KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9 KỲ 10 KỲ 11 KỲ 12 KỲ 13 KỲ 14 KỲ 15 KỲ 16 KỲ 17 KỲ 18
KỲ 24
Nếu đàn bà bẳn gắt khó chịu vào ngày treo cờ đỏ thì đàn ông cũng vậy, những ngày có con trăng, không phải trăng rằm mà nhằm vào tối mười bẩy, mười tám, hay cuối tháng âm u bầu trời nhiều mây vắng sao. Nhiều đàn ông dễ bực bội với những chuyện vặt vãnh hay bị lên cơn đòi hỏi tình dục quá độ. Thêm nữa, nếu tình dục đàn bà lộ qua tướng mặt, thì đàn ông biểu hiện ở cách ngồi. Ngồi hai chân khép lại, họ là người chân thật nhưng khép kín, ít biểu lộ tình cảm và không quan tâm lắm đến chuyện chăn gối, không thích những cô gái không hiểu sự đời mà thường thích phụ nữ lớn tuổi hơn mình. Ngồi hai chân gác lên nhau, họ là người vừa tự ti vừa tự tôn, hay che dấu vì không nhuần nhuyễn lắm trong chuyện giường chiếu, nhưng lại thích nói chuyện nhiều về tình dục giữa đám đông. Họ thích cô gái nào thì chỉ muốn người đó là của riêng như tù nhân. Đặc điểm của họ là khi hôn không nhắm mắt. Không phải họ mở mắt để canh chừng ai, mà ấy là đặc trưng cho những người đàn ông không thành thực.
Tôi mường tượng em đang lúng túng khép chân, rồi em khép mắt hình dung tôi ngồi thế nào. Chiều nay về nhà, em cũng ngửa mặt lên trời ngắm trăng và cúi đầu xuống đất nhòm chừng chồng em gác chân ra sao. Nhưng tôi chợt nhớ hôm nay, em không đi làm, ở nhà đang bồn chồn: “Anh ơi, cuối tuần qua em nhớ anh lắm, anh biết không? Em ngồi ngẫm nghĩ lại những ngày tháng qua, từ khi biết anh, quen anh, cho tới bây giờ, em thấy như một giấc mơ. Anh chính là người đã hiện diện trong vô thức của em từ lâu lắm, bỗng nhiên hiện hữu như một sắp đặt của định mệnh. Và em, như người mê muội hành động theo tiếng gọi thúc giục từ vô thức, đã níu kéo anh, đánh thức trái tim anh đang ngủ yên. Ðể rồi cùng anh lao vào cuộc phiêu lưu chẳng cần biết ngày mai sẽ về đâu. Nhưng em cần gì, miễn có anh hôm nay là đủ, dù chỉ là trong tâm tuởng. Cho dù ngày mai có ra sao, em cũng đã rất hạnh phúc với những tháng ngày được làm người tình cuối của anh…Anh ơi, mỗi ngày được nói chuyện với anh là em vui lắm anh à, dù có những lúc em chẳng biết nói gì, cứ để anh phải nhắc hoài. Những lúc ngồi im lặng một mình, nghĩ đến anh, nghi đến niềm hạnh phúc chợt có, em đã khóc. Anh đừng hỏi tại sao em khóc, vì em rất là hay khóc anh à, em đã chẳng nói với anh ngay từ đầu là gì. Anh đừng ngạc nhiên nha. Anh không thể biết đuợc em nhớ anh như thế nào đâu, nhớ điên cuồng anh à. Anh cứ mãi trách em mà không chịu hiểu cho em gì hết. Ở gần anh, em như con thiêu thân vậy, em chỉ biết có anh thôi, và quên hết đất trời. Em chỉ sợ em thôi anh à. Cái tình của anh với em đang làm em chới với đây, em biết em đang chênh vênh giữa hạnh phúc và đau khổ, thiên đàng và địa ngục, nhưng sao em cứ nhắm mắt mà đi.’’
