Nụ Hồng Dưới Mưa – Ảnh: NTN
BẮT ĐẦU NGÓN ÚT
Ông Bà Xưa chia thời gian bốn mùa, chúng ta bây giờ không-mùa-nào không mùa Thơ!
Người đi ngoài đường, đó là mùa đang chuyển. Ta đứng đâu nhìn cũng nắng và mưa!
Khi chúng ta đi hết biển, chúng ta biết chỗ ta tới là Quê. Quê Hương: Ngôi làng mộc mạc…
Không có đổ nát vì ai cũng nghĩ tới Ngày Mai. Chúng ta chung tay làm được ngày mới,,,
Chúng ta trở về: Thời Gian Vẫn Đợi, mái tóc thề xưa là câu thề nguyền! Cái nụ cười duyên, hoa hồng lại nở!
Ngàn ngàn muôn thuở,
chúng ta còn chúng ta!
Mỗi hơi thở ra: Quê Nhà Thơm Ngát…
Hai chữ Phiêu Bạc: mây trắng bềnh bồng!
.
Chỉ con hạc vàng bay đi rồi khuất,
Mây trắng ngàn năm, dừng là Mưa Hoa!
*
Anh hôn chân em hai gót chân ngà.
Anh yêu thương em bắt đầu ngón út…
.
Nha Trang có nơi gọi tên là Chụt.
Cũng có một nơi thay đổi vẫn Thành!
.
Em có yêu anh… nói lời nhỏ nhẹ!
Anh thích Xuân Diệu có thơ dễ thương:
.
“Hãy ngó càng lâu, nói rất êm,
hãy dùng những tiếng thật êm đềm!
Thu này em phải yêu thêm với
bóng đổ trong lòng lạnh lắm em!”
.
MMMMMMMM ơi!
TỪ KHI ĐỒNG DÂU THÀNH BIỂN XANH
Tôi gọi đó Thị Trấn vì thấy có nhà lầu… cũng có thấy trong sâu vài nhà mái ngói đỏ…
Nhà nhà có cửa ngõ, có treo cây đèn khuya… có cái giàn thương ghê! Ôi cái giàn Thiên Lý!
Hồi tôi chưa đi Mỹ, có vài lần ghé đây, ăn với bạn cơm chay, ngủ cùng bạn sườn núi…
Có nghe tiếng lủi thủi bước ngựa xe chạy đêm. Có nghe tiếng thác rên đều đều vang vang vọng…
Có thấy Nhà Thờ đứng Chúa hứng sao trời sa. Có thấy Chùa nữa mà, ông Sư nhỏ quét lá…
Thị trấn lên Thị Xã không biết sẽ bao giờ. Hồi đó không ô tô chỉ xe đò đón khách…
Tôi ra suối rửa mặt ba đêm tối ở nhờ… Tôi làm vài bài thơ nói về thông Đà Lạt.
Quê hương trong tầm mắt rồi xa ngoài tầm tay. Tôi xa nước đến nay cái bóng gầy nguyệt tạ…
*
Em ơi anh nhớ quá, viết vậy về Fylnom, nhớ giấc ngủ Trường Sơn, nhớ núi Voi lá rụng…
… nhớ hồ rung bông súng, nhớ mái Chùa cánh cung. Cỏ đây không cỏ bồng, lòng người nhẹ như khói!
Hoàng hôn đây xuống vội. Người đi thật nhẹ nhàng. Lịch sử cũng sang trang… người đi rơi nước mắt!
Tôi xa rồi, xa thật… lên thành phố rồi chưa?
TÙY BÚT THÁNG HAI TA
Quả thật là không vui: thêm một ngày-không-nắng. Ba ngày rồi, buồn lắm, hôm nay chẳng là Xuân. Vẫn hao hao mùa Đông, vẫn áo bông, áo đụp. Vẫn đi tìm chỗ núp: một gốc cây, hành lang…
Đọc tin tức Việt Nam: nắng chói lòa Đà Lạt. Nắng cạn hồ Ankroet, cạn trơ đáy Suối Vàng. Nước ở hồ Xuân Hương chỉ còn là nước đục…Điều lạ là nước mắt của dân thì… hơi nhiều!
Nắng mưa đều buồn hiu. Không ai cười khi gặp. Hình như ai cũng gấp, cũng “khẩn trương”… thấy thương! Sống đời chuyện áo cơm mà đồng lương hơi ít! Đường mơ, dân mờ mịt. Đường về, viễn khách… câm!
