
Tranh: johansencolleen (Nguồn: www.instagram.com)
Ý NGHĨ CHIỀU
*bởi em gọi là nhà thơ
nên ta vẫn mãi ngẩn ngơ suốt đời.
PHA
1.
chiều nay thứ sáu mười ba
ngồi trong quán cóc la cà với em
kêu ly nhỏ, khát môi mềm
hồn đào hoa vội bon chen kiếm tình
cái thân ở lại một mình
nghe rêm từng mảng bóng hình trôi qua.
2.
chiều nay ta ngó lại ta
một chân dung lạ đứng xa cách đời
một tên hư đốn mồ côi
đem thơ nhốt dưới góc trời tương tư
cái hồn muốn lên núi tu
sao con tim vẫn còn ngu ngơ buồn.
3.
chiều nay ta uống sương sương
tà tà đợi bóng nguyệt trườn trên sông
rượu ta say má em hồng
trung thu cùng với trăng lồng lộng soi
chia nhau ngọn nến nhỏ nhoi
đốt lên bừng sáng khoảng đời tối tăm.
4.
em đi, ta lạnh chỗ nằm
tình xưa úa nụ hoa thầm lặng rơi
nâng ly rượu, uống một hơi
cuồng quay ta hóa mây trôi mịt mờ
bởi em gọi là nhà thơ
nên ta vẫn mãi bơ vơ suốt đời…
RA BIỂN
(với cát)
biển em đó, tôi bềnh bồng con sóng
vỗ quanh đây dòng hương ảo năm xưa
nát từng ngọn rong rêu mùa gió động
bạc đầu nhau từ ký ức đêm mưa.
.
em mênh mông nỗi sầu như vô tận
nghìn trùng thương màu nắng cuối chân mây
tiếc chút gió phất phơ thời lãng mạn
thổi tung tăng hồn mộng đã xa bay.
.
biển em chở sóng tình tôi cuồn cuộn
lang thang về miền hang động hoang sơ
tôi và em bập bềnh trong khát vọng
tan vào nhau quằn quại những lời thơ.
.
biển em đó, tôi trầm tư cõi sóng
hồn lênh đênh theo giông bão vô thường
dù đứng dậy từ ba đào cuộc sống
vẫn hồn nhiên ôm biển rộng yêu thương.
PHẠM HỒNG ÂN