
Đinh Trường Chinh – Ý Nghĩ Mùa Đông
CÁI. VÀ NHỮNG
Ngậm sữa và trăng
Lưỡi liềm câu móc
Uống trà đi tháo
Kỳ trận bồi hồi
.
Nhanh chân nước rút
Tới bẹn thì về
Làn da trắng nhợt
U mê u mê
.
Ai bảo rịt đầu
Chít khăn mỏ quạ
Cái ngủ im lìm
Trăm thằng cu đỏ
.
Những cái hĩm buồn
Đè lên búa tạ
Một tóe sao vàng
Mại dzô mại dzô
.
Người đi túa lúa
Trăng bay tá lả
Nguyệt kỳ chông chênh
Vệ sinh bông băng
.
Cái nào ra cái
Xổ một huyện đề
Đầu sừng mụt nhọt
Con mấy gì đây
.
Sáu chân con gì
Con ngựa con quỷ
Ngầu hầm thuốc bắc
Nam kỳ mẹ rượt
.
Cái cọng cái trừ
Thừ lừ mặt mẹt
Mất bố cả rồi
Một hòn và những
Lão Nhiêu
12juin23
Y BÁT
Tôi bước lật móng chân
Lời chưa kịp nói
Thân rị cứng đầm đùn
Mơ hồ tiếng ai gọi
Ngươi
Kẻ truyền nhân
.
Trong mắt em bây giờ
Tôi chỉ là một gã hành khất
Không giấy chứng nhận tình yêu
Tôi đi tìm bà bán xôi
Xin lại một tờ thơ cũ
.
Con chữ méo mó mặt mày thảm hại
Đường khum của ý vẹo xiêu
Năm mới đủ thứ vụn vằn
Không ghi ra thì tội
Mà cố ăn thì cứ nghẹn hầu
Xôi
Xôi
Xa. thiệt xa
.
Ăn cháo tháo dạ
Cái bát lật úp
Dưới gầm giường
@31jan25
GHI VỘI
Ngấn cổ ta lõm su*
Sao còn lên gân cốt
Cái bộ dạng lừ đừ
Hổm rày rồi mai mốt
.
Bình thường như trái ớt
Ốm cà tong cà teo
Có khi xanh máu mặt
Tha thiết đến độ nghèo
.
Đến răng cỏ lộn lạo
Hột hạt giữa mùa chiêm
Lúa ngọt đòng ngậm sữa
Môi ngoan trăng lưỡi liềm
.
Ta che nhau không thấy
Đóm sao ngoài bìa rừng
Người thi sĩ kiết xác
Bản thảo đời tượng trưng
.
Vui thôi. mình cà khịa
Với cuộc đời hai mang
Có em mưa và nắng
Trước sau cũng lên đàng
h o à n g x u â n s ơ n
15mai25
*phương ngữ Huế, có nghĩa là lõm sâu.