Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG BẨY 2025-(01)

Em và Đêm – Ảnh: NTN

GIỮA LÒNG ĐƯỜNG 

GIỮA LÒNG THƠ

Ở Biên Hòa có núi Chứa Chan.  Núi không cao lắm, chỉ ngang bằng / những cây cổ thụ cao, cao nhất, không vượt xa hơn ánh mắt nàng…

Tôi đóng quân gần Xuân Lộc lắm, nơi không có núi chỉ đồi thôi, nhấp nhô mây lượn theo đường gió / thơm chứa chan / thương quá một người…

Người đó là người tôi-mới-nói / bài thơ này ở khổ đầu tiên… nhắc về ngọn núi không hề cũ / mà mới hoài sau mấy tỉ năm…

Mà mới tình hoài nhân với nghĩa, với cô giáo dạy học trò quê – dù cô thành thị yêu thành phố, yêu núi sông từng mỗi bước đi…

Tôi gặp người không hẹn chẳng mong… một hôm tôi với lính băng rừng / ngang qua chân núi, ngang qua suối, gặp một dòng sông một khúc sông…

Nàng dẫn học trò đi dã ngoại, dừng chân nàng hái đóa hoa quỳ…

*

Bài thơ không viết thêm chi nữa.  Để lửng lơ vì sao lửng lơ… Để khói súng tan vào quá khứ.  Để người tù ngủ có đêm mơ…

Em người Sài Gòn xa Sài Gòn.  Tôi người Đà Lạt xa Lang Bian.

Chúng tôi chỉ gặp qua tia mắt / mà nhớ trời ơi Núi Chứa Chan…

Áo lụa nàng vàng chan chứa nhớ, thời xanh tóc biếc chẳng hôm nay…

HAI VẦNG THÁI DƯƠNG 

MỘT NHAN SẮC

Nâng mặt em buổi sáng:  Anh có hai mặt trời, hai bình minh một đôi… mà một em hoa nở!

Em à, em hơi thở kết tụ thành mây bay…Mây bay về hướng Tây qua đại dương bát ngát…

Mặt trời cũng biết hát:  ca ngợi em từng li…từ bàn tay xinh ghê của biển trời thủy mặc…

Hai vai em thơm ngát tóc thề em dễ thương.  Hình như em là hương.  Hương thời gian Thế Kỷ!

Anh hiểu lòng yêu quý là không bến không bờ… là dòng trôi của thơ, là tâm tình của nhạc…

Anh nhớ em tiếng hát / bài Tình Xa Tình Xa… Khi không nhỉ hôm qua là hôm nay mãi mãi…

Em là người con gái đẹp hơn Dương Quý Phi… Lý Bạch đã nói gì trong cổ thi em biết…

“Vân tưởng y thường hoa tưởng dung Xuân phong phất hạm lộ hương nồng…”(*).  Ôi em!  Chiếc cầu vồng thời Thái Bình Thập Điệu!

Anh… ăn gian, ai biểu:  Em Người Yêu Anh Yêu!

 (*) Thơ Lý Bạch ca tụng Dương Quý Phi trong một bài rất dài, Thái Bình Thập Điệu!

ĐỂ NHÌN NHANG LƯU LUYẾN

HƯƠNG NGAN NGÁT MÙA ĐI

Tôi vẫn thường hay ra / công viên, ngồi chỗ đó – parking, xe tôi đậu / đang mùa Thu, lá rơi…

Lá rơi vài ngày thôi / thì không có gì cả… bởi vì cây hết lá / chờ mùa Xuân, năm sau!

Chuyện, không chút nghẹn ngào / mà thơ buồn, ai biểu!  Có chút gì thiêu thiếu / trong mắt người, hay sao?

Không có ai chiêm bao / giữa ban ngày đâu nhỉ?  Một câu nói thâm thúy / hay chỉ buột miệng than?

Nguyễn Du không hoang mang / khi làm thơ Lục Bát.  Buồn của thơ bát ngát / thấy được ở hai câu:

“Người lên ngựa, kẻ chia bào, rừng phong Thu nhuốm một màu quan san…”.

Tôi… ngỡ ngàng… thấy thời gian đứng lại.  Sắc ngựa chiều quan tái, cỏ cây màu Thiên Thu!

Đây không cây mù u / để trái rơi, tôi nhặt… từng chút buồn se sắt… mùa Thu mùa Thu sa…

Đây không chỗ giang hà.

