say mê, những người trượt ván

như uống thứ rượu vang tốc độ;

Trong cơn say mê, chúng ta cười vang

như đang uống thứ rượu ngọt tình yêu.

Há phải là nhạc điệu niềm vui của chúng ta

đã ngân nga lên nốt cao nhất à?

Nhưng không sao,

Như bất chợt, em nói qua đôi mắt ngước lên cao,

“Ôi nhìn kia!”

Kìa, trên viền đen của cây phong lốm đốm tuyết,

không hề sợ hãi và vô tư như tình yêu của chúng ta,

một chú chim sáo xanh nghiêng mào!

Ôi! ai có thể xác định ranh giới niềm vui

Hay giới hạn của cái đẹp như thế nào?(4:03 sáng đầu đông)

Stanton, California Nov. 25th, 2025

A Winter Bluejay

Sara Teasdale (1884-1933, American lyric poet, Pulitzer Prize 1917)

Crisply the bright snow whispered,
Crunching beneath our feet;
Behind us as we walked along the parkway,
Our shadows danced,
Fantastic shapes in vivid blue.
Across the lake the skaters
Flew to and fro,
With sharp turns weaving
A frail invisible net.
In ecstasy the earth
Drank the silver sunlight;
In ecstasy the skaters
Drank the wine of speed;
In ecstasy we laughed
Drinking the wine of love.
Had not the music of our joy
Sounded its highest note?
But no,
For suddenly, with lifted eyes you said,
“Oh look!”
There, on the black bough of a snow flecked maple,
Fearless and gay as our love,
A bluejay cocked his crest!
Oh who can tell the range of joy
Or set the bounds of beauty?

________

5. VÀO NGÀY ĐÔNG CHÍ

By Shaun O’Brien

Chúng tôi nói,“Mùa đông sau chúng tôi sẽ ra đi”,

nhưng rồi mùa đông trở lại, như một bí mật

chúng ta đã giữ mãi điều này nhưng chẳng bao giờ hiểu được

Khi ánh sáng ban ngày khởi sự sinh động một lần nữa:

Bóng tối rực rỡ sâu thẳm trong cái lạnh kỷ nguyên băng hà,

và phiên bản cần được tái hiện

bắt đầu tự thiêu rụi

với tuyết rơi nơi này tuyết không còn đang rơi.

Hay có thể là một đàn chim sẻ, đang nhảy nhót

trong hàng rào trơ trụi mà dòng lũ ánh sáng này

đang nỗ lực bật rễ? Hãy để chúng là chim sẻ, rồi,

vẫn đang nhảy nhót trong hàng rào rực cháy,

cơn thịnh nộ dịu dàng và sự sụp đổ của chúng,

bởi vì tuyết rơi, bởi vì thiêu rụi.(3:52 về sáng)

Stanton, California Nov. 21st, 2025

At the Solstice

Shaun O’Brien(American Actor, 1925-2012)

We say Next time we’ll go away,
But then the winter happens, like a secret

We’ve to keep yet never understand
As daylight turns to cinema once more:

A lustrous darkness deep in ice-age cold,
And the print in need of restoration

Starting to consume itself
With snowfall where no snow is falling now.

Or could it be a cloud of sparrows, dancing
In the bare hedge that this gale of light

Is seeking to uproot? Let it be sparrows, then,
Still dancing in the blazing hedge,

Their tender fury and their fall,
Because it snows, because it burns.

________

6. BUỔI SÁNG MÙA ĐÔNG

By Richard Meier

Khôn cùng ngượng ngùng, bao quanh trong những màu xám, đen, nâu –

giữ chúng tôi khỏi cái lạnh –

chúng tôi không mong điều này sáng nay: mặt trời

và bóng mát, như một chiều hè, như mùa hạ

nghịch ngợm. Và không gì hơn, dưới mái che trên

sân ga hướng bắc, một ông già, mặt trời

phía sau ông, như cái vương miện rực rỡ; và hướng về

hướng nam, một người đàn bà đang nhích dần

đến mép sân ga, ánh sáng một giọt nước mắt

ngang qua vùng bụng, lồng ngực, đôi vai của người đàn bà, và gần hơn

và gần hơn là điều thương yêu miên viễn, sự trọn vẹn yêu thương,

tất cả: ánh sáng và bóng tối đến cùng lúc.(4: 14 am)

Stanton, California Nov. 15th, 2025

Winter Morning

Richard Meier

Shyly coated in greys, blacks, browns –
to keep us out of sight of the cold –
we weren’t expecting this this morning: sun
and shadows, like a summer’s evening, like summer
teasing. And not quite under the shelter on
the northbound platform, an old man, the sun
behind him, just his crown ablaze; and heading
southbound, a woman inching ever nearer
the platform edge, the light a tear
across her midriff, ribcage, shoulders, closer

and closer that dearest thing, completeness,
all her darkness light at the one time.

_____

(kỳ 1)* November 27, 2024

Lê Minh Hiền chuyển ngữ

Bài Mới Nhất
Search