Nguyễn An Bình: DẤU TRĂNG XƯA (Tập Thơ)

XIN BẤM VÀO ĐÂY

Nguyễn An Bình: DẤU TRĂNG XƯA (Tập Thơ)

Lê Ngọc Trác: “Nhớ áo hoàng hoa chợt ngẩn ngơ” (đọc thơ NGUYỄN AN BÌNH)

Ảnh: NTN

Mỗi lần nhìn cánh phượng hồng nở rực trong nắng hè, chợt nhớ đến những câu thơ của Nguyễn An Bình đã đăng trên tạp chí Văn học ở miền Nam, mà tôi đã đọc cách đây 40 năm :

“Hẹn nhau đã mấy mùa ngâu

Thương người năm cũ mất nhau lâu rồi

Phượng xưa lại nở hoa đời

Trăm năm còn lại bóng người thiên thu”.

Lương Mành chàng trai của làng An Bình (Bình An) ở Cần Thơ – miền đất một màu xanh sắc lá, sông nước mênh mông, đất ấm tình người đã chọn địa danh quê hương mình làm bút danh khi làm thơ: Nguyễn An Bình.

Năm mới 16 tuổi, Nguyễn An Bình đã cho ra đời thi phẩm “Đường tim” (1970). Đến hôm nay ,  Nguyễn An Bình đã xuất bản và phát hành được 7 tập thơ, gồm: Ngọn thủy triều (1971), Nửa trời tương tư (1972), Hai phương trời nhớ (1972), Hoa học trò (1972), Trên đỉnh mùa xuân (1973), Còn một chút mưa bay (2013), Mười năm bóng ngựa qua thềm cũ (2016). Bên cạnh, thơ của anh còn có trong 4 tập in chung cùng nhiều tác giả, gồm: Mưa hồng, Những cánh phượng hồng, Mờ bóng thiên thu và Hoa xưa

Nhìn gia tài sáng tác của Nguyễn An Bình, chúng ta nhận thấy anh là người yêu và gắn bó với thơ ca. Nguyễn An Bình chinh phục người yêu thơ bằng những câu thơ bình dị, giàu cảm xúc. Văn là người. Thơ hình thành từ cuộc sống, từ vốn sống của tác giả. Qua thơ Nguyễn An Bình chúng ta  nhận thấy: Những năm tháng hoa niên, Nguyễn An Bình viết nhiều về thơ tình tuổi học trò, một thời tuổi ngọc:

“Có một thời con tim rộn rã

Cây điệp già ôm mối tình si

Em tóc ngắn nhuộm vàng hoa nắng

Cánh phượng hồng mang tuổi thơ đi.

.

Người yêu ơi ngày xưa xa quá

Có một thời áo trắng tinh khôi

Mang nỗi buồn len sâu tóc rối

Bước thiên thu tình đã qua đời.”

                 (Trích bài thơ: “Có một thời như thế”)

Trong chúng ta , ai cũng có “một thời mưa nhớ, thư tình lén trao trong lớp học, tan trường về trông vời áo tiểu thư…”. Chính vì vậy, qua thơ chúng ta đồng cảm với Nguyễn An Bình. Và, nhớ về một thời chưa xa đáng yêu trong cuộc đời:

“Mưa trốn nắng trong hiên đời cũ kỷ

Nắng trốn mưa sao cứ mãi đi tìm?

Tôi thơ dại trong cơn mơ mộng mị

Thấy đường gần đi mãi bỗng xa thêm.

.

Tôi tần ngần trước cây me đầu ngõ

Vị chát chua hái chùm quả đầu mùa

Em cau mặt trong tiếng cười thơ trẻ

Tôi giật mình xao động tiếng gà trưa.

.

Gói ô mai giấu hoài trong chiếc cặp

Ai thèm ăn mà tôi lén để dành?

Mưa nặng hạt sợ người ta ướt áo

Sợ bùn vương làm bẩn gót chân son.

.

Hạ đỏ qua rồi thu vàng lại tới

Mưa vô tình xóa mất dấu chân ai

Chùm phượng vĩ lẻ loi trong tiếc nuối

Nở muộn màng trong nắng nhớ chiều phai.

.

Em mất hút bên bờ xa bến lạ

Mưa quê người có ướt áo em tôi?

Gói ô mai… vẫn còn… chưa kịp gởi

Lòng dặn lòng… còn một chút mưa bay”.

                       (Còn một chút mưa bay)

Đi qua tuổi thanh xuân,  qua bao con dốc trong cuộc đời, khi ngoảnh lại Nguyễn An Bình hoài cảm về một thời chưa xa:

Mười năm mộng trổ thành mây khói

Nhớ áo hoàng hoa chợt ngẩn ngơ

Nhớ tóc hoàng kim chiều đông muộn

Cùng nhánh sông xưa khuất bến bờ

.

Mười năm nước cuộn bao dòng nhớ

Quán trọ trần gian lạnh buốt hồn

Giấu mãi đời trong từng hạt bụi

Một mình còn lại mảnh trăng suông

.

Mười năm tình đã phai màu tóc

Nắng ngậm ngùi trên ngón tay thơm

Tôi lặng nhìn hàng cây trốn gió

Thì thầm chiếc lá nhớ nụ hôn

.

Mười năm bóng ngựa qua thềm cũ

Bạn đã xa tình cũng rất xa

Cuối năm uống rượu tìm hơi ấm

Mắt chợt cay theo khói quê nhà”.

                       (“Mười năm bóng ngựa qua thềm cũ”)

Đời người như dòng sông, có dòng sông chia đôi nỗi nhớ. Ngày trở về, Nguyễn An Bình thảng thốt gọi dòng sông, gọi người xưa về bến xưa trong nỗi niềm thương nhớ:

“Về đâu sông ơi

Sao đi mải miết

Đưa người xa người

Tháng năm biền biệt.

.

Về đâu sông ơi

Ngược, xuôi trôi mãi

Lạc mất tình tôi

Đầu bờ cuối bãi.

.

Đời như dâu bể

Sông ơi hãy đưa

Một lần thôi nhé

Ai về bến xưa.

.

Về đâu sông ơi

Sông ơi

Về đâu?…”

                    (Trích: “Về đâu, sông ơi…”)

Thời gian trôi. Dòng sông trôi. Đi qua bao mùa nhớ. Qua bao con dốc nắng mưa trong cuộc đời. Có lúc , chúng ta bắt gặp lại chính mình trong thơ Nguyễn An Bình, với bao nỗi hoài vọng về một thời chưa xa “ngẩn ngơ nhớ áo hoàng hoa”. Và, nghe trong hồn ” sầu trăm năm nhớ một thời yêu nhau”.

                                                               Lê Ngọc Trác

Bài Mới Nhất
Search