Thư gửi về hỏi thăm, thư không tới người nhận. Quà gửi về, lấn cấn: trong nước đủ mặt hàng, quà gửi về chứa chan cái tình người giới hạn. Tình anh em, đã nản. Tình Mẹ Cha… âm dương!
Hôm nay nắng dị thường. Tôi buồn tôi nói nhảm. Hai cái chữ Buồn Thảm cứ nặng gánh tang bồng! Chuyện nói về Núi Sông bây giờ ai nghe nữa? Người cần cơm ba bữa, thơ, văn, đồ bỏ đi…
Bao nhiêu năm bỏ quê, tôi bỏ tôi hố rác… Xé nát bao cuốn sách, nhìn máu trào đỏ tươi! Bạn, có người xót, cười; bạn, có người thông cảm. Nhưng đời mà! Mưa. Nắng. Nói vậy không chạm ai…
Tôi thổi nắng, nắng bay. Ngày hôm nay còn lạnh. Ôm tuổi tàn hiu quạnh giống người Nursing Home! Ở đó đi! Đi luôn! Bao nhiêu người vĩnh biệt dẫu tình người tha thiết… nhang tạ tàn rồi thôi…
Đà Lạt ôi núi, đồi, nấm mộ đôi Than Thở! Tôi từng đi ngang đó ngậm ngùi một thuở nao…
ĐÊM TRĂNG MƯỜI BẢY NGỒI BÊN CON SUỐI
Tôi hái một chiếc lá / thả theo dòng suối, trôi. Tôi thấy hình như tôi / cũng là một con suối…
Cái cặp chân em duỗi, hai gót sen nở bùng – không phải! Hai nụ hồng / tặng một người con gái…
Hồi đó em mười bảy, trăng mười bảy còn tròn. Suối trôi ra sông Hương / trôi Nam Phương Hoàng Hậu…
Tôi là người ở đậu / mái nhà túp lều Thơ. Huế có bao giờ chưa / thấy tôi vầng trăng cũ?
Thấy tôi là làn gió / chải tóc người xuôi xuôi – em đó! Cái miệng cười / đủ khuynh thành khuynh quốc…
Em từ thời đi học / đọc từng chữ a, bê… nhăn mặt và xuýt xoe… chữ gì mà khúc khuỷu…
Chữ gì mà em níu / ngoằn ngoèo quanh rồi co…Những chữ đó thành thơ – chưa một bài nào có…
Ôi cái thời em nhỏ… dòng suối mây cũng trôi mà đứng mải nụ cười em cùng sông cùng núi!
*
Tôi là con dế nhũi, uống trăng và uống sương, giọt nước mắt Quê Hương / dễ thường lăn trên má…
Như lăn trên gò mả / của Tổ Tiên bao đời / qua bao cuộc chuyển dời / thấy hoài trong Lịch Sử!
Con suối kia chở chữ / của tôi trôi về em… trôi về đỉnh LangBian, trôi về tới Đà Lạt…
Ôi ngàn thông bát ngát / thơm ngát phấn thông vàng…
THƯƠNG NHẤT EM LÀ HAI NGÓN TAY ÚT
Em nói tự nhiên đau! “Em không làm gì cả. Hồi nãy có hái lá mà lá nhẹ tênh hà…
Rồi em buông lá ra / để em đi đuổi nó. Thật tình em đuổi gió, gió thổi bay tóc em”.
Em nói thật tự nhiên “Gió không hình không bóng mà sao nó lồng lộng / thổi em tà áo bay?”
“Nếu anh không ghé đây, em không đau đâu nhỉ? Ô cái mặt bí xị, đau, đau hai bàn tay!”
Tôi nói thẳng nói ngay: “Đừng đau em ngón út, cả hai bàn tay ngọc! Em hết đau rồi chưa?”.
Tôi nói như đọc thơ, em bật cười, cười. ngất: “Em hết đau, hết thật, ngón út anh đây này!”.
Tôi hôn em hai tay – hai ngón út đẹp nhất. Buổi chiều trôi qua, mất; Tình Yêu là Bình Minh!
Tâm hồn tôi linh tinh…thấy mình đi trong mộng – không phải trong cuộc sống mà lạc trong vườn thơ…
Ngón út nào ai đưa, tôi vẽ vời thương nhớ! Mười bảy, em qua đó, ôi bờ sông bên kia…
EM ĐI CHÙA CÚNG PHẬT NHẶT GIÙM ANH TIẾNG CHUÔNG
Giờ mùa Hè đã điểm từ nửa đêm boong boong… Sáng nay không còn Xuân, mặt trời lên đỏ rực.
Washington State tuyết rơi, tuyết còn rơi. Nhiều người ngủ muộn, thôi, lát than Trời, ráng chịu!