Chỉ parking xe đậu.

Có buổi chiều ai giấu… tôi nhớ về Quê Hương?

*

Thơ tôi quá tầm thường / khi nói hoài nói mãi… tình của thời trai gái / trang trải tờ Hoa Tiên!

Tờ giấy viết chuyện quên / mà tôi không viết thế… Đâu có ai để kể… chuyện chiêm bao ban ngày?

Vài chiếc lá trên cây, gió bay rồi rụng hết.  Mùa Đông không vĩnh biệt.  Mùa Đông sẽ trở về…

Tóc thề là tóc thề.  Không có Đình ghé nguyện… để nhìn nhang lưu luyến / hương ngan ngát mùa đi… (*)

 (*) “Đáy dĩa mùa đi nhịp hải hà…”, Thơ Đoàn Phú Tứ, bài Màu Thời Gian.

HÔM NAY CUỐI THÁNG SÁU

Hôm nay, cuối tháng sáu.  Thế là hết nửa năm!  Trăng tháng Sáu lịch Âm / lên đầu đêm đã lặn…

Sáng, ngày Dương đang nắng.  Trời không có mù sương.  Em, anh rất nhớ thương…chắc vẫn còn ngủ nán…

… Chắc em vẫn nằm gắng / đọc thơ Hàn Mạc rồi? Hai câu buồn Trời ơi… rồi em buồn, ngủ lại? (*).

Anh vuốt em cái mái / tóc huyền nằm lả lơi.  Anh hôn phớt vành môi / nụ hoa hồng chúm chím…

Tất cả là kỷ niệm / hiền hiền như chiêm bao!  Anh biết nói thế nào /  để ghét em một chút?

Những con chim hạnh phúc / anh nghe chúng đang kêu.  Cái phong linh có reo / chắc là gió, rất nhẹ?

Tháng Sáu!  Chào cô bé!  Mỗi năm lại đến Hè… “Đến Hè thì ta nghỉ Hè”.  Hôn em!  Chào cô bé…

*

Mở cửa.  Từ he hé… đến mở hết, bình minh!  Em à, anh giật mình:  Ngày Của Em Đẹp Lắm!

Ngày của em vui lắm… Có con bướm chào em, không thấy, nó bay thêm / mấy vòng… rồi bay mất!

Lúc đó chàng ong mật… làm công việc của chàng… núp dưới nhánh hoa vàng / làm thơ mừng buổi sáng?

Em của anh ngủ nán / lát dậy vỗ cánh mơ… Nếu mai mà trời mưa / chắc nhờ em cầu nguyện?  

Chuông Nhà Thờ nhuần nhuyễn / rơi từng miếng lung linh!  Anh yêu em cái Tình – Khối Tình Luôn Nguyên Vẹn…

…Từ cái thời chinh chiến đến hôm nay… Thái Bình!  Nhớ cái áo laine xanh cô học trò trường Nữ…

 (*) Thơ Hàn Mạc Tử:  “Nằm gắng cũng không thành mộng được, ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi!”.

BÀN TAY EM ANH NẮM

ÔI BÀN TAY TRONG MƠ

Miền Đông Mỹ đang bão, miền Tây Mỹ gió thôi…Chuyện buồn, vui, thế, thời – Thời Sự và Thời Tiết.

Chim Cardinal có biết… bèn bay qua miền Tây.  Kìa chúng đậu trên cây / oằn nhánh, trái chín rụng…

Chim hót nhỏ hơn sóng… Biển động, nghe buồn buồn…Nhiều người đón bà con / chạy tránh bão, thương quá… 

Nước Mỹ là nước lạ, ngả xuống rồi đứng lên… giống những cuộc biểu tình, ồn ào rồi… giải tán!

Mỹ không có Cách Mạng… bởi nó mới hàng ngày, dân chúng đều đổi thay / áo quần và xe cộ…

Người Việt mình có khổ… vì phân tán nhiều nơi.  Gặp nhau, yên thì cười, tránh bão nước mắt chảy…

Năm mươi năm như vậy!  Nói được hết nỗi lòng, thấy rõ cái Có, Không… là thấy còn Sông Núi!

