Christmast (Tranh sơn dầu) – Nguồn: www.etsy.com
TÔI ĐI KHÔNG THẤY PHỐ
KHÔNG THẤY NHÀ
“Biết ai tri kỷ đời nay
Mà đem Non Nước là rày chiêm bao!”
* Nguyễn Trãi, 1425
Mỗi ngày, đọc thơ là muốn khóc!
Quê Hương! Tổ Quốc! Xa vời…
Hà Nội không biết cười
…vì có sông Tô Lịch!
.
Nước đen, đen ngòm cứt,
chảy giữa lòng Thăng Long,
không thấy hình con Rồng,
chỉ thấy hình con Ngỗng…
.
Ngỗng kêu, buồn lồng lộng,
ba-mươi-sáu phố phường ơi!
Trần Dần làm thơ chơi:
“Tôi đi không thấy phố, thấy nhà,
… chỉ thấy mưa sa trên màu cờ Đỏ!”.
.
Bốn ngàn năm Lịch Sử
còn sót được câu thơ!
Thơ như thế là mưa,
nước mắt trời nhỏ giọt!
*
Bài thơ, từng câu xót
Xót xa phận con người…
Hồ Chí Minh buông xuôi
…Di Chúc, không ai đốt!
.
Lăng Ba Đình muốn ngộp,
ba cánh cửa im khe…
Tiếng chim cú từng khuya
kêu vang buồn thảm thiết!
*
Thơ tôi đây, ai mệt
đừng đọc nhé, nghe người!
Chúng Ta… một lũ lạc loài (*)
Lạc Long Quân… lạc lõng!
.
Bỏ đi, vì Hy Vọng,
mà về, ngao ngán thay!
“Man mác vì đâu ngao ngán nỗi?
Đường về, chiêng đã gác chênh chênh!” (**)
Thơ của Chu Mạnh Trinh!
Trời ơi thơ Chu Mạnh Trinh!
Tú Xương từng giật mình:
“Đêm đêm nghe tiếng ếch…” (***)
(*) Thơ Vũ Hoàng Chương: “Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa, bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nòi khinh!”
(**) Thơ Chu Mạnh Trinh trong một bài Vịnh Đoạn Trường Tân Thanh.
(***) Thơ Trần Tế Xương bài Sông Lấp Nam Định: “Sông kia rày đã nên đồng, chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô khoai; đêm nghe tiếng ếch bên tai… giật mình cứ ngỡ tiếng ai gọi đò!”.
BÀI THƠ NÀY EM NGỦ DẬY
LÀ EM THẤY THƯƠNG
Chắc chắn hôm nay nắng sẽ lên muộn em à!
Bảy giờ sáng đã qua, mặt trời chưa mở mắt!
Xe mở đèn không tắt. Phố xá mờ mờ sương…
Anh để xuống nụ hôn, môi em vầng nguyệt nhé!
.
Con mắt em, giọt lệ, ai biểu mà nó tròn?
Mũi em là đỉnh non, tuyết bay bay trên đó…
Hơi thở em là gió. Gió mùa Xuân. Tết rồi!
Anh nói, em bật cười: “Sáng trưng kìa, ngoài ngõ!”.
.
Ờ nhỉ, hoa đang nở, tại vì em đấy nha…
Chưa bao giờ mình xa từng câu thơ em nhỉ!
*
Rồi… nắng đã lên, một tí!
Nắng! “Nắng lên được một sào!”
Tổ Quốc ta xưa, sau…
vẫn là câu ngộ nghĩnh!
Tôi nhớ thời tôi lính, nghe lính nói… ngẩn ngơ! Nắng mới lên một giờ sao tính bằng sào vậy? Lính chỉ cái sào vắt ngang hai cây bông giấy: nó dài hai thước mấy, nắng lên chừng đó mà…
.
Bây giờ tôi thấy hoa nở từ em yêu dấu.
Nắng lên chắc nắng đậu mãi mãi đầu tóc em…
Tôi nghe tiếng trái tim gợn âm ba tờ giấy
Bài thơ em sẽ thấy, lát nữa, chờ nha cưng!
*
Ai có lòng sáng trưng mà không yêu thơ chớ?
Bài thơ này, em ngủ, dậy là em thấy thương…
Email, tôi gửi nụ hôn: Anh Hôn Em Buổi Sáng!
Email nàng, đáp lại: Tình Yêu Ơi Muôn Năm!
GOM LÁ HƠ ĐÔNG
MONG ẤM LÒNG NHÂN THẾ
Tôi gom hết lá mùa Đông còn sót đốt nhìn trăng chờ đêm Noel. Còn tuần nữa là còn bảy đêm, lạnh sẽ bớt được chút nào, mong thế…
Nhà ở Mỹ, một chút vườn nhỏ bé, trời vẫn bao la không giới hạn nào.