Em chìm đắm trong em, trong tôi: “Anh ơi…em đọc đi đọc lại bài này, để thấy yêu anh nhiều thêm. Em gửi anh đọc một đoạn ngắn em viết cho riêng mình: “Có những lúc tỉnh giấc giữa khuya, một mình trong bóng đêm, em cũng đã tự hỏi nhiều lần “chuyện chúng mình có phải là sự thật?”. Anh đã đến, thật tình cờ, thật lạ lùng. Như một chuyện thần tiên trong cổ tích, có chàng hoàng tử đánh thức công chúa ngủ trong rừng bằng một nụ hôn hồi sinh. Vậy đó, anh đã hồi sinh cho em, lay em tỉnh thức, để em còn tìm lại được mình, cho em còn ao ước đuợc khao khát yêu thương. Anh đã đem đến trái tim em lạnh giá một nhịp đập tình yêu nồng nàn. Anh đã tưới mát tâm hồn em buồn tẻ. Và em đã tỉnh dậy, sung sướng đón nhận những rung động tuyệt vời mà em đã tưởng chẳng thể nào còn tìm lại được. Cho dù là hoang tưởng hay sự thật, em cũng đã rất hạnh phúc đón nhận những đam mê ngọt ngào thấm dần vào từng tế bào trong cơ thể …
Dẫu vẫn biết yêu anh là ngang trái
Mà vì sao em cứ mãi yêu anh?
Như bão cuốn những điên cuồng si dại
Như hoàng hôn chờ đón một bình minh
.
Dẫu vẫn biết yêu anh là mê muội
Ngọn lửa tình cuốn hút cánh thiêu thân
Ðể ngây ngất từng môi hôn đắm đuối
Ngại ngần chi, đời sống chỉ một lần
Em bịn rịn: “Anh ơi…em đọc đi đọc lại bài này…Không hiểu có phải là em quá nhạy cảm hay không, mà đọc truyện nào em cũng cảm thấy như có ai đó nói dùm tâm sự của mình. Ðoạn này đúng là tâm trạng của em, anh ạ, nhân vật “chàng” duới đây là em mới phải” :
“….Hai người ở hai tiểu bang cách xa nhau ngàn dặm. Công việc, mọi thứ đã an bề. Nàng độc thân nhưng chàng thì đã có “gia đình” lại rất thương con. Một bà vợ “dại”, hai đứa con còn nhỏ. Vì thế, dù cả hai đã quyết định nhiều lần, chỉ làm bạn với nhau thôi, tri âm, tri kỷ, người phá vỡ “hiệp ước hoà bình” lại chính là chàng.
Chàng viết lá thư tình đầu tiên:
Anh đang viết cho em một lá thư thật dài. Anh viết đi, viết lại lần này là lần thứ ba rồi mà vẫn chưa xong. Hy vọng anh sẽ viết xong vào cuối tuần này và sẽ gửi cho em. Anh chỉ muốn em hiểu những biến chuyển trong đáy tâm hồn anh mấy lúc gần đây. Sự tranh đấu nội tâm thật gay go giữa cái Thiện, cái Ác, Trách Nhiệm, Bổn Phận, cái Xấu, cái Đẹp và Tình Yêu của em. Em sẽ hiểu và thương anh hơn. Em sẽ thấy tại sao một con người như anh lại tỏ ra bất nhất, bạc nhược, con nít, tiểu quỉ…. Nếu em thấy những dấu hiệu bất thường nơi con người vẫn tự hào là trầm tĩnh, điềm đạm của anh thì đó chỉ là kết quả của một điều duy nhất: Anh yêu em quá và anh không muốn em khổ. Thế thôi.
Anh quyết định sẽ đi gặp em trong tuần lễ đầu tháng Ba. Anh muốn Em đến gặp anh. Thư đó nàng nhận được vào tháng Tư sau khi cuộc gặp gỡ bị đình chỉ vào phút chót vì… nàng tủi thân. Con nhỏ con nít ơi là con nít. Một người bạn sống nơi vùng nàng ở qua xứ chàng về kể lại “hạnh phúc” của chàng bên đây. Chàng cay đắng: cho anh một thời gian nữa. Mấy đứa còn nhỏ quá. Anh không biết phải làm sao…. Chỉ biết là đời sống giữa chàng và người đàn bà cùng sống chung dưới mái nhà này đã là một xếp đặt an bài. Hai người cùng đi đi, về về, lo lắng cho mấy đứa con nhưng cuối tuần, một người đi biệt hay lâu lâu lại biến đi mất hút năm ba ngày, một người trông con. Từ khi biết sự thật, chàng không muốn nhìn lại, cũng không muốn tìm hiểu thiệt hơn chỉ biết tất cả đã như một sự đồng ý, thỏa thuận của hai phía. Trước đây, chàng còn cảm thấy sự “đi về” này là một may mắn vì mấy đứa con vẫn có người chăm sóc, hạnh phúc gia đình có thay đổi nhưng chỉ về phía người lớn… Sự nguội lạnh chàng dành cho phái nữ đã cho chàng biệt danh “Ông thầy nước lạnh” ở thành phố này. Đó là chưa kể những tin đồn xầm xì về sự bất lực, về khả năng đàn ông không còn nữa cũng chỉ khiến chàng buồn cười. Đàn bà muôn đời dại dột, khờ khạo. Chàng đi làm, đọc sách, nuôi dạy các con. Cho đến ngày chàng gặp và đem lòng thương yêu con nhỏ mới… trời ơi là khổ!
