Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG 8 (3)

Mưa Trên Thành Phố Hoa – Ảnh: NTN

Đà Lạt Mưa Dữ Tợn Thành Phố Hoa Buồn Hiu

Bão Hilary chỉ “quét” qua Cali chút mưa…mà đồi núi mịt mờ, mà thành phố ảm đạm!

Ai ai cũng mừng lắm nhưng cũng buồn làm sao!  Một ngày qua hơi lâu, những nhà lầu khép cửa…

Buồn nhất những ngôi chợ:  Parking thưa vắng xe.  Dĩ nhiên chim không về, công viên nào cũng vắng…

Khác hẳn những ngày nắng!  Hoa có nở, ngậm ngùi.  Nhiều nụ hoa mồ côi…không một bờ môi chạm!

Những cô bé quần ngắn chắc đang lo tựu trường?  Những bé trai…bỗng ngoan, mở cái phone… chơi tiếp!

*

Tôi vừa cầm chổi quét những lá, hoa trong sân.  Buổi sáng lên dần dần và mặt trời chói lọi.

Bão Hilary không nói một tiếng chào tạ từ / có lẽ sắp vào Thu, gió từ từ mát mát…

Bài thơ tôi thật nhạt.  Chưa phải lúc giao mùa?  Tôi có nhớ quê xưa, nắng mưa đều tội nghiệp!

Nhất là ở Phan Thiết, hoa vông đầy bờ sông.  Cũng nhớ tới DamRoong rừng thông đang bị đốn…

Đà Lạt mưa dữ tợn…Thành phố hoa buồn hiu!

Trời Vẫn Mưa Còn Mưa Tiếp Tiếp

Mưa vẫn mưa, đúng như tin thời tiết.  Mưa suốt ngày Chúa Nhật, mưa tiếp tới Thứ Hai. 

Mưa kéo dài những giọt mưa bay…Mưa không cánh mà mưa bay thật ngộ!  

Chim có cánh lại không về theo gió.  Đời buồn hiu, mưa tăng thêm buồn hiu!  

Không ai nói mưa mưa ít hay nhiều, không có ai đem cái thau hứng nước…

Có lẽ sợ mưa làm chân lỡ bước?  Có lẽ sợ mưa làm xước cánh tay?

Mưa bay mưa bay mưa bay…Câu hai chữ cũng là Thơ em nhỉ?

Tình một chữ, kéo dài mút chỉ…Một ngày tù buồn chớ… một Thiên Thu!

*

Một thoáng mơ hồ, anh nhắc ngày xưa.  Một thoáng bây giờ là mưa châm chích!

Phải chi còn bé thơ, em với anh mình nghịch, buổi tan trường…giữ cái cặp…không mưa!

Chúng mình giữ mãi những bài thơ – những tờ giấy trắng, những bài thơ chưa viết!

Em ơi em hôm nay mưa tiếp tiếp, một mình anh ngồi ngó con đường mưa…

Bão Hilary Đã Tới

Bão Hilary đã tới… đúng như tin báo đăng!  Đêm thượng huyền có trăng / vừa lặn thì bão tới…

Đúng như niềm mong đợi, mà bão rất nhẹ nhàng!  Vài giọt mưa lang thang, không có gió xua đuổi!

Nhưng có thể trên núi, mưa đọng nước hơi nhiều?  Sông chưa đầy bao nhiêu, suối thì thấy đang chảy…

Tôi dậy sớm, ngồi đấy:  bên khung cửa nhìn mưa.  Những giọt mưa lưa thưa dám tới trưa còn mỏng?

Ngày Chúa Nhật không nóng.  Chuông Nhà Thờ chưa ngân…  

Ngày còn đang sáng trưng…

Lát nữa đây, boong boong.  Chuông Nhà Chùa sẽ đổ?  Cảm ơn hoa vẫn nở cho lòng người thơm tho!

Huế Ơi Là Huế Ơi

Đường Âm Hồn ở Huế bây giờ, Lê Thánh Tôn… Những cái miếu Cô Hồn đã san bằng, bình địa!

Hơn trăm năm tình nghĩa nối liền cõi Âm Dương… nhất là Tết Mậu Thân, bây giờ là “hết trọi”!

Người ta nói bằng những tiếng vô thanh!  Từ những tiếng thất thanh bây giờ là “xé họng”.

Vua Hàm Nghi, hình bóng!  Vua Duy Tân, bóng hình… tất cả là thình lình mà đều tan biến, mất!

Thiên Đàng và Địa Ngục còn… Hàng Thịt,  Hàng Bông.  Chợ Đông Ba mênh mông tiếng lòng Trần Vàng Sao “chưởi”!

Cau Nam Phổ không Ngoại, trồng chi nữa, trồng chi?  Từ ngày em bỏ đi, Huế đã thành Cố Quận!

Thuốc Cẩm Lệ anh vấn thả khói bay lên trời.  Nếu anh gọi em ơi, mưa rơi buồn, lắm lắm…

Nhà Thờ Nguyệt Biều vọng tiếng chuông chiều thê luơng!  Chùa Thiên Mụ boong boong tiếng chuông chiều cũng vậy!

Sông Hương nước vẫn chảy.  Bến Ngự bầy trâu đầm… Bùn, dấu vết muôn năm lấy nước mắt mà rửa…

Tôi đang nói gì rứa?  Huế ơi là Huế ơi! Lăng Cô có ai cười?  Tiếng sóng thôi Trời ạ!

Phu Văn Lâu trắng xóa những bài thơ gió bay…Phu Văn Lâu trắng xóa những bài thơ gió bay… 

Kỷ Niệm Mà Đã Chết Bài Thơ Này Bỏ Đi

Tôi nhớ lắm Đà Lạt, con đường Yagut ơi…Con đường rất ít người…mà có người Đà Lạt!

Hình như người Trại Mát lên đây và ở luôn? Nhà có Mimosa vàng giữ chân người mãi mãi?

Hai bàn chân con gái, đôi guốc mộc không sơn, ai cấm bàn chân son nằm trong đôi quai guốc? 

Con đường Yagut ngược lên đồi và lên trời.. Có khi người thấy tôi, chào tôi, trừ Chúa Nhật.

Đường tôi làm xuống dốc rồi mờ trong mù sương.  Người ở trên dốc thương, nhớ ai?  Tôi có thể?

Nếu cuộc đời có nghĩa Thái Bình nhỉ, thật vui!  Tôi gìn giữ từng lời ngỏ với ai mai mốt…

Tương lai đã bay vuột!  Đà Lạt dang cánh bay…Tôi hết thời làm Thầy xuống lên con dốc đó!

*

Sáu năm về ngang ngõ thấy lá cờ, không người.  Tôi hiểu cuộc đổi đời.  Ai cũng đời đã đổi!

Mimosa không nói, cứ nở vàng như xưa…Đà Lạt còn nắng mưa, còn mù sương, tôi nhớ:

Đôi guốc, bàn chân nhỏ…mộc mạc như màu hoa.  Khi nước mắt ứa ra…hình như hoa rụng hết?

Kỷ niệm mà đã chết, bài thơ này bỏ đi!

Trần Vấn Lệ

©T.Vấn 2023

Bài Mới Nhất
Search