
Thành Phố Thiên Thần – Tranh: Dessein Pierre (Nguồn: www.carredartistes.com)
anh trở lại los angeles sau những ngày cách ly
những tòa nhà cao
như ngủ yên
anh đi trên con đường vắng bóng
hoàng hôn đời mình
hai cánh tay nối dài đại lộ lê thê
sương khói mùa thu không về
trời nóng trên 100 độ
anh khát bỏng chiếc váy treo
dây hai đầu ngực
tóc em bay theo đám cháy ven rừng
những tiếng còi hú chữa lửa ầm vang
4 giờ chiều
em khua dép lòng đường nhựa tràn sức sống
thời trang mùa thu đóng cửa
mặt kính sáng không còn bóng người qua lại
không ồn ào tiếng nhạc jazz ở góc phố da đen
hơi thở cũng bớt dập dồn
giữa ngã tư rộn ràng nam bắc đông tây
.
anh đến đường số 9
rẽ phải theo hàng cây
chiều nay sao hàng cây không nói một lời
cho mắt em
tươi màu mạ non xanh mát
anh trôi từ ngoại ô đầy rác
về lại metro điện ngầm
bước lên kinh đô danh vọng
bằng chiếc ticket 5 đô
trải bước chân mình trên những ngôi sao lấp lánh
cô đơn cùng vì sao
vẫn tiếng hú của xe chữa lửa
trời còn nóng trên 100 độ
cháy rừng khói bay mù mịt
như mặt trời không còn hiện hữu
làm sao băng qua đường
khi thấy em nghiêng về một phía
bằng đôi chân dài lỗi nhịp
trên đại lộ hoàng hôn
.
anh cố nhìn chọc trời
một tiếng hát
hotel california
mà lúc mới đến mỹ
có người thiếu phụ đưa đôi môi
đỏ như màu máu tươi
ẩm ướt cùng nụ cười
anh ngỡ ngàng giữa băng hà lạnh giá
khi chiếc khăn choàng vai rơi xuống
giọng hát đã trôi qua cổ
trôi vào hư không
trôi vào niềm vô vọng đời người
như khẩu trang thương hiệu
nghe lại làm anh nhức đầu chóng mặt
người thiếu phụ đã già
đã chết
đã đầu thai
.
chiều nay chẳng có
ngọn gió nào cợt đùa
để vài chiếc lá trên đường số 9
rụng xuống mái tóc đêm
down town đèn chưa lên
rồi nhìn vào mắt em
tìm union station
đi về nhà
đi về nỗi đợi chờ khắc khoải
của trăm năm cô đơn gabriel garcia márquez
chuyến tàu khởi hành bỏ lại con chim bồ câu
ngoài đường rây trống vắng.
30.8.20 – 26.10.24
HUỲNH LIỄU NGẠN