Tác phẩm “Vietnam II” (1973) của Leon Golub, tại Bảo tàng Nghệ thuật Hoa Kỳ Smithsonian. Nguồn ảnh: Quỹ Nghệ thuật Nancy Spero và Leon Golub/
.
bài thơ dài 1.000 câu, có 15.000 chữ, suy nghĩ 50 năm, viết trong 365 ngày.
Kiên nhẫn đọc, cười nhiều hơn khóc, vui nhiều hơn buồn.
Từ uất hận, phần nộ, tới bao dung.
Từ tuyệt vọng, tới lạc quan.
Là nội dung của bài thơ.
+ Một.
Tôi mơ một ngày,
Những người lãnh đạo Cộng sản tuyên bố từ bỏ Cộng Sản,
Trở về với Nhân Dân.
Nói một lời xin lỗi với Nhân Dân,
Xin Nhân Dân xá tội,
Và tha thứ mọi lỗi lầm trong quá khứ.
Thả hết tù nhân chính trị, lương tâm,
Mở kho gạo, kho vải, phát cho những người cơ hàn.
.
Quốc hữu hóa những tài sản của những cán bộ tham nhũng,
Xây trường học, bệnh viện,
Mở những nhà máy, công trường,
Đem màu xanh về lại nông thôn,
Trân quí những hạt gạo làm ra.
Hoãn xuất khẩu một thời gian dài,
Để giải quyết nạn đói cho Nhân Dân trong nước.
.
Lập cầu không vận,
Đưa về nước những khúc ruột ngàn dặm.
Trả lại cho họ tài sản.
Kính trọng và mời gọi họ đem chất xám trở về dựng lại quê hương.
Để tỏ lòng thành tâm thành ý trở về với Nhân Dân.
Lấy Nhân Dân làm chỗ dựa.
.
Tống cổ bọn Tàu Cộng ra khỏi Việt Nam,
Thằng nào ngoan cố, cho một tát tai,
Thằng nào lì lợm, đạp cho một đạp,
Thằng nào hung hăng, đá cho một đá.
Khi đã lấy Nhân Dân làm chỗ dựa,
Sức mạnh Việt Nam là sức mạnh người khổng lồ.
.
Tôi, thi sĩ,
Sẽ đề nghị Nhân Dân cho các người tiếp tục tại vì trong vòng 12 tháng,
Tiếp xúc và mời gọi sự hợp tác của những ngài lãnh đạo các tôn giáo,
Những trí thức, nhân sĩ, những Việt kiều …
Vốn có lòng đau nỗi đau quê hương,
Hợp thành một Hội Nghị Diên Hồng,
Tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến.
Tất cả những ai có lòng yêu nước chân thật,
Không phân biệt quá khứ,
Đều có quyền ứng cử.
Nhân Dân sẽ là lá phiếu quyết định.
Quốc Hội Lập Hiến chọn nguyên thủ quốc gia,
Nguyên thủ quốc gia thành lập nội các.
Đưa nội các ra trưng cầu dân ý.
.
Sau khi Nội Các ra đời,
Cũng vừa 12 tháng cho phép,
Xin mời quí ngài Cộng Sản ra đi.
Muốn nước ngoài thì nước ngoài,
Muốn nội địa thì nội địa.
Nhưng chỉ được mang theo 1/3 tài sản .
Ấy là Nhân Dân đã quá khoan hổng,
Ấy là đã tránh được “dựa cột” hay “chui ống cống,”
Với giá đó, được chưa ?
Để thi sĩ còn trình lại Nhân Dân.
+ Hai.
Tôi sẽ có mặt trên chuyến tàu không vận “qui cố hương”
Cùng với những thi sĩ, nhà văn lưu vong,
Vừa đủ cho một chuyện máy bay trực thăng hạ cánh trước Ba Đình,
Để kiểm tra xem Bộ Chính Trị có giữ đúng lời hứa với Nhân Dân không?
.
Ba Đình sẽ là điểm xuất phát,
Đoàn văn nghệ sĩ hải ngoại sẽ phối hợp cùng anh em văn nghệ sĩ trong nước,
Tất cả sẽ chia thành nhiều nhóm, tung đi nhiều nơi, tổ chức những đêm thơ, nhạc,
những ngày luận bàn văn chương, trong tinh thần hòa giải hòa hợp dân tộc.
.
Dưới chế độ độc tài, sắt máu vô luân,
Trí thức và văn nghệ sĩ là những cục phân,
Với Mao, với Hồ đều như thế.
Nếu những người này không thỏa hiệp làm tay sai, bồi bút,
Không cúi đầu hàng phục dạ dạ, thưa thưa.
Những Huy Cận, Xuân Diệu, Chế Lan Viên,
Những Tố Hữu, Hoài Thanh, Nguyễn Tuân…
Đều chấp nhận bán linh hồn, bẻ cong ngòi bút.
Những Trần Dần, Phùng Quán, Hữu Loan, Nguyễn Văn Đang,
Những Phùng Cung, Phan Khôi, Hoàng Cầm…
Đã dũng cảm, hiên ngang nói không với lũ bạo quyền.
Chấp nhận tù đày, ngược đãi của hôm nay
Để hiên ngang đi vào Lịch Sử, ngửng cao đầu.
Thế mới biết lựa chọn nào cũng có giá,
Giá Vinh Quang, giá Tủi Nhục.
.
Ngày về, chúng ta cũng sẽ cho về,
Những đứa đã đâm sau lưng chiến hữu.
Những đứa đã bẻ cong ngòi bút để làm văn nô hay thi nô,
Những đứa đã nhận tiền Công Sản lũng đoạn hàng ngũ anh em, chia rẽ lòng tin của người cầm bút.
Ngày về, chúng ta cũng sẽ cho về,
Tạo cho chúng cơ hội, cơ may để sám hối,
Với bản thân và bạn bè.
Ngày về, chúng ta cũng sẽ mang về những tác phẩm văn học ghi dấu lưu vong,
Ghi dấu những tháng ngày miệt mài sáng tạo trong nỗi thao thức nhớ quê hương.
Ngày về, chúng ta cũng mang về, những đứa con tinh thần sung mãn dòng máu Việt Nam.
Những tác phẩm văn học là chứng tích, chứng nhận, cho một thời xa quê nhưng không quên Tổ Quốc.
Đồng bào ta trong nước đang chờ đọc một dòng văn chương nhân bản, dân tộc, và khai phóng
Dòng văn chương Việt Nam lưu vong.
.
Những thư viện sẽ mở cửa ngày đêm,
Người vào người ra như ngày hội.