Mùa Hè Mỹ không thiếu hoa mùa Xuân em à. Xòe ra đi tay ngà mà nâng niu ngày mới!
Và hãy đi ra suối vọc chân ngọc giùm nha…Giữa đất trời bao la, em là Bình Minh đó!
Anh nhìn từng ngọn cỏ vẫy gió chào mừng em! Anh nhìn từng con chim mừng em mà hót sáng!
Em mừng anh lãng mạn, nói đi cái miệng xinh! Định nghĩa đi chữ Tình, Nguyễn Cống Trứ thắc mắc!
Anh ôm em rất chặt… từng sợi tóc mong manh… Anh hôn em thình lình… chỗ nào, anh không biết!
*
Bài thơ này ngộ thiệt làm mừng ngày đổi giờ. Bài thơ này là thơ, em người duy nhất có…
Em ơi hãy làm gió thổi bay tình-dễ-thương… Em ơi em là sương đọng cho anh Cố Quận…
Anh nhớ em quần xắn tới chỗ nào cũng thơm! Anh hiểu chữ Quê Hương mỗi lần nghe cay mắt!
Em có đi cúng Phật nhặt giùm anh tiếng chuông boong boong boong…
MỖI NGÀY MỘT TÂM TÌNH
Tin thời tiết Thứ Sáu: “Thứ Bảy trời không mưa, Chúa Nhật, tuần tới, hoa / mừng Năm Mới, đua nở”.
Phải vui như thế chớ! Tin thời tiết lần đầu /
nói về chuyện ngày sau, dễ thương như tiểu thuyết!
Ai cũng tin là thiệt và dĩ nhiên là mừng. Ngày mai có hay không… hãy để mai rồi thấy!
Bây giờ… hãy giận lẫy: “Em mất gì hôm qua? Ngày Mồng Tám Tháng Ba / anh quên nói lời chúc?”.
Anh muốn nhìn em khóc… dễ dàng mưa bóng mây!
*
Vâng, thì mưa đang bay. Chiều Thứ Sau không nắng. Tôi phá sự im lặng / bằng gợi chuyện… tương lai!
Biết tương lai thường sai / những gì mình tính trước. Coi như mình đi trượt / để ngả người vào nhau…
Dù đó là chiêm bao, dù đó là mộng ảo… vô duyên như bầy sáo / sổ lồng bay qua sông!
Này em, nhìn mênh mông, kìa – chân trời góc biển! Này em, cái hiển hiện, trước em là Tình Anh!
Tôi nói thật là nhanh. Tôi hôn nàng thật chậm. Hai mắt cá nàng thấm giọt mưa bóng mây rơi…
NHẤT PHÁ SƠN LÂM NHÌ CANH TÂN HIỆN ĐẠI
Những khu rừng tối thui bây giờ còn rất ít… không phải vì cây chết mà tại người phá rừng…
… để rừng hóa ra đồng, để đồng hóa ra phố, tứ kinh tế cổ lổ thành kinh tế tân thời…
… chuyện tang thương đổi dời có từng thời lịch sứ. Lịch sử: sách ghi nhớ, tiếc những cánh rừng xanh!
Đổ tội cho chiến tranh. Hòa bình rồi… hết tội! Mà công là lặn lội tìm “kiểu” sống sướng hơn!
Bỏ hết xóm hết thôn, bỏ luôn cả phố thị, mở con dao thiên lý đâm nát trái tim rừng…
Cây ngả xuống đùng đùng, rừng ngả lăn ra chết! Rừng dày dần dần hết, rừng thưa…thấy rất thơ!
Ông Tú Xương ngẩn ngơ… bèn làm thơ sặc máu! Khi ở rừng đi dạo, ông nhớ về con sông:
.
“Sông kia rày đã nên đồng,
Chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô khoai.
Đêm nghe tiếng ếch bên tai,
giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!”
Tú Xương tránh rừng khô, tránh luôn chuyện núi lở… Hình rừng thơ tôi có là khu rừng Phần Lan! (*)
NẮNG MỚI LÊN RỒI NẮNG RẤT THƠM
Nắng ửng lên kia! Ngày đã mới. Hôm nay hy vọng hết rồi mưa? Những nhành cây gãy nằm đây đó, lát nữa mình ra dọn… thấy trưa!
