12/02/2012
Phạm Đức Nhì : TÔI VÀ QUÊ HƯƠNG

Quê Hương – Tranh : Trần Thanh Châu

QUÊ  HƯƠNG,  KẺ  ĐI  NGƯỜI  Ở

Viết sau khi đọc:

1) Những bài thơ của Đỗ Trung Quân mới xuất hiện trên Tiền Vệ

2) Mấy câu thơ của một ông thợ hớt tóc ở Đồ Sơn nói về sự thối nát của chính quyền cộng sản :

“Thiên đình còn đang thối

       Hạ giới thơm làm sao ?

       Bất cứ địa phương nào

       Sờ vào đâu cũng thối”

3) Mấy câu thơ của một nhà thơ trẻ trong ngày Thơ Nguyên Tiêu:

“ Quê hương là chùm khế ngọt

        Ai cao thì hái được nhiều”

PĐN

 

Ngày xưa anh hát:

“quê hương là chùm khế ngọt”

sao bây giờ cắn quả khế nào

anh cũng che mặt bảo…chua?

 

có phải tại ngày xưa khế chua

nhưng muốn được lòng người anh yêu (1 )

anh nói bừa là khế ngọt?

hay tại sống với kẻ vô tình

lâu rồi khế ngọt cũng thành chua?

 

Ngày xưa anh hát:

“đường đi học con về rợp bướm vàng bay”

giờ sao bướm vàng chỉ lưa thưa

mà rợp trời bay cờ đỏ?

có phải tại ngày xưa anh thổi phồng con số?

hay tại bướm vàng…

sợ cờ đỏ bay đi?

 

anh còn hát về

con diều biếc,

con đò nhỏ,

chiếc cầu tre

cả hàng cau đầu hè

hoa trắng xóa

như muốn nài nỉ:

“Người Việt ơi! Bỏ quê hương đi, sao nỡ!”

nhưng những thứ ấy làm sao đổi được áo cơm

và một chút tự do

để sống cuộc sống của con người?

 

có những khung cảnh bình thường

gần gũi lâu ngày thành thân thương

có người gọi là quê hương

có người gọi là kỷ niệm

 

tôi tên lái buôn liều lĩnh

một lần

đem hết kỷ niệm của đời mình

đổi lấy hai chữ tự do

rồi ngày lại ngày

lênh đênh trên con thuyền viễn xứ

kỷ niệm hiện về

lòng quặn thắt nhớ thương

 

nhưng bù lại tôi có thể ung dung

hát mấy bài ca,

ngâm mấy vần thơ

mà ở quê hương

người ta cho là đồ quốc cấm

 

còn người ở lại

được sống giữa lòng kỷ niệm

không bồn chồn khi trời nắng

chẳng ray rứt lúc trời mưa

nhưng cắn phải quả khế chua

lắm khi phải gượng cười

nói là khế ngọt

( 1 ) nhưng lại không yêu anh

Viết tại Đồ Sơn sau Tết Canh Dần 2010

 

 

VÌ  THẾ  TÔI  RA  ĐI 

1

Chạm tay vào phin cà phê

con đã léo nhéo

“Bố uống ít thôi còn để tiền mua gạo.”

 

cho tay vào túi áo

định moi điếu thuốc lá

vợ đã cằn nhằn

“Anh hút vừa chứ còn để tiền mua thức ăn.”

 

trước khi vào mâm cơm

vợ bấm vai thì thầm

“Mình ăn rau luộc chấm mắm

có tí bạc nhạc bò kho mặn

nhường cho con

kẻo nó còi xương.”

 

tối lên giường

nhìn l. vợ mum múp

vừa chạm tay vào vợ hất tay ra

“Để em ngủ lấy sức

mai còn đi thủy lợi.”

 

Ôi! Quê hương khốn nạn của tôi!

vì nồi gạo phải nhịn cà phê

vì tí thức ăn, nhịn thuốc lá

sợ con còi xương, nhịn thịt

những nỗi khổ nhục thôi thì còn cố cắn răng chịu đựng

nhưng đến l. vợ cũng phải nhịn thèm

thì quá lắm

 

và thế là bất kể tội tù, sống chết

tôi dẫn vợ con vượt biên.

2

Bước chân xuống thuyền

coi như ngồi vào chiếu bạc

một còn một mất

tôi đặt cả cuộc đời mình

 

có thể lát nữa đây tôi sẽ lênh đênh

trên biển cả

hướng về một bến bờ xa lạ

tìm lại cuộc đời

 

cũng có thể chỉ lát nữa đây thôi

tôi sẽ thấy mình nằm trong ngục tối

chân bị cùm, tay bị trói

bắt đầu chuỗi ngày tra tấn tù đày

 

nhưng tôi tin con người có rủi, có may

tôi cũng tin người ngay

trời không nỡ phụ

nên nhìn lại lần cuối

những đường xưa, phố cũ

tôi bước đi

lòng xao xuyến, bồi hồi

 

Ôi! Tổ quốc bất hạnh của tôi

giải đất hình chữ S

mà trên ấy tôi yêu tha thiết

từng nắm đất, ngọn cỏ, con người

đến những dòng sông lững lờ trôi

bảo sao lúc thuyền ra khơi

tôi chẳng rơi nước mắt

 

giá ngay ở đây

tôi được cầm súng

một còn, một mất

với quân thù

thì dù ở bên kia trái đất

phú quý vinh hoa

tôi vẫn chối từ

 

ngày mai trên nước Mỹ tự do

nếu có ai hỏi

“ cần giúp đỡ gì? “ tôi sẽ nói

“ hãy cho tôi một chỗ đứng trong đoàn quân

tiến về Sài Gòn”

 

bút của tôi chưa mòn

tôi cũng một thời cầm súng

thì tôi sẽ xông vào chiến trận

với cả hai thứ vũ khí trên tay

 

trước mắt tôi

giữa trời Sài Gòn phất phới bay

cờ vàng ba sọc đỏ

có bao người thân mặt mày rạng rỡ

đứng đón tôi về

và tôi lại buông súng

viết tiếp những vần thơ

ngợi ca cuộc sống

 

Phạm Đức Nhì

 

 

 

 

©T.Vấn 2012