Những thiếu nữ Bắc California,
Những sinh viên Nam Cali., Houston, Washington D.C.
Sẽ là những người tình nguyện trao sách và bánh trái, hoa quả đến những cụ già, em thơ.
Những thi sĩ, nhà văn lưu vong trở về, sẽ tiếp tục sáng tạo trong niềm tin phơi phới, phiêu bồng.
.
Cũng đừng quên dành phần đóng góp cho những ca/nhạc sĩ lưu vong,
Tiếng ca lời nhạc của họ cũng rung lên niềm hân hoan của một thời đất nước hồi sinh.
.
Người người hân hoan,
Người người tay bắt mặt mừng trong nụ cười nước mắt.
Nước mắt của hạnh phúc, ngày gặp lại nhau sau nhiều năm đau lệ.
Nước mắt cũng là nước mắt sám hối với quê hương.
Dù ở lại hay ra đi, chúng ta cũng chưa làm xong trách nhiệm với núi sông.
Nước mắt cũng như một lời xin tha thứ từ em, từ mẹ, từ cha,
Từ người nông dân chân lấm tay bùn, đói rách quanh năm,
Từ người công nhân miệt mài ngày đêm trong xí nghiệp, cơm không đủ no,
Từ người học sinh đến trường không có sách học,
Từ người bệnh đến nhà thương không có giường nằm…
.
Chúng ta kết tội Cộng Sản, nhưng chúng ta cũng không phải hoàn toàn vô tội,
Kết tội Cộng sản, nhưng chúng ta không phải vô can.
Tại chúng ta vì run, vì sợ, vì hèn, nên mới có lũ Cộng Sản độc ác, tham tàn như thế.
.
Nhưng đó là chuyện đã qua.
Nhắc lại để nhớ, chứ không phải để gây thêm lòng hận thù.
Chúng ta đang trong mùa Hòa Giải, Đoàn Kết.
+ Ba.
Tôi mơ một ngày,
Những người lãnh đạo Cộng Sản sàng suốt để nhận ra rằng
– Lựa chọn Cộng Sản là một sai lầm,
– Lựa chọn Xã Hội Chủ Nghĩa là một điều không tưởng.
“Tới cuối thế kỷ này chưa biết đã có XHCN chưa!”
Lời của Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng.
Nên đất nước tụt hậu, nhân dân lầm than, quê hương, tổ quốc bên bờ diệt vong.
Tôi mơ một ngày
Những người lãnh đạo Cộng Sản hôm nay thấy rằng:
Họ đang gánh gánh nợ tổ tông,
Từ Hồ, Đồng, Chinh, Giáp…
Những tên thực sự là tội đồ của Lịch Sử và Nhân Dân.
Còn như những Hùng, Dũng, Trọng, Sang,
Vẫn còn được nhân dân giảm tội hay tha thứ.
Nhưng nếu không biết như thế để dừng lại bàn tay đẫm máu đồng bào từ hôm nay, bây giờ,
Thi trừ đi là điều khó tránh.
Là tự mình giết hại vợ con mình.
Thi sĩ nói điều này cũng là nói cho những đảng viên còn say máu hãm hại nhân dân.
Chế độ nào cũng có ngày cáo chung, nhưng nhân dân là trường tồn, bất biến.
Luật đời là nhân quả,
Đảng viên Cộng Sản, đặc biệt là công an, giết người, cướp của.
Chẳng lẽ nhân dân để cho vợ, con chúng yên thân hay sao?
Hãy suy nghĩ, dừng bước sai lầm, say máu, say đất, say tiền,
Trở về với nhân dân kẻo muộn, để được tha thứ.
Thi sĩ nói điều này với tất cả những người anh em Cộng Sản từ trên đỉnh cao tới thấp lè tè.
+ Bốn.
Tôi mơ một ngày,
Sáng mai thức dậy, đài đưa tin:
Tất cả những tòa Đại Sứ Việt Cộng trên toàn thế giới đều đã đóng cửa.
Từ vị đại sứ đến tất cả nhân viên ngoại giao,
Đều tuyên bố ly khai Đảng Cộng Sản, tay sai bán nước.
Tất cả đảng viên đều xé thẻ đảng bỏ vào sọt rác,
Không vất bừa bãi như ở Hà Nội.
Vì đây là xứ sở của văn minh tự do,
Đất nước của Dân Quyền và Nhân Quyền.
.
Sau nhiều năm công tác ngoại giao ở nước ngoài,
Quí sứ thần đều ý thức như thế.
Vì ý thức như thế nên đồng lòng ly khai đảng Ba Đình hèn với giặc ác với dân.
.
Tin tập thể những nhà ngoại giao Cộng Sản ly khai,
Làm nức lòng đồng bào trong nước,
Đặc biệt là những vợ con của quí sứ thần,
Họ đang nghĩ tới ngày sang Mỹ đoàn tụ với chồng, cha, anh, em,
Hay đến ngày chồng, cha trở về trong niềm kiêu hãnh.
Rằng họ đã lựa chọn đúng lúc và đúng thời,
Hợp lòng dân, hòa chung cùng hồn nước.
.
Tôi mơ một ngày
Cộng đồng người Việt di tản hải ngoại,
Từ năm châu bốn biển,
Mừng vui chào đón những người anh em,
Đã sáng mắt, sáng lòng.
Nhận chân được lẽ đúng sai,
Để chọn Tổ Quốc, Nhân Dân làm bãi đáp.
.
Từ nay tất cả một lòng,
Không còn Quốc/Cộng hận thù nhau.
Không còn xuống đường hoan hô, đả đảo nhau,
Chúng ta cùng chung dưới lá cờ Tổ Quốc,
Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.
Những ai không thích hay chưa thích lá cờ này,
Thì đi với hai bàn tay không,
Tuyệt nhiên không mang theo cờ đỏ sao vàng,
Là cờ Tàu phù Phúc Kiến,
Mà đảng Cộng Ba Đình đã vay/bán máu anh em .
.
Tôi mơ một ngày
Các cộng đồng người Việt hải ngoại,
Dành một tháng liên hoan, chào mừng ngày Đoàn Kết Việt Nam.
Người người ôm hôn nhau, tay bắt mặt mừng,
Không còn chia biên giới.
Chúng ta đều là những người Việt Nam Tự Do.
.
Tôi mơ một ngày,
Quí vị lãnh đạo các tôn giáo, các cộng đồng người Việt trên thế giới,
Tổ chức một tháng liên hoan.
Lập Cầu Không Vận,
Cho người Việt các châu qua lại thăm nhau,
Cho thỏa lòng ước mong trước ngày an giấc ngàn thu.
