Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG HAI 2025-(01)

Vời Trông Cố Lý – Ảnh: tv&bh

THƯƠNG MÀ BIẾT NÓI SAO CHO HẾT

LẬY CHÚA CHO CON GIỮ ĐƯỢC NÀNG 

Bây giờ,

sáu giờ sáng.  Trời như còn chạng vạng… nhớ em từ bình minh!

Muốn hôn em thình lình, nhưng cứ để em ngủ.  Em là người xếp thứ:  Thứ Nhất Của Đời Anh!

Rừng Núi cứ màu xanh.  Nước sông cứ long lanh.  Em là từng hơi thở.  Anh tưởng anh trước gió, hôn em… mái tóc thề!

Những ngày xưa lại về trên núi rừng như thế… Thương biết bao mà kể những tình tự trong mơ…

Em mãi mãi là Thơ… Anh thức chờ em dậy!

*

Nhiều bài thơ, em thấy:  Em Trong Hồn Của Anh!

TRƯỜNG XƯA LỚP CŨ

Một người con gái đi ngang ngõ… Áo tím vờn hay cơn gió bay?  Áo tím vờn hay trời rải nắng?  Hay mình bất chợt nhớ thương ai?

Không lẽ mình đang còn trẻ lắm, đang còn như thuở mới hai mươi… trèo lên cây bưởi nhìn hoa bưởi, bước xuống ruộng cà hái đóa môi…

Tất cả chỉ là giây phút tưởng mây ngàn gió núi chở hương Thu, hoa cau thương nhớ vườn cau Ngoại tim tím hoàng hôn gió phớt lau…

Không có câu thơ nào nhớ Nước, mây trên trời tan tan bay bay… Mây bay có thể ra ngoài biển.  Cuối phố đâu còn thấy nữa ai!

Hoàng hôn thật rồi.  Nắng thật vàng.  Có khi mình nhớ một cành lan?  Có khi lòng chẳng gì cho nhớ… Áo tím ai thôi, chẳng phải nàng!

Ồ lạ có khi thơ bất chợt, chép thành bài thấy sao bâng khuâng.  Bây giờ còn Ngoại thương không hết, nước mắt nằm đâu hỡi Cố Hương?

*

Năm mươi năm bay tà áo tím.  Năm mươi năm bay mái tóc thề.  Ước nhỉ nhớ thương mà hóa tượng, trường xưa lớp cũ gió lê thê…

NẮNG CHO MÙ SƯƠNG TAN

Sau Tết mà lạnh quá (như mùa Đông vẫn còn?).  Hai cái chữ Xuân Non… mở lời là nghẹn nghẹn!

Sau Tết thường đúng hẹn là Mừng Mùa Xuân Về.  Năm nay… nắng lê thê, giọt sương tròn trong vắt…

Sương… y chang nước mắt của Ông Trời đêm qua?  Không thấy một nụ hoa nào cười tươi trong nắng!

Công viên thành phố vắng tiếng chim nhiều tháng rồi…Không một câu Than Ôi – người ta im thấy sợ…

Lạnh không ai vướng nợ câu chào nhau giữa đường!  Buồn lang thang như sương… Buồn tan hoang như gương…

*

Gương vỡ còn lành lại (?).

Thơ ơi buồn như trái… chín vàng mùa Thu xưa…

Có trái nào rụng chưa hỡi trái tim câm nín!

BÂY GIỜ ĐÃ HẾT TẾT

Bây giờ… đã hết Tết!  Lịch in Mồng Bảy rồi.  Lạnh vẫn còn nguyên thôi nhưng trời thì ảm đạm…

Yêu hay không màu xám vẫn chấp nhận thời gian… Bóng ngày tháng đang sang, mai… mùa Xuân sẽ thấy!

Vài cánh lá động đậy.  Vài giọt sương đang rơi.  Nắng chắc còn xa xôi.  Tôi tin:  Ngày sẽ mới…

*

Nói thế, tôi không đợi:  Tôi có việc trong ngày!  Người cũng như cỏ cây, Phật nói:  Chúng Sinh hết!

Biết là đã hết tuyết.  Biết là Đông rồi Xuân… Có thể bão nửa chừng từ đại dương, có thể!

Bài thơ tôi, như thế, mỗi ngày một ngày qua…

*

Ngoài đường, vài người qua.  Vài người đi ngược lại.  Hello, trai hay gái, thấy nhau Good Morning!

Nước Mỹ thật thân tình… Tôi nghĩ đến bè bạn.  Năm mươi năm phân tán… dễ gì được thấy nhau?

Tôi nhớ… nhớ ca dao, vài câu sao thắm thiết!  “Nụ Tầm Xuân Còn Ra Cánh Biếc Em Có chồng Rồi Anh Tiếc Lắm Thay…”.

