Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU 2025-(01)

Hoa Tím (Ảnh: Tác Giả gởi)

MỖI ĐỊNH NGHĨA

LÀ MỘT GIỌT MƯA 

Hôm nay, ngày Chúa Nhật / có một cơn mưa chiều.  Nước mưa không bao nhiêu, đủ cho chiều mát, lạnh…

Thấy mưa người ta tránh.  Tạnh mưa người ta đi.  Đi, có thể là về, có thể còn đi tiếp…

Tôi đuổi theo không kịp / những bong bóng mưa tan.  Gió mà cũng vội vàng / xóa cơn mưa không đợi!

Tôi xóa đi buổi tối… chắc phải đợi sáng mai!  Bây giờ… tia nắng dài, ngắn đi, đứt, mờ nhạt…

Hai ngày, như chốc lát.  Hôm nay và ngày mai!  Chúa không nói đường dài mà đau đáu hiện tại.

Cái gì mình không phải mà hôm nay đã làm?  Đêm ngủ, những ước, ham… rồi cũng vào giấc ngủ!

Rồi ai cũng như Chúa.  Bình yên từ thâm tâm…

*

Trời mà mưa ầm ầm… Bài thơ này không vậy!  Anh làm cho em thấy… ngày qua… dòng thời gian!

Bàn chân… hay!  Cái bàn?  Anh hôn em ngón út!  Một cơn mưa nhỏ giọt.  Hôn em…cho mưa bay!

EM LÀ NON NƯỚC VIỆT

LỒNG LỘNG TRỜI PHƯƠNG NAM

Nhiều người nói:  “Hoa cúc tím đẹp hơn hoa cúc vàng”.  Tôi ngó trời, mênh mang, đồng lúa vàng, đẹp quá!

Tôi không nói gì cả… sao đôi má em hồng?  Em nặng không, anh bồng về phương Đông ngắm nắng…

… ngắm Trường Sơn thầm lặng nở rực hoa cúc vàng!  Em ơi!  Em là nàng, Giai Nhân Nan Tái Đắc…

… xưa, Cao Bá Quát nói, nay, anh nhắc lại thôi!  Cảm ơn em Nụ Cười, hoa nào hơn Con Gái?

Anh nhớ Hoàng Trúc Ly mãi:  “Sáng nay con gái đâu nhiều thế, những cánh tay tròn như cánh chim!”.

Anh nhớ em, nhớ em, con chim Vàng Anh hót bài Tình Xa dễ thương!  Hoa nào đẹp hơn Quê Hương?  Hoa người ta – Tiểu Thuyết!  Ca tụng rồi… quên hết, chỉ còn Hoa-Giai-Nhân!

Em à, anh bâng khuâng:  Em là vầng trăng sáng, em bờ sông lãng mạn, em cánh đồng bao la…

.

Bầy cò trắng bay qua…

Bầy cò trắng đáp xuống…

Một nụ hoa nở muộn:  Một Tấm Lòng Mẹ Cha! 

.

Ôi em!

Em nụ hoa

anh hôn em tha thiết em là Non Nước Việt lồng lộng trời phương Nam!

TRƯỜNG THIÊN ĐOẠN TRƯỜNG THI

Tôi vừa hoàn tất cuộc hành quân Bình Minh!

Tôi chiến thắng. Tôi ôm chặt chiến lợi phẩm,

ngó lên trời và cảm ơn Trời!

Bạn à:  Một Chùm Hoa Tim Tím!

.

Tôi không biết tên hoa ấy.

Thấy hoa hồng, người ta gọi Hoa Hồng.

Thấy hoa như chim Phượng bay, người ta gọi hoa Phượng.

Thấy hoa tím như tôi đang ôm, tôi nghe nói đây là Hoa Forget-Me-Not.

.

Tôi nhớ anh Hồ Thành Đức, họa sĩ.

Một sáng nọ, anh em tụ họp tại quán cà phê Factory ở Santa Ana, California,

Chúng tôi kéo ghế ngồi ở hành lang, tức vỉa hè…

Tôi thấy trong chậu hoa trưng bày có hoa tím nở…

.