.
Tôi mơ một ngày
Những người Việt giàu có, tiền triệu, tiền tỷ,
Hào phóng chung chi cho những chuyến lên đường,
Cho những đêm liên hoan, cho những ngày họp mặt,
Tổ chức hội chợ lia chia,
Văn nghệ lia chia,
Đọc thơ lia chia.
Thi sĩ xin phép được làm người quản trò,
Hay và vui hết biết.
Tiếng thơ thi sĩ hào sảng, hết biết,
Cũng không quên, thi sĩ đóng góp $1.200.00,
Là tiền SSI từ ngày tai nạn xe, thi sĩ bị gãy ba ngón tay của bàn tay trái,
Do bởi, tại vì,
Vừa lái xe, vừa đọc thơ Nguyễn Trãi,
Giữa đêm khuya tuyết bão, ca đêm.
Hiện nay vẫn còn thép bao bọc ngón tay,
Đến mùa lạnh, đêm đêm đau nhức hết biết.
Xin cho phép thi sĩ hân hoan, mừng vui góp chút tiền còm.
+ Năm
Tôi mơ một ngày,
Tôi đứng trên một cái bục cao,
Giữa công viên mênh mông hay quảng trường bát ngát,
Trước 500.000 hay 1.000.000 đồng bào tôi hay có thể nhiều hơn, càng đẹp.
Tôi sẽ nói thao thao bất tuyệt.
Dẫu thao thao bất tuyệt,
Nhưng tôi vẫn thở.
Tôi vẫn còn khả năng thở đều chi.
Tim tôi vẫn đập, dù thao thao bất tuyệt.
Tim tôi vẫn không ngừng nhịp đập đều chi.
Tôi nói suốt ngày đêm,
Nếu cần nói qua tháng qua năm gần,
Kể cả tháng năm xa,
Về một giải pháp cho vấn đề Việt Nam:
“Muốn cứu 90 triệu người dân, hãy cứu những người lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam trước.”
Trong thân phận nhược tiểu da vàng,
Ngay cả trong trường hợp họ muốn yêu nước, yêu dân,
Cũng chưa chắc gì được.
Trong thân phận nhược tiểu da vàng,
Họ cũng chỉ là những con múa rối,
Những tên tay sai không có quyền lựa chọn.
Trong thân phận nhược tiếu da vàng,
Họ không được quyền yêu nước, yêu dân.
Vì điều này nằm ngoài ý muốn của những tên buôn người, bán vũ khí.
Hãy nhớ tới Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm,
Ai đưa cụ về và ai bứng cụ đi.
Điều mọi người đã rõ.
.
Tôi mơ một ngày
Tôi được ngồi và cụng ly với những nhà lãnh đạo Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Úc, Nhật, Hàn…
Để nói với họ rằng:
“Các ông đang nuôi độc tài Cộng Sản Việt giết hại nhân dân tôi.
Các ông đang hà hơi tiếp sức cho Cộng Sản Việt Nam lớn mạnh, truờng tồn,
Để làm tay sai phục vụ quyền lợi cho các ông, mặc cho dân tộc tôi lầm than, nghèo đói.
Các ông là những con người hai mặt
Các ông gian dối, không thật thà,
Các ông nụ cười bồ tát mà lòng kẻ cướp.
Tôi, thi sĩ, tôi căm giận các ông, tôi thù ghét các ông…”
Rồi tôi bỏ đi, không thèm ngó lại,
Phủi đít mà đi, không thèm ngó lại.
.
Tôi mơ một ngày,
Về lại Việt Nam,
Để nhìn cô gái chân dài mặc bikini soải cánh ven Thái Bình Dương hình chữ S,
Đó là hình ảnh đất nước Việt Nam tôi.
Đẹp biết bao và cũng bất hạnh từ đó biết bao.
Trước vẻ thèm thuồng của những tên sở khanh, buôn súng bán máu.
Đất nước tôi, xét về mặt địa lý chính trị là Number One
Nhưng cũng từ đó là Number Ten cho dân tôi trước lũ người manh tâm trục lợi.
+ Sáu.
Tôi mơ một ngày,
Trên chuyến bay về Việt Nam trong những ngày sắp tới,
Khi trong nước đang “dầu sôi lửa bỏng”,
Người người xuống đường, nhà nhà tham gia trận chiến quyết liệt cuối cùng,
Dứt nọc Cộng Sản.
Cũng có mặt với tôi là những thiếu nữ Việt Nam vô cùng xinh đẹp,
Những thiếu nữ Việt Nam mang dòng máu Hai Bà Trưng, Bà Triệu,
Mang tấm lòng yêu nước dũng cảm của những Bùi Minh Hằng, Nguyễn Phương Uyên, Minh Hạnh, Phan Thanh Nghiêm,
Những Nguyễn Hoàng Vi, Trịnh Kim Tiến, Huỳnh Thục Vy,
Những biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam bất khuất.
Cho thi sĩ gởi lời xin lỗi những ai thi sĩ chưa gọi đến tên,
Cho thi sĩ gởi lời tạ lỗi tới những bà mẹ Việt Nam Dân Oan,
Mà thi sĩ không biết tên để gọi.
.
Chúng tôi về, cùng những thiếu nữ xinh đẹp nhất, như những người chiến sĩ tình nguyện xung phong, những ngày đầu khởi nghĩa.
Chúng tôi về hôm nay, mở đường cho những chuyến về của ngày mai.
Chúng tôi về, ấy là lúc trong nước đã sẵn sàng.
Trường học bãi khóa, chợ búa bãi thị, công nhân đình công, công chức bỏ nhiệm sở, người nông dân không ra đồng.
Nhà thờ kéo chuông, nhà chùa gõ mõ, xe các loại bấm còi liên tục,
Sài Gòn, Huế, Hà Nội rầm rập bước chân xuống đường của toàn dân tộc cho đất nước hồi sinh.
Dưới sự lãnh đạo và chỉ huy của Ủy Ban Liên Tôn.
.
Ấy là lúc các em, các cháu từ hải ngoại trở về,
Sẽ bắt tay phối hợp cùng các chị, các anh, các mẹ trong nước,
Sẵn sàng những chai nước uống, nhưng ổ bánh mì thịt thơm lừng tình nghĩa Việt Nam.
Những cánh hồng tươi cũng được các em, các cháu trao tận tay các chú bộ đội, công an.
Cùng những chai nước ngọt, những ổ bánh mì không mang lòng thù hận.