*

Bầy Cardinal đắm đuối, cạ đầu, rúc mỏ nhau… Tôi nghĩ đến đồng bào:  chúng minh thì tan tác…

Trùng phùng trong chốc lát, thương yêu nhau ngàn năm… Tôi nói thế, khi cầm bàn tay ai, đố đó…

Ơ này cô em nhỏ, ngày xưa… Đà Lạt xưa…

Ngày xưa có gió mưa, có nắng hoa cười nụ / anh mừng em cô Tú… Tú… Tài Hoa của anh!

Bây giờ em Houston, trời đang bão, buồn lắm… Bàn tay em, anh nắm, ôi bàn-tay-trong-mơ!

NẾU ĐÃ ĂN GIAN TỪNG CHÚT MỘT

CHIỀU ĐÂU CÓ LẠNH TỰ DƯNG BUỒN

Nếu ai cũng ăn gian, đời còn vui em nhỉ… chớ đâu hai Thế Kỷ…Blời ơi… năm mươi năm rồi… Mẹ Cha đều xuống mộ tránh cõi đời lao khổ… dù Lao Động Vinh Quang!

Năm mươi năm Bắc Nam cạn luồng sông Bến Hải, mở mõm ra vẫn ngại:  “Thưa, Tui chẳng nói gì!”.  Cái mõm là cái chi?  Con cày hương hay chó?  Dân vẫn là chúng nó còn mình là chúng ông… Con cọp chết để lông như con công, con vượn!  Tà làm Thú mà Sướng hơn…con người…tham lam!

Từ ngày Bắc và Nam Thống Nhất là Nước Mắt đổ đầy sông Hiền Lương!  Nhìn mãi Thái Bình Dương… vầng Thái Dương cũng khóc.  Danh Ngôn toàn Sự Thật, Độc Lập và Tự Do… Ấm No và Hạnh Phúc!

Chúa Giê Su và Phật… ca ngợi Hồ Chí Minh – một người giống như mình hiển hiện như Bậc Thánh!  Quan trên luôn biết lạnh, toàn dân ấm… chỗ nào?  Chỗ nào mà bọn Tàu nói “Ăn Gian Là Chít?”.

Em ơi anh hôn thiệt… mà anh muốn ăn gian… Tơ Mỹ A lang thang… chiều nay trời nổi gió… bỗng nhớ thương bờ sông… qua cuộc đời bềnh bồng… anh lại về bên em!

Anh lại về bên em!  Tại sao em làm thinh?  Không tin gì nữa cả… kể cả nụ hôn má, hôn mũi và hôn môi… hôn hai đỉnh núi đôi… hôn chỗ lồi chỗ lõm!

Hôn chân em mười ngón… Tây Thi… Dòng Trữ La…

ĐÁM MÂY BAY LẠC QUA NÚI ĐÈO SƯƠNG

Một hôm tôi về ghé thăm trường cũ… Tôi đứng chỗ đó – cây khuynh diệp xưa… Bao nhiêu nắng mưa không là Quá Khứ!  Lệ tôi vẫn nhỏ xuống cỏ sân trường… Nghe yêu nghe thương trái tim dồn dập!

Tôi đứng như nấp – nhìn bà Cai đi cầm xấp giấy gì (chắc đến từng lớp?).  Văn thư ngộp ngộp… Thời nào…thào nời!  Tôi nhớ những lời tôi nói hồi đó. khi bà Cai vô… học trò vô tư cười cười quen thuộc!  Các em đi học… là để ăn quà.  Quán trường không xa… có khi ăn chịu!  Một thời khó hiểu sao mà quá thương!

Một thời khói sương mưa nương triền núi, Đà Lạt lủi thủi ông Thầy trở về!  Muôn dặm sơn khê hai dòng nước mắt.  Chao ôi Hạnh Phúc mình còn… mình còn áo bay… mình còn tóc bay… những em trò cũ!  Tiếng chuông trường hú…dập dồn dập dồn…

*

Tôi thật có buồn:  Không ai chào hỏi!  Tôi nào có nói lời chào ai đâu?  Tôi là tôi sao, người đi trên lộ – tôi dừng chỗ đó (mỏi chân thì dừng).  Tôi ngó ngôi trường.  Ngó rừng.  Ngó núi. Bắt làn gió thổi hít phấn thông vàng…

Đà Lạt mênh mang…

Đà Lạt Yêu Quý!

Ôi hai Thế Kỷ… Con tàu tốc hành!

Tôi từ tóc xanh bây giờ tóc bạc. 

Đám mây bay lạc qua núi đèo sương…

Trần Vấn Lệ 

Bài Mới Nhất
Search