Vài con quạ tới như thường bữa, hết bánh mì thì cứ nhặt sương, nhặt nắng, nhặt buồn… bay chỗ khác. Vài con đến muộn thấy mà thương…
Ngày tháng xoay vần theo cuốn lịch vẽ vòng muôn thuở chuyện nhân gian… như xe bus chạy theo thời biểu. Tội nghiệp người ta lúc vội vàng…
Tội nghiệp có người đi bộ suốt, hai vai họ gánh nỗi niềm riêng? Áo? Cơm? Phòng trọ? Khi đau yếu? Ai sẻ chia ai chút muộn phiền?
Có những niềm riêng không tỏ được! Nhớ bài hát của Lê Tín Hương… Người đi vượt biển, đi và tới sao mắt ngày xưa vẫn cứ buồn?
Nắng mới lên rồi. Nắng rất thơm. Em à anh muốn ghé môi hôn, em nha? Suối tóc như nhành liễu, gió lặng mây ngừng… xa quá xa! (*)
(*) Thơ Lưu Trọng Lư: “Cao như thông vút, buồn như liễu, gió lặng, mây ngừng, ta đứng yên”.
TẠ NHÉ NHÂN GIAN BẢN TIN THỜI TIẾT
Tuần tới không mưa, trời nắng suốt!
Tin thời tiết thế, có mừng không?
Đời không còn chỗ nào nương tựa,
Phơi tấm lòng cho thơm gió Đông!
.
…thì lạnh! Cứ run cho bõ ghét
Vòng tay nghe ấm mảnh thơ Tình!
Chưa xong ráng nghĩ cho xong, tiếp,
kết thúc chuyện gì cũng mỏng manh!
.
Mà tuổi mỏng manh rồi chứ nhỉ?
Mừng vui ai hứng nắng trên đồi…
Nhớ hoài Đà Lạt – em yêu quý,
một nụ hoa hồng – em thắm tươi!
.
Có thể ai cười khi ngó phấn
thông vàng bay trên sân trường xưa…
bay trên hồ nước long lanh nắng,
mắt chớp vô tình áo phất phơ…
.
Những tà áo dài bay chiều tà
Gió Đà Lạt thổi trắng màu hoa.
Hoa Thu Cúc nở mùa Xuân Cúc
Có một chữ gì Thơ có chưa?
.
Thưa có, thưa em: tàn tuổi Lính!
Thầy không còn nữa dáng hao hoa!
Tuổi tàn, đời đã tàn theo tuổi,
Thơ bội tình chung cả Nước Nhà!
.
Đau lắm, em à, anh nói thế
theo tin thời tiết tạ nhân duyên,
tạ sân trường với chùm bong bóng
tím, đỏ, xanh, vàng… tưởng áo em!
*
Em cao guốc nhỏ không vào lớp,
Trường mấy hành lang (*) vẫn rất dài
Tuần tới nắng thơm thành phố nhớ
Thầy còn chút xíu tuổi thời trai…
(*) Tôi nhớ thơ Diễm Châu: “Chị về đây với người ta, một hành lang rộng buồn da diết buồn!”. Tôi xin lỗi Diễm Châu…
M
Ngày xưa cứ nghĩ trăng là nguyệt
Đâu có ai ngờ nguyệt nhớ trăng!
Cũng nghĩ em hoài cô bé bỏng
Ai ngờ em đã một Giai Nhân!
.
Em à, có lẽ Tiên muôn thuở
là những nàng Thơ rất diễm kiều?
Ai biểu tự dưng em cái bóng
còn hình là tượng một Tình Yêu!
.
Em nửa phần Tiên nửa dáng người
là cành Thu có điểm hoa tươi
là mùa Xuân giữa ngày Đông rét
ánh lửa ba sinh một nụ cười…
.
Anh muốn hôn em từ ngón út
từ bàn chân từ bước chân sen…
từ hương hoa ấy trầm hương tỏa
ngát bốn phương mà chỉ một M!
NHÌN LÊN THẤY MẶT TRỜI PHA NỖI BUỒN
Vậy mà đã bảy giờ hơn,
mặt trời đã hiện, rất tròn như trăng.
Dĩ nhiên trăng tối đêm Rằm
Nguyên Tiêu vừa mới về nằm với Xuân!
.
Đang không đêm. Đang sáng dần
núi sương với tuyết với băng kính chào!
Mặt trời đỏ rực đỏ au,
đỏ luôn cả đám mây nào gần bên…
*
Anh không gần nhỉ bên em,
trái tim Hà Nội chắc chìm trong mưa?
Anh thì thầm với cỏ xơ…
Cỏ xơ xác bởi bão vừa hôm qua…
.
Bật lửa châm khói thuốc phà,
Nhìn lên thấy mặt trời pha nỗi buồn!
Trần Vấn Lệ
©T.Vấn 2024
