Ông Đồ Thời Đại – Ảnh: LN
NHỮNG NGÀY TẾT SẮP TỚI
Nhiều người rất là thích: kháo nhau “Tết không mưa!”. Nhiều người thì không ưa… nếu cứ nắng, nắng suốt!
Nhưng… biết làm sao được cái lòng của ông Trời? Ổng chỉ làm mây trôi, ổng ngồi xem thế giới!
Mây trôi không mệt mỏi và rồi tan rồi tan… ở cái nước Việt Nam cho Tết năm nay đẹp!
Áo dài bay, mở, khép…Diễu văn đọc linh tinh! Người ta quên đọc Kinh, người ta chỉ thích chúc!
Chúc nhau đầy Hạnh Phúc, chúc nhau đều Ấm No… Không ai chúc Nhà Thơ: thơ hết tràn nước mắt!
Năm mươi năm nhanh thật: bao nhiêu là mả mồ! Cỏ chưa xanh đã khô, hoa tàn dù mới nở…
Không biết ai còn nhớ Những Cái Tết Tha Hương…
*
Tha Hương và Tha Phương, hai cái chữ đều giống như cái hình một bóng…giọt lệ / nước mắt tuôn!
Mồng Năm Tết: Lập Xuân!
Không mưa thì sáng trưng!
Có mưa thì ảm đạm!
Sáng nay tôi hốt nắng rải ra nhìn tuyết sa…
Tuyết trắng như là hoa… Hoa nở hai Thế Kỷ (*)! Đường quê đường vạn lý cỏ lợt mù sương sương…(**)
(*) Hai Thế Kỷ, 20 và 21, tính từ năm 1975 đến nay, 2025.
(**) Thơ Nguyễn Du: “Quê nhà cỏ lợt màu sương, đường xa thêm một tấc đường một đau!”
NĂM MƯƠI NĂM
MỘT BÀI THƠ
Dậy rồi. Không mở cửa. Không nghe gió. Êm ru! Nhưng lạnh… còn tù mù. Đường không nghe xe chạy…
Buổi sáng lạnh thức dậy tôi nói với mùa Đông như thế là tiếng lòng thay “chào mừng” đó nhé…
Vào lại giường khe khẽ, nhìn khe cửa…Bình Minh! Mấy tháng nay không chim. Im lìm. Không mưa sáng…
Không mắt nào viên đạn chớp chớp giùm cho thương! Năm mươi năm… đêm trường một nước non gian dối!
Năm mươi năm, câu hỏi: “Sao Mình Còn Như Xưa?”. Ô! Chỉ là Giấc Mơ kéo dài thời Cải Tạo!
…kéo dài câu nói láo: “Đất Nước TA Hòa Bình!”. Năm mươi năm năm rừng xanh long lanh từng giọt lệ…
Tiếng gà rừng sáng xé biết bao lòng chiến binh!
*
Tôi kéo nhẹ chéo mền. Và dỗ giấc ngủ tiếp. Tôi hết rồi hào hiệp để làm chi, từ lâu…
Nếu còn nghĩ đâu đâu, chẳng qua là dỗ giấc: “Hãy ngủ sao cho thật quên đi đời dối gian…”.
Mùa Đông. Lạnh khô ran. Ướt hai hàng lệ chảy… tôi tưởng tượng mà thấy ràn rụa những bài thơ…
TUẦN LỄ NỮA LÀ TẾT
Tuần lễ nữa là Tết! Không ai nói một lời… Đã quen rồi quê người, chỉ Noel đáng nhớ!
Người Việt mình xa xứ / lạt dần nhưng tình thân! Mà cũng năm mươi năm, nhớ thì rơi nước mắt!
Lúc rời bỏ Tổ Quốc / đều người trẻ không hà! Các em đi vì nhà / hơn là vì Đất Nước!
Có nhiều chuyến đi trượt, năm mươi năm bặt tin. Những lời gọi thất thanh, đoạn trường thành thất tán!
Một chữ Sống – liều mang!
Một chữ Chết – tiêu tùng!
Đúng là Có thành Không và… Không là Không Có!
Cha Mẹ nằm trong mộ, xương cốt tàn tro nhang! Con cháu từ lang thang đến nơi đều lạc lõng…
Nam Kha là giấc mộng! Quả thật có giật mình! Nhớ trúc xanh trên Đình, Tết hình như ở đó?
*
Hàng năm Lễ Mừng Chúa, người ta vui… mình vui! Tết Tây, vài nụ cười. Vài nụ cười rồi hết!
Cái dấu than dễ ghét, tuần nữa Tết, biết chưa? Người đàn bà muối dưa, chan nước mắt vào lọ…
Người đàn ông xớ rớ: Em à, Tết thật sao? Em à, Tết thật sao? Nước mắt trào, ngộ thiệt!
Hai mái đầu xanh biếc chừ như mây trước hiên…
ĐẶC TRƯNG CHIỀU
Con chim buồn. Thấy nó thật buồn.
Nó đậu một mình. Nó kêu. Quạnh quẽ. Cô đơn.
Tôi nhìn nó – tại sao tôi nhìn nó?
Nó một mình… nên tôi thấy thương thương?
“Đêm qua nằm mộng thấy Thương Thương
má đỏ au lên đẹp lạ thường!”.
Hàn Mạc Tử xưa làm thơ cho chàng
chớ thật tình đâu có chiêm bao?
California năm mới,
Vẫn nắng hoài như năm cũ.
Tôi chào con chim, cái chào hai năm…
Con chim nhớ tôi, nó bay về thăm?
Tôi đang mệt. Tuổi cao rồi nên mệt
May có chim tôi có bạn bè.
Tôi có mái nhà. Tôi có vỉa hè.
Con chim không có bạn, nó có sợi dây điện…
Ở Mỹ không nhà nào có giếng
Tôi thèm nhìn chiếc lá rụng không trôi.
Tôi nhớ Việt Nam. Hoa trôi nước lặng.
Tôi muốn nhìn trời nhỏ như cái vung!
*
Tôi đốt điếu thuốc thả buồn lên cây,
Tôi đốt điếu thuốc thả buồn lên mây.
Con chim tha khói thuốc, bay…
Con chim ngậm linh hồn tôi bay về đâu không biết…
GIÓ THÌ THÀO
Chưa Tết…
cây còn trụi, nhánh không lá, cành trơ.
Không một báo hiệu mưa,
năm nay Xuân không lộc?
Người ta nghe gió khóc,
thì thào thì thào đêm cuối năm!
Những hy vọng tàn Đông
cửa cài then cứ đóng…
Kỷ Nguyên Mới giấc mộng
sẽ bắt đầu vươn lên:
Một Việt Nam Niềm Tin!
Một Trái Đất Trái Tim!
*
Gió thì thào. Gió nói
chuyện tàn cuộc bữa cơm
khi người ta, đũa buông
Năm Bao Giờ Mới Hết?
Hỏi gió…
gió không biết!
Không ai cấm hỏi riết…
và gió cứ thì thào!
Suối róc rách vào ao
hoa trôi và nước lặng.
Ông Nguyễn Du tằng hắng
viết Đoạn Trường Tân Thanh!
“Hoa trôi nước lặng đã yên,
Gió theo phận gió, người neo phận người!” (*)
Trần Vấn Lệ
(*) 14 chữ của 2 câu lục bát trên,
Nguyễn Du chỉ là tác giả của 6 chữ!