Để những nắm đấm nhẹ hơn, dùi cui phang nhẹ hơn,
Trên thân thể những người biểu tình yêu nước chống bạo quyền.
.
Đó là lần ra quân, xuống đường như một thông điệp gởi tới những người lãnh đạo độc tài Cộng Sản.
Không bạo động, không hận thù,
Chúng tôi xuống đường với trái tim nhân ái, bao dung, sẵn sàng tha thứ.
.
Tôi mơ một ngày
Tôi có mặt trong cuộc đấu tranh này,
Tôi mơ một ngày,
Tôi được Ủy Ban Liên Tôn chọn là người,
viết Tối Hậu Thư.
Cách mạng phải là Tối HậuThư
Cách Mạng không có kiến nghị, thỉnh cầu, xin gởi, xin cho,
Làm Cách Mạng phải chấp nhận đi tới tận cùng của số phận,
Số phận của cá nhân trong số phận dân tộc.
.
Vâng, tôi sẽ nhận lời viết
Tối Hậu Thư.
Rất ngắn gọn, không văn chương bóng bẩy,
Không mượt mà với ngôn ngữ mập mờ.
.
Kinh gởi các ông bà trong Bộ Chính Trị,
Tôi, thi sĩ, chỉ muốn hỏi các ông bà câu hỏi:
Hơn 70 năm các ông đưa chủ nghĩa Cộng Sản vào Việt Nam đã tiêu đi biết bao nhiêu là xương máu của nhân dân,
Để hôm nay Đảng Trưởng Nguyễn Phú Trọng của các ông cũng phải nghi ngờ:
“Đến hết thế kỷ này chưa biết đã tới chủ nghĩa xã hội chưa!”
70 năm nắm trong tay độc tài, độc quyền lãnh đạo, tàn phá biết bao nhiêu là tiền rừng bạc biển,
Để chỉ làm ra được cái đinh vít chưa hoàn chỉnh.
Làm ơn, hãy đi chỗ khác chơi!
Xấu hổ quá đi thôi hỡi những “đỉnh cao trí tuệ”!
.
Nay tôi, nhân danh thi sĩ được nhân dân chọn là người viết tối hậu thư
Tôi viết:
.
Những ngày qua các ông đã đọc được lòng dân,
Những ngày qua các ông đã thấy nỗi căm phẫn của muôn dân,
Những ngày qua nộ khí của Nhân Dân sắp tức nước vỡ bờ,
Những ngày qua chắc các ông đã biết run và biết sợ
Nay tôi tuyên bố:
Cho phép các ông trong vòng 30 ngày để trả lời với nhân dân
– Thứ nhất: Có chấp nhận từ bỏ chủ nghĩa Cộng Sản để trở về với Dân Tộc hay không?
– Thứ hai: Nếu chấp nhận, nhân dân đề nghị và đồng thuận để các ông tiếp tục giữ vị trí hiện tại trong vòng 12 tháng để chuẩn bị cho một cuộc bầu cử tự do có Quốc Tế và Nhân Dân kiểm soát
Sau khi có Quốc Hội và thành lập xong chính phủ, nhân dân mời các ông ra đi, thanh thản, tự do.
.
Còn như nếu các ông từ chối yêu cầu của nhân dân,
Cuộc đấu tranh chuyển sang giai đoạn bạo động.
Đến khi đó các ông sẽ biết
Thế nào là lễ độ!
.
Vâng,
Tôi mơ một ngày,
Tôi có mặt trong hàng đầu tiên của ngày thứ nhất,
Banh ngực tiến lên,
Xốc áo tiến lên,
Hân hoan tiến lên,
Tôi tình nguyện cho một lần chết, không xấu hổ.
Vâng,
Tôi mơ một ngày như thế.
.
+ Bảy.
Tôi mơ một ngày,
Và ngày đó nhất định phải tới.
Ấy là ngày Ngài Nguyễn Phú Trọng
Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam,
Gởi thư đến Ủy Ban Liên Tôn qua địa chỉ của thi sĩ,
Chấp nhận những gì Tối Hậu Thư yêu cầu:
Một, từ bỏ con đường Cộng Sản, quay về với Dân Tộc.
Hai, chấp nhận bầu cử tự do.
Nhưng Ngài cũng đề nghị cho những người Cộng Sản được quyền tham gia ứng cử.
Tôi, nhân danh thi sĩ, phát ngôn viên của Ủy Ban Liên Tôn,
Tôi đã trả lời ngay với Ngài Tổng Bí Thư,
Là điều đó chúng tôi hoan nghênh
Không có gì trở ngại.
.
Trong lá thư của Ngài Tổng Bí Thư
Ngài cũng không quên cảm ơn thi sĩ, người thảo Tối Hậu Thư,
Rằng thì là, thi sĩ đã mở ra cho đảng Cộng Sản một sinh lộ,
Rằng thì là, thi sĩ đã nối được nhip cầu giữa đảng viên và nhân dân đến với nhau, trong sự cảm thông và tha thứ,
Rằng thì là, thi sĩ đã làm nên những đại lộ, tiểu lộ,
Từ thành thị đến nông thôn, từ huyện đến xã ấp,
Cho những đảng viên Công Sản cầm những cánh hoa Hồng, Dạ Lý Hương, Cẩm Chướng, Uất Kim Hương…
Vào tận nhà những người dân tặng hoa và nói lời xin tha thứ.
Những bàn tay có thể vụng về khi cầm hoa chưa quen,
Vì đã lâu chỉ quen cầm dao găm, mã tấu, lựu đạn và búa liềm…
Nhưng vấn để, là lòng thành tâm sám hối,
Đã là quá quý.
Quá quý.
.
+ Tám.
Ngài Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng cũng có nhã ý mời thi sĩ và gia đình,
Ra Hà Nội dùng cơm thân mật với Bộ Chính Trị trong một lần quốc tang,
À, xin lỗi, không phải quốc tang, mà là quốc yến.
Những vì thi sĩ có tính đa nghi như Tào Tháo nên chỉ đích thân đến một mình,
Bằng xe đạp ôm, không cho vợ con theo.
Phòng khi có gì bất trắc, thi sĩ một mình “dọt” cho lẹ…
.
Nhưng nếu đi một mình, cũng buồn và cô đơn,
Nên thi sĩ sẽ mang theo Nàng Thơ, cũng là thư ký, để ghi ghi chép chép những điều cần thiết cho lịch sử mai sau.
Nhưng biết đâu Nàng Thơ cũng sẽ là người chép sử.
.
+ Chín.
