T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Quảng Tánh Trần Cầm: thơ rơi, 07/11/lời ngắn

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print

Vườn trắng – Tranh: Lê Thánh Thư

 

 

thơ rơi, 07/11

 

bốc một nắm đất

một nắm tro

vò trong tay

vung xa theo gió

 

cát bụi trở mình câm lặng

thời gian chùn bước

đã quá xa tháng ngày hư hao

cuộc trăm năm huyễn ảo

 

mây ngồn ngộn thở mùi sương muối

ngậm ngùi nghe tiếng phong linh

ngủ đi em  ̶ ̶ ̶  chiêm bao một giấc mộng dài

bước miên man bến bờ xa diệu vợi

 

thấy gì trong bức chân dung thủy mặc?

đôi khi đi về hồn gió ban mai

thấy gì trong ngày dài cô đặc?

ngỡ chừng vạn dặm lạc chốn không nhà

 

thấy gì qua chiếc khăn quàng bỏ phế?

thấy gì qua thỏi son cũ bạc màu?

thấy gì khi mốc thời gian bật khóc?

tôi thấy tôi già một thiên thu.

 

(07/11  ̶ ̶ ̶  ngày sinh của gió)

 

 

lời ngắn

 

 #1

tư duy lắm khi hữu ích

như cái đuôi bò

phe phẩy đuổi xua lũ ruồi nhặng

bu bám phía sau.

 

#2

đôi khi câm lặng

tự thân thành đồng lõa với cái ác

tự thân thành kẻ phản bội

ngày lại ngày qua hổ thẹn khôn nguôi.

 

#3

người ngộ cũng mê

kẻ mê cũng ngộ

ngộ không?

không ngộ?

 

#4

có khi tôi như người cửu vạn

khuân vác nỗi buồn

đú đa đú đởn

lên xuống cơn mê.

 

#5

người vung vãi phước lành

người người chen lấn giành giật

như ngày cúng thí thực

ai biết ai cô hồn?

 

#6

bốn mươi chín ngày

trôi giạt giữa hai cõi

dị ứng tiếng khóc than mùi nhang khói

sống hay chết  ̶ ̶ ̶  buồn cũng như nhau.

 

#7

quá khứ  ̶ ̶ ̶  đã qua

sao còn xếp lại trong ba-lô?

sao còn dồn nén trong va-li?

lớp xách lớp cõng lớp đội

đường xa chân mỏi.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2022