Năm mươi năm… năm nay, đuôi đâu Hai Thế Kỷ.  Hai trăm năm lệ thủy… mút mùa áo cà sa…

Đời là chốn ta bà!  Chúng sinh đều cát bụi!  Đời của tôi xám, tối… ảo huyền một bình minh!

NĂM MƯƠI NĂM MÙA XUÂN

Năm Mươi Năm mùa Xuân,  năm mươi năm báo Tết, đọc từng câu, chấm, phết… thấy giống hệt!  Tuyệt vời!

Năm Mươi Năm Trời ơi…đuôi, đầu, hai Thế Kỷ… thời gian nhiều quá nhỉ… kéo dài năm mươi năm!

Từng giọt lệ đã lăn mừng năm đầu giải phóng!  Nhiều giọt lệ đã lăn… năm mươi năm… bất động!

Năm nào thì vẫn giống năm nào, cũng vậy thôi?  Người vợ hôn đôi môi của chồng tưởng nước mắt!

Anh ơi!  Anh là Phật!  Như thị và như nhiên!

Em ơi!  Em là Em!  Nụ Tình Năm Mới nở!

*

Bài thơ này, đến đó, thật không biết gì thêm!  Cứ nghe nói Kỷ Nguyên và “bèn” tìm Từ Điển!

Chữ đâu rồi?  Mất biến!  Đời đâu rồi?  Báo Xuân…Để năm phút bâng khuâng.  Năm mươi năm dài thượt!

Sang năm…đời. trớt qướt?  Sang năm…là năm nào?  Năm mươi mốt năm sao?  Sang, Giàu còn Hy Vọng!

Thì ra… thì Đời Sống là lời Chúc cầm đưa… giống như trời nắng mưa… cái chuyện của thời tiết!

Tôi nhìn trang báo Tết, không khen thì…nghẹn ngào. Đời mãi mãi chiêm bao!  Thời gian:  Không Định Nghĩa! 

CHẶNG ĐẦU TIÊN TRÊN

SUỐT ĐƯỜNG XUÂN

Trái đất tròn… tròn như viên bi

lăn tới đầu non cuối biển về

nó hóa trái tim tròn rất đẹp

là em vừa chớp chớp đôi mi!

.

Thơ anh khai bút mừng em, đó!

mỗi chữ, em à, một nụ hoa…

ôm ấp mà thương tình mãi mãi

Lâu Đài Tình Ái em nguy nga!

.

Mình đi bên nhau về chân mây

anh hôn em hoài đôi chân mày…

đi hết biển trời, ta trở lại

đất liền – làng xóm – cánh cò bay…

.

Em ơi Quê Hương, Quê là Quê

Em ơi Hương thơm hoa cau nè!

Em áo dài hoa, hoa cúc nở

Mùa Xuân, Xuân Cúc đẹp thì khoe…

.

Mai sẽ Hạ hồng, Thu biếc biếc

rồi Đông sương giá vẫn băng trinh!

Em là trái đất tròn như ngọc

là Huế… Tản Đà nói Bức Tranh! (*)

.

Bài thơ Khai Bút Tết Mừng Xuân

anh viết trao em trọn tấm lòng…

người Lính muôn năm lòng rất trẻ

muôn năm lòng Lính một Non Sông…

 (*) Tản Đà mở đầu một bài thơ Huế:

“Đường vô xứ Huế quanh quanh,

non xanh nước biếc như tranh họa đồ…”

BUỒN THAY NĂM NÀO CŨNG TẾT

Hôm nay không còn Ngày Tết, mứt, trà, kẹo, bánh… đều Sale!

Cô bé bán hàng cười tươi:  Mời anh, mời chị…ăn Tết!

Có người dừng chân… ngó miết – ngó cô con gái Bắc Kỳ!

Có người ngún nguẩy bỏ đi:  chỗ nào cũng Quân Giải Phóng!

Siêu Thị ở Mỹ thật rộng, nhiều người rộng lượng còn hơn!

“Ít gì cô ấy Việt Nam…Cái Tình Đồng Bào Trên Hết”.

Hỏi thăm:  “Em qua Du Lịch, kết hợp bán Tết một tuần, ba tuần làm khách tha hương, ngắm nghía vui buồn Đất Khách!”.

Nghe cô bé đáp thật thích –  Tết mà… không giận hờn đâu!

… nên có người dừng khá lâu, nên có người mua vài thứ…

Tôi mua chút Tình Lịch Sử.  Cô cầm lên trao và hôn.

Tôi cảm ơn cô. Quê Hương!  Tôi cảm ơn buồn bay mất…

*

Lịch Sử buồn tay ngồi lật… thấy vài giọt nước mắt khô!

Thôi mà… Chuyện gì cũng mơ!  Mơ hoài biết bao giờ tỉnh?

Tôi còn treo kia… áo Lính… bạc màu năm mươi năm chăng?

Tôi hỏi, không còn cố nhân… buồn thay Năm-Nào-Cũng-Tết!

Trần Vấn Lệ 

Bài Mới Nhất
Search