Tôi mơ một ngày,
Tôi về Việt Nam ngập trời hoa Dân Chủ, trái Tự Do,
Sau những việc lớn tôi đã làm cho Sài Gòn, Huế, Hà Nội,
Tôi sẽ về Quảng Trị làm những việc rất nhỏ, nhưng cần lắm lắm, cần biết bao.
Tôi sẽ về làng Thạch Hãn, đổi lại 10 mẫu đất giá kim cương,
Tôi sẽ chia lô bán nền, kiếm tiền xây trường học.
Trong kế hoạch của tôi, xây ba cấp, ba trường, đều mang tên Chúa Nguyễn Hoàng.
.
Trường Tiểu Học Nguyễn Hoàng, tôi chọn ngọn đồi Phước Môn, cạnh thánh địa La Vang,
.
Để tuổi thơ con cháu chúng ta hái sim, bắt bướm và cầu nguyện Mẹ La Vang, ban phước lành cho Quê Hương, dân tộc.
.
Trường Trung Học Nguyễn Hoàng, tôi dựng lại trên nền cũ trường xưa.
Nếu đất hẹp, tôi xây lầu cao năm, bảy chục tầng, 100, 200, sao lại không?
Giữa sân trường, là pho tượng bằng cẩm thạch chân dung thầy hiệu trưởng Thái Mộng Hùng.
.
Trường Đại Học Nguyễn Hoàng, tôi chọn Đường 9, Đông Hà lên Lao Bảo.
Phía sau trường dựa vào dãy Trường Sơn.
Về địa lý, phong thổ, trường dựa vào núi là khỏi chê.
Trường sẽ lâu dài, bất biến.
Tình thầy trò tồn tại mãi thiên thu.
.
Dù tiểu học, trung học, hay đại học,
Qui mô trường, phải mang vóc dáng thời đại, văn mình trên cả tuyệt vời.
.
Khu học tập, khu giải trí, vui chơi, đầy đủ phương tiện, tiện nghi.
Khu chiếu bóng, khu bệnh xá, rõ ràng ngăn nắp, với những bác sĩ, y tá “lương y như từ mẫu.
Người nào vòi vĩnh bì thư là cho nghỉ việc ngay
Người nào quờ quạng nữ bệnh nhân, là cho vào tù, nhốt.
Sau ba tháng tăng lương, cho những ai tận tâm với nghề nghiệp.
.
Khu thể thao gồm bể bơi, tập tạ, nhảy cò cò,
Khu ẩm thực gồm những quầy thực phẩm tươi, khô, ngon hết biết.
Với những thực phẩm Việt, Miên, Lào, Thái,
Vì trường chấp nhận cho học sinh Miên, Lào, Thái sang thụ huấn.
.
Dòng sông Thạch Hãn cho trùng tu, xây dựng mới,
Và đừng quên:
.
“Đò lên Thạch Hãn, xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó, bạn tôi nằm,
Tuổi 20 hòa cùng sóng nước
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn sau.”
Bài thơ quá hay.
Nhưng vì quá hay mà từ hữu danh trở thành vô danh
Quảng Trị miềng có ai biết chuyện này không nhỉ?
.
+ Mười
Tôi mơ một ngày,
Tôi được mời về Huế,
Đến Đàn Nam Giao,
Chứng kiến Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam,
Làm lễ Tế Trời và đọc lời sám hối với Tổ Tiên trước sự chứng kiến của muôn dân trăm họ.
Những lời sám hối dài như con sông máu của nhân dân đã chảy,
Những lời sám hối cao như núi xương của thanh niên hai miền Bắc/Nam đã xây.
Từ các cuộc chiến tranh Điện Biên Phủ, Hạ Lào, Khe Sanh, Cổ Thành, Bình Long, An Lộc, Mậu Thân, Cam Bốt…
“Chúng ta đánh là đánh cho Liên Xô, Trung Cộng”
(lời từ TBT Lê Duẩn)
Lời sám hối sâu như biển nước mắt , của triệu triệu người dân, lệ nhỏ từ ngày có Cộng Đảng ra đời.
.
Những dẫu gì, trước sự ăn năn, thành tâm hối cải của các ông bà trong Bộ Chính Trị,
Trời cũng tha, đất cũng tha và nhân dân cũng tha.
Thi sĩ mừng cho quý ông bà từ nay đã trở lại làm người,
Thi sĩ mừng cho quý ông bà đã qua rồi những cơn ác mộng,
Thi sĩ chúc quý ông bà từ nay ăn ngon ngủ yên.
.
Nhưng nhớ nhé, hãy trả lại cho nhân dân những gì các ông, bà đã “cầm nhầm”
Trả lại những dự án ma, những khu đất ngon chưa kịp nuốt, đưa vào qui hoạch.
Nông dân không có ruộng cày, các ông rào lại cho cỏ mọc, bìm leo,
Trả lại những chùa chiền, thánh thất, nhà thờ cho đạo đức, tôn giáo, tín ngưỡng lên ngôi.
Trả lại tuổi thơ Việt Nam trong trắng, hồn nhiên, không vẫn đục, bởi “ năm điều “ bác Hồ “dâm” dạy.
Hãy lập cầu không vận, hãy trả tiền vé máy bay cho những cô gái Việt Nam, cùng khổ quá, phải đi lấy chồng xa.
Trả lại những thiếu nữ ngây thơ xinh đẹp miền Tây về cho những trai làng hẹn hò vào những đêm trăng sáng.
Trả con cho mẹ, trả vợ cho chồng, bởi các ông mà ly tán, ly hương.
Trả sức thanh niên về xây dựng quê hương, chớ đừng để tàn tạ tuổi xuân nơi xứ người bởi cái gọi là “xuất khẩu lao động.
Trả lại những cánh đông vui, những xóm làng rộn rã tiếng hát, câu hò đêm trăng thanh, gió mát.
Trả lại gốc đa xưa, bến đò cũ, một thời mát dịu hồn quê.
.
Nhớ nhé các ông, những gì cần sòng phẳng, thanh toán với nhân dân,
Trước khi vào chùa xuống tóc đi tu, vì những ngôi chùa đã được xây dựng trước, như một hình thức kinh doanh,
Bằng những đồng tiền cướp đoạt của nhân dân là bán đất, bán biển,
Trước khi len lén trốn ra nước ngoài với những khối tiền gởi đi trước đó, cũng là tiền của nhân dân.
Chắc các ông bà không chịu về đuổi gà đâu, nhỉ?
Cũng có thể các ông tính mưu tính kế, xuất khẩu con Cộng Sản sang châu Phi,
Thi sĩ có lời khuyên,
Quý ông bà chớ có ngu, tưởng có ăn.