Lá không nhiều nên ngọn lửa không cao không vượt quá cái phiền hàng xóm…
Tôi nghĩ đến em bé bán diêm góc Nhà Thờ, chồm hổm, bật que diêm rồi bật hết hộp diêm, lạnh tay run mà lại ấm trong lòng… rồi em chết từ hai chân bất động…
…rồi hai tay của em cũng cứng. Cái đầu em gục xuống ngực, làm thinh. Hồn em bay, bay lên trời xanh, trăng đổ lệ cho mây đưa Ngoại tới.
Bà Ngoại của em không cần chờ đợi. Em sà vào lòng Ngoại và khóc như mưa. Mười năm của em, mười năm tuổi thơ, một truyện đời xưa Noel còn cái bóng…
*
Bảy đêm nữa chuông Nhà Thờ vang vọng đưa em về bật tia lửa đơm hoa, biết đâu chừng thiên hạ người ta đều là Ngoại của em yêu quý?
Tôi gom lá mùa Đông, bật diêm, suy nghĩ… viễn vông và tôi nghĩ viễn vông… lá cây ngô đồng… lá cây ngô đồng… chiếc đầu tiên vàng rụng…
Có chiếc sau cùng biết đâu rơi trúng lòng mùa Đông, lòng của nhân gian. Ánh trăng tan. Trời biển mênh mang. Bốn bờ rào lao xao tình lối xóm…
EM NỞ BÊN TRỜI
MỘT BÚP LAN
Nếu có một hôm anh nói rằng em à em đẹp quá như trăng em cười có lẽ hàm răng sáng trời đất chỉ còn em mỹ nhân!
Nếu có một hôm em ngậm ngùi không còn chinh chiến lại xa xôi rồi em chải tóc theo con suối em hóa dòng sông sóng biếc trôi…
Nếu có một hôm một buổi chiều em nhìn ra ngõ nhớ người yêu mà ai em nhỉ anh không biết chỉ biết trời đang sắp có sao…
Ngôi sao nào xa là sáng nhất được gần em lắm biết chừng mô như Hương Giang chở hoài mơ mộng sao kẻ bên Ngô kẻ ở Hồ?
Có những câu thơ không dấu ngắt để em như liễu ở hồ Xuân mình còn Đà Lạt còn thương mến với những chiều mây bỗng hóa sương!
*
Em đừng nghĩ ngợi gì em nhé mà tĩnh tâm lòng cho nhẹ nhàng xa xôi anh hứng hoàng hôn xuống em nở bên trời một búp lan…
RA SÂN NGỒI ĐỘI NÓN
CHỜ NGHE TIẾNG MƯA RƠI
Ra sân ngồi đội nón chờ nghe tiếng mưa rơi… Không mưa thì ngồi… chơi. Và… không có tiếng nắng!
Tính sổ tuổi bè bạn… buồn, vui, mây trên đầu! Biết bao người qua cầu, đáo bỉ ngạn… boong boong…
Nhà Thờ vẫn rung chuông thường thường ngày hai buổi… Có khi nghe như tối, tiếng chuông bỗng sáng trưng!
Thế là lại… vô thường! Thế là tàu… ga cuối! Địa chỉ nhiều, không gửi (Thư đi không thư về).
Năm mươi năm, mau ghê! Tàu tốc hành chưa có mà Việt Nam như gió… chuyện gì tới cũng mau!
Thí dụ: giọt lệ trào. Thí dụ: cười như mếu. Thí dụ: Đàn chim sếu tự dưng bỏ Tràm Chim!
Nay lại thêm Kỷ Nguyên có kèm thêm chữ Mới! Kỷ Nguyên Mới đang tới… cái gì cũ bỏ chăng?
Thương Bác Hồ vô vàn! Đời của Bác bỏ hết? Cái bàn cũ phải dẹp! Cái ghế cũ… đã xưa!
Tôi ra sân chờ mưa, buồn ơi vừa nhỏ lệ. Tuổi đời người đang xế, tang thương từ bình minh!
Trời xanh. Bầu trời xanh. Không một chút mây trắng… Gần năm rồi chỉ nắng… mà trời xanh, đồng xanh!
… thời tuổi xanh mong manh, chiến tranh không ai giữ… nó thành mây tứ xứ…nó thành… bãi tha ma!
Hỡi bạn bè chúng ta giống Vũ Hoàng Chương quá chử? “Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa, bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nói khinh!”
