Trần Vấn Lệ: Hôm Nay Ngày Chúa Nhật

Ảnh (dslamvien.com)

30 tháng 4 Năm 2023

Hôm nay ngày Chúa Nhật Ba Mươi Tháng Bốn Năm Hai Ngàn Hai Mươi Ba!  Hãy nói hãy hít hà:  “Chúng Ta Đã Mất Tất Cả!”.

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nói đấy nhá:  “Cộng Sản thắng, Mất Tất Cả!  Quốc Gia thắng:  Tất Cả Còn!”.

Mở báo cũ Sài Gòn, chúng ta thấy câu đó!  Bụi tro bay theo gió, Danh Ngôn mãi mãi còn!

Như Chúa phán thật buồn:  “Con cáo có hang, con chim có tổ, con người không có chỗ gối đầu!”.

Phật cũng chỉ một câu:  “Gặp Phật, giết Phật!  Gặp Tăng, giết Tăng!  Gặp Chùa, phá Chùa!”

Khổng Tử nói như thua:  “Dư dục vô ngôn!”, ta có nói chỉ thêm ồn, ta không còn gì để nói!

Vua Bảo Đại đã nói:  “Trẫm thà làm Dân một nuớc độc lập, chớ không chịu làm Vua một nước nô lệ!

Những người đó đều không còn tại thế.

Chỉ còn chúng ta thôi!

Hãy nhắc nhau một lời:  “Hôm Nay Ngày Ba Mươi Tháng Bốn Năm Hai Ngàn Hai Mươi Ba!”.

Chúng ta không ai xa.  Chúng ta gần nhau từng hơi thở!

Thơ tôi bạn thấy Dở, bạn hãy làm thơ Hay!

Mỗi năm hãy nhớ ngày:  Ba Mươi Tháng Bốn!

Không người Lính nào nói Uổng Cái Thân Làm Trai Chết Cho Núi Sông!

Chân lý không đường cong, Chân Lý là Con Đường Thẳng!

Tôi thích Xuân Diệu có bốn câu thơ đằm thắm:

“Hãy ngó càng lâu, nói rất êm!

Hãy dùng những tiếng thật êm đềm!

Thu này em phải yêu thêm vơi,

Bóng đổ trong lòng lạnh lắm em!”

Tôi không viết gì thêm, mình thấy rồi hồi nãy.  Đã chậm rồi, hãy chạy về điểm tới Tương Lai!

Ba Mươi Tháng Bốn Hai Ngàn Hai Mươi Ba

Bầy chim sẻ sáng nay không thấy hót,

Buổi sáng rồi trời cũng chưa bình minh!

Không thấy trời có một khoảng nào xanh

Không thấy ai đi, dỉ nhiên là nhớ…

.

Mở bài thơ thấy như là dở, dở

Chắc vì chưa tới kết thúc chớ gì?

Nghĩ vậy đi, nghĩ vậy đi, nghĩ vậy đi

Đường trống vắng, ngồi mân mê ngọn gió!

.

Mình cứ tưởng gió củng là ngọn cỏ

Hay tóc em mình mới vuốt hôm qua…

Gió nhiều khi mình cũng nghĩ là hoa 

Mình mới hôn em hôm qua tha thiết…

.

Là lạ chớ mùa Hè còn gió rét

Gió đùa cây vài chiếc lá bay bay

Gió làm như gió cũng biết ngày

Cuối tháng Bốn triêu triệu người rơi lệ…

.

Câu đó của Võ Văn Kiẹt nói nhé

và nói thêm:  Triệu triệu người hoan hô!

Hết chiến tranh chưa phải lúc thái hòa

Thì nói ngược nói xuôi gì cũng đúng!

.

Ở lại hay đi, chúng ta đều lạc lõng

Ít nhất mười lăm năm thất vọng thất thanh!

Nếu không có Nguyễn văn Linh nếu không có Nguyễn Văn Linh

ba mươi ba  năm sau, Việt Nam là nấm mồ vĩ đại!

.

Bốn mươi tám năm Hòn Ngọc  Viễn Đông tê tái

Nó lu mờ thành đất sét phải thay tên:

Thành Phố Hồ Chí Minh Thành Phố Hồ Chí Minh

Quang Vinh Quang Vinh Quang Vinh Rực Rỡ!

.

Đạn pháo không còn dội vào thành phố,

Nhân dân mừng sao chim sẻ bay đi? 

Chim bồ câu đâu nhỉ chẳng bay về…

Chắc tại Nhà Thờ Đức Bà chưa thay xong mái ngói?

.

Cô ơi cô!  Cho em được hỏi:

“Bàn tay mình có mấy ngón, thưa Cô?'”

Em đếm đi!  Cô vui vẻ đứng chờ!

Một Hai Ba Bốn Năm, cô ạ!

.

Cô cúi xuống, hôn học trò trên má:

“Em đếm ngón tay, em đừng đếm tháng nha em!”

Đứa học trò bẽn lẽn ngước nhìn lên:

“Té ra hồi thuở giờ dân mình không biết đếm?”

.

Tại sao gọi Tháng Tư mà không gọi Tháng Bốn?

Vũ Hoàng Chương nói. giỡn cũng thành Thơ:

“Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa

Bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nòi khinh!”

.

Tôi dẫn người yêu tôi qua một ngôi Đình

Tôi chỉ mái Đình hỏi em bao nhiêu ngói?

Em làm thinh.  Em không thèm nói!

Hình như là Gió Thổi Mái Đình Bay?

.

Ba mươi tháng Bốn hôm nay

Ai cũng nói Ba Mươi Tháng Tư chắc lòng đầy nước mắt?

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search