Thế kỷ này, thời đại này, Cộng Sản đi đâu cũng chết mà thôi.
.
Hay ở lại quê hương mà tu,
Tu là sống, gian manh là chết.
Tu là cỏi phúc, tình, tiến, là tầm bậy.
.
+ Mười Một
Tôi mơ một ngày,
Tôi trở lại Sài Gòn,
Bắt tay và nói lời cảm ơn những người cầm bút,
Tôi đã quen tên mà chưa gặp mặt:
Đỗ Trung Quân, Bùi Chát, Nguyễn Cung Thương, Bùi Chí Vinh…
Tôi sẽ chào các bạn theo kiểu nhà binh,
Dẫu ngày trước chúng ta không chung chiến hào,
Chưa có dịp nổ súng vào đầu nhau.
Nên nay vẫn còn làm thơ, vẫn còn uống rượu, vẫn còn chưởi thề, và ve gái
Vẫn còn phất phơ bay bướm, buớm bay.
Chúng ta vinh danh người yêu như Nữ Hoàng, Nữ Chúa.
Thượng Để chúng ta không sợ, nhưng chúng ta sợ những người tình.
Sợ rất, rất nhiều, nữa đó.
.
Người tình càng nhiều càng tốt,
Chúng ta không từ chối bao giờ, một ai.
Em nào đến, chúng ta đều nhận, vui vẻ cầm tay,
Nhưng em nào muốn đi, chúng ta sẵn sàng phóng thích,
Thi sĩ, đàn bà, chúng ta nương tựa vào nhau mà sống,
Không có đàn bà, thi sĩ chết rập,
Không có thi sĩ, đàn bà cũng thoi thóp,
Như gà nuốt dây thun.
.
Mỗi lần Thượng Đế gọi, chúng ta im lặng, giả đò như câm như điếc,
Nhưng người tình gọi, dẫu chưa hết câu,
Chúng ta đã dạ dạ, vâng vâng.
Và nếu cần, đôi khi quỳ lạy,
Là chuyện nhỏ.
.
Chúng ta là vậy, chúng ta là những người làm thơ,
Thi sĩ là công dân thế giới.
Nhưng với bọn độc tài, chúng sợ chúng ta như sợ cọp.
Đã nhiều lần, chúng định tặng hoa cho chúng ta và đuổi chúng ta ra khỏi đất nước.
Nhưng chúng ta đâu có ngu , mà nhận mà đi.
Mà có đi, chúng ta cũng sẽ trở về,
Chúng tôi nhởn nhơ trước mặt chúng, cho chúng nổi khùng,
Chúng nồi khùng lâu ngày rồi cũng chết.
Chúng có thể cầm tù hay hãm hại xác thân thi sĩ,
Nhưng với trái tim, tâm hồn thi sĩ, chúng đừng hòng.
Chúng ta, thi sĩ, những người không chết,
chúng ta, thi sĩ, quan toà của lịch sử,
Nhốt chúng thiên thu trong mọi lời thơ,
Cầm tù chúng muôn đời trong những bài thơ bất tử.
.
Hãy nghe đây, Bùi Chát thi sĩ gầm :
.
“ Tôi gặp gỡ những người Cộng Sản,
Những người anh em của chúng tôi,
Những người làm chúng tôi mất đi ký ức,
Mất đi tiếng nói bản thân,
Mất đi những cái thuộc về giá trị.
Chúng tôi chỉ còn sở hữu duy nhất một điều,
Nỗi Sợ.
Trò chuyện với những người Cộng Sản,
Những người anh em,
Những người muốn chăn dắt chúng tôi,
Muốn biến chúng tôi thành đồ hộp,
Hy vọng chúng tôi đời đời biết ơn.
.
Những người Cộng sản,
Anh em chúng tôi,
Chưa bao giờ thấy họ tự hỏi,
Trong ngôi nhà đen đủi nầy,
Ai muốn thừa kế gia sản của họ.
.
Những người anh em Cộng Sản,
Đã phản bội chúng tôi,
Đòi ném chúng tôi vào ngục,
Đòi nhuộm đỏ màu da của chúng tôi,
Đòi hy sinh mạng sống của chúng tôi,
Cho những giấc mơ hão huyền của họ.”
.
Hãy nghe Đỗ Trung Quân, thi sĩ gào:
.
“ Vậy là chúng ta phân đôi chiến tuyến,
Tao thấy gáy bọn mày đang ló đuôi sam,
Ta học lịch sử để làm người yêu nước,
Để nhớ đời Trần Ích Tắc, Việt Gian.
Để nhớ đời ngạo nghễ Nguyễn Phi Khanh,
Chân cùm xích ngẩng đầu qua quan ải,
Và cúi đầu trước nợ nước, thù nhà.
Ngày Đại Cáo Bình Ngô, Nguyễn Trãi
Vậy nhé, chúng ta chia đôi chiến tuyến,
Đứa nào Chiêu Thống, đứng sang bên,
Gặp mặt trên đường, không chào nữa nhé.
Mày cứ tự nhiên gầm gừ,
Tao, nắm đấm cứ vung lên.”
.
Và, Bùi Chí Vinh, thi sĩ thét :
.
“ Biển Đông không nhập nhằng “Đuờng Lưỡi Bò” láu cá,
Không chấp nhận tàu Hải Giám, tàu Ngu Chinh, thứ tàu lạ mơ hồ,
Biển Đông không có dầu hỏa cho bọn Cường Hào, Ác Bá,
Nhưng có ngư dân hiền lành và tuổi thơ khát Tự Do.
Biển đông tặng thưởng từ những rặng san hô,
Nơi xác cha ông trồi lên thành quan đảo,
Nơi bọn xâm lăng đang dong trống giương cờ,
Tưởng đất nước Tiên Rồng thời bình trôi hết máu.
.
Em ơi em, Tự Do có thật,
Mộ gió của cha ông cũng có thật kia kìa,
Sờ lên ngực anh đi, khí trái tim còn đập,
Thì đâu dễ gì giặc phương Bắc được hỗn hào.”
.
Hãy lắng nghe thi sĩ Nguyễn Cung Thương viết từ Sài Gòn:
.
“Tao cụt một chân một tay,
Những còn một tay,
Viết thư giùm cho thằng mù hai mắt.
Nghe nói ở xứ người chúng mày cày như trâu,
Nhưng không quên đồng đội,
Chia đô la cho chúng tao như chia máu ngày nào.
Tao cũng sớt cho mấy thằng bạn phế bình Việt Cộng,
Chúng cũng qùe đui sứt mẻ như nhau.