Không ai mặn mòi chuyện trò với tôi, tôi đọc nho nhỏ hai câu thơ:

“Tim tím khung cầu tim tím núi, Trời ơi nhiều tím quá em ơi”.

Anh Hồ Thành Đức nghe, anh vỗ vai tôi:  “Thơ Yên Thao!”.

Tôi nói mình không biết, thấy hoa, nhớ hai câu thơ dễ thương và đọc…

.

Anh Hồ Thành Đức khoe:  “Yên Thao và tôi có quen biết, cả bài có hai câu đó, tôi có, tuần sau tôi sẽ đem tới gửi anh đọc nha!”.

Anh Hồ Thành Đức, bây giờ, không còn tại thế, anh theo vợ về cõi trên,

Chị Bé Ký…

có khuôn mặt tròn tròn như Nhà Thơ Phạm Hiền Mây người hay nói nha nha nha…

Phạm Hiền Mây theo Thầy Minh Tuệ, đã tới Ấn Độ!

*

Cuộc hành quân của tôi sáng hôm nay, 1 tháng Sáu,

tôi đã có lời chào vì hôm qua là Sinh Nhật tôi, đã “kết thúc”.

Họa sĩ Nguyễn Đình Thuần có chúc tôi từ sáng sớm hôm qua:

“Mừng Sinh Nhật, chúc Một Ngày Tuyệt Vời”.

Bạn tôi thương tôi quá nha!

.

Nhưng… tôi thương thầm nhớ trộm một màu hoa!

Quê Hương tôi tím rịm màu hoa cà trên cánh đồng xanh hoa Tầm Xuân biêng biếc nở…

Tôi nhớ những cuộc hành quân tôi băng rừng lội suối,

Tôi nhớ tôi có nói với một ngôi sao vàng tê tái rụng,

tôi từng lượm nó và nói với nó – “Ngôi Sao, mày nặng lắm…”

.

Giữa đời hư thực, thực như hư

có những chàng trai thật dại khờ

cứ ngó áo dài bay phất phới

trăm năm lỡ hết, sống trong mơ…

NGÀY CUỐI CÙNG CỦA THÁNG NĂM

Ngày cuối cùng của tháng Năm, mùa Xuân bay theo cơn gió Nồm về xa xăm.  Hoa La Jacaranda tím ngắt, nở từng bừng và nhuộm tím cái sân…

Mở đầu bài thơ tôi hụt hẫng quên hết rồi niêm luật người xưa.  Mà nhớ chi trong ngày đầu mùa Hạ?  “Em thơ Chị Đẹp em đâu?”.

Không có ai chải đầu… Buổi sáng sao mà buồn vậy?  Những nhánh liễu còn chảy những giọt sương vương trong đêm…

Em!

Ngày cuối tháng Năm, bậc thềm mềm chăng, đá mục?  Con chim sẻ vừa đậu đó, bay đi… Có nhiều khi người ta ngó theo chim bay, ngó theo ngày vi vu cái bóng…

*

Tóc em dài nắng lên lồng lộng, dấu nụ hôn anh để đó trên vai…Rồi nắng sẽ phai, phai mùi thuốc lá… Rừng phong Thu mấy độ tàn phai?

Tôi kết thúc bài thơ nhỏ nhẹ với em rằng ngày tháng bâng khuâng… 

… MÀ NHỚ TÔI THEO NHƯ BÉN GÓT

MÀ THƯƠNG AI KHIẾN MIỆNG EM CƯỜI

Hết tháng Năm.  Trời nắng mấy hôm.  Mưa không mưa được, chứa chan buồn!  Bé thơ đi học, xe vừa chạy.  Gió nhẹ nhàng bay chút bụi đường…

Những tiếng cười trong vắt hết nghe…Đường không nhộn nhịp, bớt nhiều xe.  Vẫn đều đặn chỉ là xe bus.  Nhiều công viên… hình như vắng hoe!

Hoa nở bên xe đi tưới cò.  Cành nghiêng quyến rũ lũ chim… bay.  Nghĩa trang in ít người thăm viếng.  Thời hỏa thiêu buồn như bóng mây…

Tôi chào cô gái vừa ngang mặt.  Cô hello, cười.  Có thế thôi… mà nhớ tôi theo như bén gót, mà thương ai khiến miệng ai cười?

