06/25/2018
Nguyên Lạc: Thơ Tình Mùa Phượng (2)

PHƯỢNG VÀNG

NỖI LÒNG PHƯỢNG XƯA

 

Quê hương xa lắm. thuở nào!

Dõi chi hướng ấy?

một màu hoàng hôn!

Đoài phương có nhớ ta không?

Chút cay đôi mắt. một phuơng nhớ về!

Ve sầu. điệp khúc buồn thê

Hè nơi xứ lạ. chẳng hoa phượng hồng!

Chỉ là nỗi nhớ cháy lòng!

Chút tình thơ dại

mù không ngôi trường!

Con đường trắng rực dáng thương

Mắt em liếc xéo. một đường xuyên tim

Lời yêu muốn ngỏ

khôn tìm!

Điếng câm. ngớ ngẩn

Con chim trêu người

Hình như môi ấy mỉm cười

Hết hồn. phượng đỏ vội rơi. tóc nào

Tình đầu người bảo phai mau

Sao tôi vẫn mãi. hoài mơ phượng hồng?!

Thời gian. bóng vụt qua song

Bỏ tôi ở lại. nỗi lòng phượng xưa !

Trong tôi. phượng vẫn đỏ màu

Ngàn năm trường ấy. vẫn mùa phượng yêu!

 

LÁ THƯ

 

Trời mưa nên giấu lá thư

Kẻo không nhòe ướt tâm tư gởi người!

Mưa chi cho lạnh một trời?

Yêu chi để phải suốt đời nhớ nhau?

 

HỜN DỖI 2

 

Nói đi em kẻo nắng phai

Chiều nghiêng bóng xế thở dài với tôi

Khẽ nhe em chuyện buồn vui

Để tôi vẫn thấy nụ cười hồn nhiên

Dỗi chi em để mưa nghiêng

Thấm thêm chút lạnh chỉ phiền muộn thôi!

 

Chiều nay cô lữ bên trời

Dương lam màu nhớ một thời đã xa

Nhớ làm sao mắt lệ nhòa

Thương gì đâu những xót xa tình đầu!

 

Dại khờ rồi cũng qua mau

Thời gian để lại nỗi sầu tóc ai

Tình đầu như sợi tóc dài

Dù màu có bạc vẫn hoài vấn vương

 

Sợi thương sao vẫn âm thầm

Ve sầu phượng thẩm siết lòng tôi chi?!

 

 

ĐÊM

 

Đêm trao thân là thật?

Tình luôn là trăm năm?

Người có là mãi mãi?

Rượu cạn

sầu sao không?!

 

Đêm lạnh dài rất thật!

Tình đã rồi hư không!

Nhớ chi

người khuất mất!

Cho mộng sầu căm căm!

 

Tìm chi

tình đã mất?

Để đêm vọng muôn trùng?!

 

Nguyên Lạc

 

 

 

 

©T.Vấn 2018