Bởi đảng của chúng là lũ đầu trâu.
.
Có điều tao không thể hiểu,
Bao nhiêu năm qua,
Chúng mày cứ mãi đắn đo,
Thế giới văn minh đừng làm gì bạo động,
Liệu chúng mày hòa hợp được không,
Với lũ kên kên, hổ báo,
Những con thú cực kỳ giàu có,
Mang “thẻ đỏ tim đen”
Nợ Nga, sợ Tàu, lạy Mỹ,
Với quan thầy, chúng cúc cung tận tuỵ,
Quay về đàn áp nhân dân.
Chúng đóng đinh Jesus lần nữa,
Bịt miệng Cha, trói Phật, nhốt Sư, quản lý Chùa.
Chúng tao lê lết trên thành phố cáo Hồ,
Nên biết rõ từng tên đại ác.
Trên bàn tiệc, máu xương dân tộc,
Nhà hàng nào, chúng cũng ăn nhậu,
Bé gái nào, cũng bị chúng mua trinh.
Chúng tao sẽ tỉa từng thằng.
Đất nước cần nhiều “quốc táng”.
Bớt được mạng thằng Cộng Sản nào,
Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này,
Còn có chút sáng lạng hơn.
.
Hãy gởi tiền cho những nhà tu,
Để họ mở cửa nhà tù,
Còn chúng tao là chiến sĩ,
Hay gởi về cho chúng tao vũ khí.
Thằng cụt tay sẽ chỉ cho thằng mù mắt bấm cò,
Thằng còn chân sẽ cõng thằng què quặt,
Trận chiến sau cùng này sẽ không có Dương Văn Minh.”
.
Tôi mơ một ngày
Tôi trở lại Sài Gòn
Bắt tay và nói lời cảm ơn các bạn
Những thi sĩ hiên ngang, dũng cảm
Những thi sĩ:
“Muốn đúc thơ thành đạn,
Bắn vào tim những kẻ làm càn,
Những con người tiêu máu của dân,
Như tiêu giấy bạc giả”
Phùng Quán)
.
Vâng, tôi sẽ về,
Giữa Sài Gòn,
Tôi sẽ chào các bạn theo kiểu nhà binh,
Chúng ta, những nhà thơ chiến sĩ , đã cùng chung chiến trận,
Chống ngoại xâm phương Bắc và lũ độc tài bán nước Ba Đình.
.
Vâng, tôi sẽ về,
Tôi sẽ về,
Đã cận kề ngày tôi sẽ về,
Chào anh em,
Những nhà thơ chiến sĩ hiên ngang, ngay trong lòng kẻ thù của nhân dân.
.
+ Mười hai.
Tôi mơ một ngày,
Tôi không còn nhìn Tô Lâm
Là một tên độc tài, khát máu,
Một người lãnh đạo vô đạo, vô luân,
Một con người khiếm khuyết,
Chỉ có miệng nói,
Và nói rất hay,
Nói những điều, chính ông cũng không biết, không hiểu.
Nhưng ông không có mắt để thấy,
Những bất công, lầm than, xót đau,
Của người dân, bị Đảng ông, cướp đất, phá nhà, đoạt vàng, cướp xe.
Giam cầm tù tội, khi nói những điều ngay lành, công chính,
Mong sao Đảng ông, trở lại làm người, yêu nước, thương dân.
.
Ông không có tai để nghe,
Tiếng rên la, khóc than, của muôn dân, trăm họ.
Tiếng hờn căm của lòng uất hận hơn 95 năm Đảng ông đày đọa đồng bào,
Hèn với giặc ác với dân.
.
Tôi mơ một ngày,
Tô Lâm thấy tôi,
Quá mệt, vì ông,
Thử hỏi ông, có ai như tôi,
Chắc không có ai như tôi.
Đã viết hơn 30 bài báo,
Từ tháng 8. 2024,
Sau khi ông soán đoạt ngai vàng từ Trọng Lú.
Vì thương ông, tôi viết,
Vì thương nước non, tôi viết.
Tôi viết, vì tôi thương đồng bào tôi.
Tôi viết từ giấc mơ tôi,
Tô Lâm, phải là một Gorbachev,
Tô Lâm, phải là một anh hùng dân tộc.
Chưa bao giờ lịch sử ưu ái Tô Lâm, đến thế.
Tô Lâm, không thể là một lãnh đạo anh minh.
Tô Lâm, không thể là một nhà độc tài sáng suốt.
Nhưng Tô Lâm, là một mẫu người lý tưởng, là một nhân tố tuyệt vời, cho việc chuyển đổi chế độ,
Từ độc tài sang dân chủ.
Tô Lâm làm được điều đó.
Tô Lâm làm được điều đó.
Tô Lâm, dư sức qua cầu,
Tô Lâm làm được điều đó,
(Với ba bước khỏe re,
Như con bò kéo xe).
Nhân dân mong điều đó,
Đa số Đảng viên, cũng muốn vậy.
- Thả hết tù nhân chính trị, lương tâm.
- Tuyên bố giải thể chế độ cọng sản, từ bỏ con đường XHCN.
- Tổ chức bầu cử tự do, cho người dân chọn người lãnh đạo.
.
Sau đó, nếu Tô Lâm ghi danh tranh cử, toàn dân sẽ dành hết phiếu cho Tô,
Chúng ta sẽ có ngay và luôn, một tổng thống Tô Lâm, không thể là ai khác.
.
Tôi vẫn mơ có ngày,
Tô Lâm tỉnh ngộ,
Và làm như lời khuyên bảo của thi sĩ.
.
Tôi mơ một ngày,
Những người lãnh đạo cộng sản hiện nay,
Tô Lâm, Lương Cường, Phan văn Giang,
Trần Cẩm Tú, Trần thanh Mẫn,
Nhận thức rằng,
Con đường chủ nghĩa xã hội, là tuyệt vọng,
Những chế độ cộng sản, không còn lý do tồn tại, trước trào lưu dân chủ Thế giới,
Thế nên, họ phải sáng suốt, thức tỉnh, chọn nhân dân làm điểm tựa.
Không một sức mạnh nào có thể cản bước tiến của nhân dân, khi cơn cuồng nộ mang tên NHÂN DÂN, bùng nổ.
Họ phải sáng suốt, tỉnh ngộ nhận ra rằng,
Khi chống lại nhân dân, gieo rắc tội ác với nhân dân, là họ đang thủ tiêu con đường sống của chính vợ con họ.
Họ phải sáng suốt, tỉnh ngộ nhận ra rằng,
Họ và ngai vàng hiện tại, không sống mãi, nhưng nhân dân trường tồn.