“Lũ chúng ta sinh nhầm Thế Kỷ!”, đã hai đầu… Thế Kỷ Việt Nam! Mới Hai Mươi, nay Hăm Mốt, ngỡ ngàng… như nước mắt, như nước mưa, như nước mắm!
CHỮ GÌ
MÌNH CẦM LÊN TAY THẤY NẶNG
Mới 3 giờ hai mươi hai
pmmmmmmmm
mặt trời đã đi ngủ!
hết một ngày! Chóng quá, ôi chao!
.
Anh đang đứng chỗ nào?
Đố em! Mặt Trời Yêu Quý!
Em à, đầu Thế Kỷ…
vậy mà Năm Mươi Năm!
.
Bao nhiêu lần trăng Rằm?
Bao nhiêu lòng nguyên vẹn?
Non Nước đi có hẹn…
Ngày về… đâu Quê Hương?
.
Anh đang bờ Tây Thái Bình Dương
Em bờ Đông đại hải.
Đông, Tây, trời xa ngái,
Bắc, Nam, mặt quay lưng!
.
Thế mà xưng anh hùng!
Thế mà xưng huynh đệ!
Người đi từ tuổi trẻ,
nay, tuổi xế, chưa về…
.
Nước – Non nặng một lời thề,
Nước đi đi mãi…
Thơ Tản Đà, có phải?
Hay “Không Có Gì” để mình đừng thở than!
.
Bao giờ người ta lại nhớ Bà Huyện Thanh Quan:
“Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà, cỏ cây chen đá lá chen hoa…”.
Hồ Xuân Hương xót xa:
“Một đèo! Một đèo! Lại một đèo, khen ai khéo tạc cảnh cheo leo!”.
.
Buồn quá Trần Dần ơi:
“Tôi đi không thấy phố không thấy nhà,
chỉ thấy mưa sa… mưa sa…”.
Em ơi ngửa bàn tay cho anh hôn một miếng!
*
Thơ anh dễ thương
em đọc nha, đừng liệng,
giấc hiền mơ chỉ có ngày xưa!
Bây Giờ Mới Xế Trưa Sao Mặt Trời Đã Lặn?
.
Mặt Trời là Nguồn Của Ánh Sáng!
Hướng Đông kìa, nước Nhật Bản ra sao?
Anh không tin em-còn-nước-mắt để trào
Anh… cũng hết tin anh có bữa nào trở về Cố Quận!
.
Chữ gì mình cầm lên tay thấy nặng?
Chữ Đá Vàng, em ạ, thưa Em!
NEW JERSEY TUYẾT CHẢY
NHÌN BUỒN NHƯ NÚI SÔNG
Sáng dậy ôi là lạnh… Bảy giờ chưa bình minh! Cả khu vườn lặng thinh, cây trĩu cành sương đọng…
Đây, tuyết không vun đống như ở New Jersey. Chị tôi chưa ra đi còn nằm trong nhà xác…
Chúa nhật này mới được lên xe về… bên kia, ở đó, anh Lộc chìa bàn tay ra đón chị…
Ba mươi năm ở Mỹ, tôi mất hai người thân… Anh Lộc mất được chôn, chị thì đưa hỏa táng!
Thắp nhang, nhìn khói tản… Tản mác đời tha hương!
*
Nhiều cái mất vẫn còn dù hụt hao nhiều lắm! Quê Hương thì thăm thẳm, biết nói sao bây giờ?
Ba trăm năm cũ như mơ… Ngàn năm cũ như mộng! Bà Đoàn Thị Điểm khi sống / gõ trống… Trống Liên Thành!
Cái còn sót lạnh tanh… Chị Hà ơi, đây bài thơ mới! Nhớ lắm giọng chị nói, nhớ lắm tiếng chị cười…
Con cái Chị khóc đã đời! Các em Chị khóc đã đời! Có một thời như vậy… New Jersey tuyết chảy nhìn buồn như núi sông…
GIÓ MÙA ĐÔNG
TÊ ĐIẾNG BÀI THƠ
Thư gửi bằng email
không dán tem
gửi đi hoài… mà quên?
nên không thấy hồi âm gửi lại!
.
Ờ thì mình quên
cho lòng mình thoải mái!
Ngó ra trời trống trải,
bến bờ đâu cho email ghé về?
.
Sau một đêm ngủ mê
uống thuốc ngủ gấp đôi cho mình ngủ thiếp,
sáng mở máy ra… không kịp
đọc email reply như đọc sớ dâng Vua!
.