*

Bài thơ không lấy gì thơm thảo.  Tôi chắt chiu còn mấy ý thơ.  Tôi biết lòng tôi nhiều nắng lắm, nóng ran tự sáng đến đang trưa…

Rồi chiều nay… một chiều hư ảo… nhớ áo dài bay… nhớ dịu dàng… nhớ chấm thật nhiều thêm dấu nhớ… không chừng tháng Sáu có mưa sang… 

Ai bên Texas, trên Kansas, trên tận Utah… nghĩ thế nào?  Đôi má vẫn hồng hoa tháng Chạp?  Chiếc răng khểnh chắc nhớ ca dao? (*).

(*). Mình về mình nhớ ta chăng?

Ta về ta nhớ hàm răng mình cười…

ĐÂY HỒ THAN THỞ ĐÀ LẠT BÂY GIỜ 2025

Đây là Hồ Than Thở, một thắng cảnh của Phường Xã Đà Lạt bây giờ.  Nhìn tấm hình báo Đảng TA in, nó là một bài thơ…

Thơ là Giấc Mơ phất phơ như mây bay, như lá trên cây rơi nhè nhẹ… Sao nó lại buồn như thế?  Tôi lau vài giọt lệ, tôi thở dài!

Ôi cõi trần ai!  Ai Công Hầu?  Ai Khanh Tướng?  Đừng hỏi nhau mà sượng những cái mặt Sĩ Quan!

Tôi hôn cái bản đồ Việt Nam.  Tôi hôn cái bản đồ Đà Lạt.  Tôi không thể hôn được hai con mắt của tôi.  Chuyện đó của Em.

Ban ngày hay ban đêm?  Cái thời tôi Thầy Giáo.  Rồi tháo giày mang giép lốp đi lộp độp Trường Sơn…

Nhà trường còn nhường trà!  Một thời vang vang bóng… Cái hình mà cũng động lòng từ bi hiền mơ!

Hiền mơ… hiền mơ… tôi ngủ một ban trưa… mưa mờ mờ nhân ảnh!  Em ơi đừng đi tránh để anh chiêm bao em!

Tôi không nói gì thêm để cho em tự hiểu khi người ta thiếu thiếu cái gì đó thì… Thơ!

*

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,

Ai biết tình ai có đậm đà?”.

Thơ Hàn Mạc Tử đó, thưa Cha.  Con gà nghe và nó gáy, cây Thánh Giá trên chóp Nhà Thờ động đậy…

TÓC NGƯỜI THƯƠNG NHƯ NGỌC

TƠ TRỜI MƯƠN MƯỚT TRĂNG

Sáng nay, tôi nhìn thấy Mặt Trời Chưa Có Lên!  Tôi cố tình ngủ quên là ngày có Buổi Sáng!

Tôi thích mình lãng mạn cứ sống bằng buổi chiều.  Tôi thinh thích đăm chiêu theo hàng đèn đường phố…

Tôi muốn mình bé nhỏ như chiếc lá vùa rơi…Chiếc lá vàng rụng rời nó đang nằm dưới đất.

Nam Mô A Di Đà Phật!  Tôi ngậm chữ Như Lai, chỉ mở nói tiếng Hi khi sát người đi ngược…

*

Sáng nay tôi bạc nhược… chắc trái tim tôi mềm?  Tôi nghe tiếng bước êm, của tôi, sân chim vắng…

Dãy núi xa, không nắng.

Ngày mặt trời chưa lên!

Tôi làm thơ vô duyên mà em cầm hôn được!  Hay tôi hay nói trước:  “Anh sắp có bài thơ!”.

Lời nói trước đi qua.  Lời nói sau chưa có.  Chuyện buổi sáng chuyện nhỏ như con thỏ vậy thôi!

Nghe khúc khích em cười.  Tôi thẫn thờ nhớ tóc.  Tóc người thương như ngọc tơ trời mươn mướt trăng…

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search