Họ không sống mãi để chở che, bao bọc cho vợ con họ.
Nhưng tội ác của họ, gian manh, tham tàn của họ, với đồng bào, lịch sử, sẽ làm cho gia đình họ, là đối tượng của lòng căm thù, là nơi, mũi súng, lưỡi dao, gậy gộc, cuốc xẻng của nhân dân, những nạn nhân của cha chú họ, gây ra, nhắm đến.
Vợ con họ, phải trả món nợ, chính họ gây ra, nên chăng, là tội tổ tông, độc tài, bán nước, hèn với giặc ác với dân.
.
Tôi mơ một ngày,
Những điều dự báo của tôi trong bài thơ,
HÃY CHO TỔ QUỐC MƯỢN ĐÔI CHÂN CỦA BẠN, sẽ tới, là sự thật.
.
Đây là 1 trong 5 bài thơ, tôi sáng tác do cảm hứng từ phong trào DÙ VÀNG, của sinh viên HỒNG KÔNG tranh đấu cho nền Dân Chủ, tháng 10. 2014.
Bốn bài khác:
- Thiên An Môn, Xưa Rồi Diễm.
- Nhìn Hồng Kông, Mơ Viết Nam.
- Hồng Kông, Cơn Cuồng Nộ Của Nhân Dân.
- Thư Gởi Hoàng Chí Phóng (viết thay cho người mẹ Hồng Kông).
Bài thơ như ri:
HÃY CHO TỔ QUỐC
MƯỢN ĐÔI CHÂN CỦA BẠN.
.
Cộng sản sợ chúng ta xuống đường,
Vì chúng ta xuống đường, chắc chắn chúng sẽ chui ống cống.
Chúng ta không xuống đường,
Chúng sẽ ngự trị tại Ba Đình, tiếp tục “hèn với giặc ác với dân”.
Vậy tại sao chúng ta không xuống đường để cứu dân cứu nước, và
cứu mình.
Hỡi những người trí thức, sinh viên và thanh niên!
Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn,
Xuống Đường.
.
Quân đội đang chờ chúng ta xuống đường,
Tạo cơ hội cho người lính quay súng bắn vào đầu lũ tay sai bán nước, Tô Lâm, Phạm minh Chính, Phan Văn Giang, Lương Cường, Trần thanh Mẫn, Trần Cẩm Tú,
Và những trự trong bộ chính trị.
.
Công an đang chờ chúng ta xuống đường,
Là giúp cho họ điều kiện chạy trốn và chuyển vùng cư trú.
.
Cán bộ xã, phường, đang chờ chúng ta xuống đường,
Để giúp họ rời bỏ cơ quan, nhiệm sở.
.
Đảng viên Cộng Sản đang chờ chúng ta xuống đường,
Để trả thẻ đảng và xé thẻ đảng.
.
Những vị lão thành kháng chiến,
đang chờ chúng ta xuống đường,
Để nhập cuộc đấu tranh, vì họ đã nhận biết là họ đã bị phản bội.
.
Những nhân viên ngân hàng
đang chờ chúng ta xuống đường,
Để có dịp cho họ ẳm năm mười tỷ cho vui.
.
Chúng ta xuống đường,
Bộ Chính Trị chui ống cống là điều chắc chắn.
Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn.
.
Xuống đường, phá nhà tù, giải thoát những người tù chính trị,
Những người tù lương tâm.
.
Xuống đường, mở kho gạo
phát cho những người đói, người nghèo.
.
Xuống đường, vào xưởng dệt,
kho vải, lấy vải phát cho những người cơ hàn.
.
Xuống đường, vào nhà thuốc, lấy thuốc phát cho người bệnh,
Xuống đường, vào siêu thị lấy thịt
phát cho các em học sinh vùng cao quanh năm đang thèm thịt.
Và cũng đừng quên lấy những con búp bê làm quà chiến thắng, tặng cho các em gái nhỏ trên núi cao
Hoàng Liên Sơn, Lào Kai, Yên Bái…
.
Người dân oan đang chờ chúng ta xuống đường,
Để họ trở về căn nhà xưa, mảnh đất xưa.
.
Người sinh viên đang chờ chúng ta xuống đường,
Để khi tốt nghiệp có công ăn việc làm, khỏi cần phải lo “thủ tục đầu tiên”.
.
Người nông dân đang chờ chúng ta xuống đường,
Để có ruộng đồng tươi xanh, hạt lúa làm ra không phải đóng hàng trăm thứ thuế.
.
Người công nhân đang chờ chúng ta xuống đường,
Để không còn phải đi làm lao nô nơi xứ người.
.
Người con gái Việt Nam đang chờ chúng ta xuống đường,
Để khỏi đi làm vợ nước ngoài với những thằng Tàu, thằng Hàn, thằng Đài,
Đui, què, sứt, mẻ.
.
Người bệnh đang chờ chúng ta xuống đường,
Để khi vào nhà thương, mọi người
có một cái giường, không chui xuống gầm như chuột.
.
Em bé mẫu giáo đang chờ chúng ta xuống đường,
Để khi đến tuổi vào trường, cha mẹ các em khỏi phải sắp hàng từ sáng sớm và lo lót tiền bạc.
Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn.
.
Xuống đường mới làm Cách Mạng,
Không xuống đường là chấp nhận mất nước và nô lệ mãi mãi.
.
Hãy xuống đường,
Không có cuộc cách mạng nào
mà không xuống đường.
Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn.
.
Xuống đường mới có Tự Do, Dân Chủ,
Xuống đường mới có cơm no, áo ấm,
Xuống đường mới có được quyền làm người.
Xuống đường mới bảo vệ được non sông gấm vóc ông cha để lại.
Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn.
Chỉ có xuống đường mới giải trừ được chế độ Cộng Sản,
Chỉ có xuống đường mới giải thoát
Việt Nam ra khỏi gông cùm xã hội chủ nghĩa,
Chỉ có xuống đường mới thu hồi được tài sàn quốc gia bị ăn cướp,
Chỉ có xuống đường mới giải trừ họa Cộng Sản.
Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn.
.
Dân Chủ phải đấu tranh mới có,
Độc tài không bao giờ trao cho,
Cách mạng phải chấp nhận đổ máu.
Máu vinh quang, máu anh hùng.
Những điêu khắc gia đang chờ tạc tượng,
Những vị anh hùng đổ máu trong cuộc xuống đường hôm nay.
Hãy cho Tổ Quốc mượn đôi chân của bạn.
Lê mai Lĩnh,
Thi sĩ, nhà văn, nhà báo.