Đường xe lửa trăm năm hoen rỉ
chẳng sao mà… vì ta có tàu bay,
ta có tàu thủy đi đó đi đây…
thì xe lửa cũng là tàu để nó ở trong âu thuyền cũng phải!
.
Người Bắc người Nam như con trai con gái
chưa có tình thì hai mặt ngó lơ,
nên những con tem thư
càng ngày càng lên giá!
.
Một đồng đô la bây giờ không mua được gì nữa cả!
cứ một đồng thì thuế mười phần trăm
vò tờ giấy bạc bỏ vô túi quần
nó không chịu yên mà lăn ra bãi rác…
*
Gửi thư dán tem thì thư đi lạc,
gửi email đì thì… lác đác mây bay.
Mây bay về chân mây.
Anh nhớ chân mày của em, nhớ quá…
.
Cái gì đã quen mà không có một ngày hóa lạ?
Có con sông nào chỉ một đầu sông?
“Quân Tương Giang đầu, thiếp Tương Giang vỹ,
cộng ẩm Tương Giang thủy, tương cách bất tương kiến!”
.
Mười tám chữ thơ, buồn tay ném liệng,
Gió mùa Đông tê điếng thời gian…
MÙA ĐÔNG ĐANG BAY QUA
VỚI GIÓ
Mùa Đông đang bay qua với gió.
Gió không nhiều. Vừa đủ lạnh mùa Đông!
Em cũng bay qua, em là hoa là cỏ
trước mặt anh mà, mùa nào cũng nhớ nhung!
.
Em Dốc Nhà Bò lên Dốc Nhà Làng Đà Lạt
mỏi đôi chân chắc có gió thổi em đi?
Anh thấy áo em xanh, xanh xanh màu của núi,
anh thấy tóc em huyền, em chớp chớp đôi mi…
.
Anh thấy em thôi, anh chưa thể về
dẫn em lên Đồi Cù ngó người ta thủ thỉ,
cùng em đi một quảng đường Hồ Xuân Hương,
nói cho em nghe: gió đây mát lạnh như là gió Mỹ…
.
Mà em ơi… đường ở đâu cũng là đường Thiên Lý
Đi bằng xe, mình đi bộ… quá xa!
Nói Đà Lạt, chỉ nên là Đà Lạt,
Con Dốc Nào Người Cũng Kêu Là Nhà…
.
Dốc Nhà Bò, Dốc Nhà Làng cao thật
vẫn thua em: Anh Yêu Quý Vô cùng…
Em là Quê Hương, em là Tổ Quốc,
hôn em nha, cái cần cổ Bà Hoàng!
.
Gió mùa Đông… bay bay trên Langbian,
mình ghé Lạc Dương, ghé thăm ngôi trường cũ,
anh chỉ cho em thấy đám mây nào đang giấu
cái mặt trời… Thưa Em Môi Em!
GHI NHẬN BUỔI SÁNG
THÁNG CHẠP NOEL
Sáu giờ sáng, trời chưa sáng. Tháng Chạp mà, đêm thật dài!
Sương đọng giá từng nhánh cây, đèn soi lung linh chấp chới…
Bến xe bus có người đợi, mười lăm phút một chuyến qua…
Những người chưa tới tuổi già, đi làm đường xa im vắng… Họ không hề chờ trời sáng, cũng không ái ngại gì mưa. Đồng hồ. Buổi trưa. Nghỉ chút. Chiều về đêm buông. Tối mịt. Gặp ai, Merry Christmas.
Ngày qua như thế, bốn mùa…
*
Tôi giống như một ông Vua, áo quần nhiều hơn đứng ngắm đất nước mỹ miều thăm thẳm tháng Chạp ngày Chúa Giáng Sinh. Ở đây người giữ Đạo mình, thản nhiên khi nhìn thiên hạ…Chẳng ai nói ồ lạ quá mà thường buột miệng xinh ghê!
Tôi đi một vòng, tôi về… Mở cánh cửa khung cửa hẹp. Tháng Chạp đi nhìn cảnh đẹp ít nhiều quen cõi người dưng… It nhiều cái lạnh mùa Đông, nhớ rét Nàng Bân cố lý… Bà con mơ đời sống Mỹ… qua đây có lẽ chán chường…
Cuộc sống của tôi vui, buồn, vài câu thơ không động chạm đến mình tuổi bàn tay nhám, đến người vai nặng ước mơ. Đi ngược chiều ai hello nghe good morning đáp lại… Những cánh tay tròn con gái… sau Noel là mùa Xuân!
Bạn ơi bạn có bâng khuâng giống tôi sáng nay tháng Chạp? Hay là mưa sa nắng táp gian nan thiên lý vạn trùng…
Trần Vấn Lệ