Tháng Bảy, họ không gặp nhau vì con nhỏ quyết định chấm dứt, không “chơi” với một người đàn ông có vợ. Ba biết thì chết. Chàng cũng đồng ý chàng không có quyền làm phiền nó thêm. Trong hai tuần lễ, chàng “ráng” im lặng, không điện thoại. Cuối tháng, chàng nhận được thư sau:
Anh yêu dấu,
Mấy hôm nay, những cuộc nói chuyện với Anh không hiểu sao làm em nôn nao quá. Những điều em muốn quên và tưởng như mình có thể quên được lại hiện về. Một vòng tay, một nụ hôn. Không biết nói sao để Anh hiểu.
Em phụ đề: “Ðoạn này thì cô này diễn tả dùm những ý nghĩ của em”:
Anh ác lắm. Từ khi lớn khôn, đời sống lứa đôi đắng cay chỉ đem lại cho em những lợm giọng khi nghĩ về ân ái vợ chồng. Những điều anh nói, dù chỉ qua điện thoại, dù gương mặt Anh, nét mặt đăm chiêu tưởng chừng như đã chìm trong sương mù lại hiện về thật gần mới khổ. Điều không muốn nghĩ đến lại đến. Cả hai đứa đều thật cô đơn trong đời sống đó Anh. Cả hai chỉ biết sống cho bổn phận và trách nhiệm nên đứa con nít trong ta không có cơ hội trưởng thành. Phần tri thức bên ngoài càng già dặn bao nhiêu thì đứa con nít trong hai đứa chúng ta càng cô đơn, thơ dại bấy nhiêu. Anh, em muốn đi về gần bên Anh. Ước muốn thôi mà. Em không thể ngăn được ước muốn của mình.
Em chỉ mơ hồ cảm thấy điều đó từ khi chúng ta yêu nhau dù thời gian hai đứa gặp nhau không quá vài tiếng đồng hồ. Tối hôm qua em nằm mơ thấy em đi thăm Anh. Hai đứa chọn một nơi thật xa, không quen biết ai. Thành phố nhỏ nhưng người đông và thân mật. Anh nắm tay em đi qua những ngã đường. Em thấy em cười nói bên Anh như trẻ thơ. Như em chưa bước chân xuống đời. Như những nếp nhăn trên khuôn mặt đã không còn. Anh lì lợm lắm. Đường phố đông người mà Anh tỉnh bơ, cúi xuống ôm em vào lòng mà hôn mỗi vài bước đường. Có khi Anh còn để hẳn tay vào trong lưng em, che giấu hành động nghịch ngợm này bằng cái áo khoác rộng màu đen. Khi em tỉnh giấc, cảm giác làn da ấm áp của Anh còn nguyên vẹn trong bóng đêm mới kỳ.
Em không còn nhỏ tuổi nhưng như đã nói ở trên, những ý nghĩ về ái ân thường làm em lợm giọng khi nghĩ đến. Bởi vì quá khứ, em chỉ có đắng cay và tủi nhục. Làm sao để Anh hiểu niềm hạnh phúc vô biên của em khi nghĩ đến Anh. Làm sao để một người đàn ông, dù đó là người yêu của mình, biết về cảm giác sung sướng tuyệt vời của một người đàn bà khi nghĩ đến lúc sẽ được ái ân, gần gũi một người đàn ông mà mình kính trọng và yêu thương.
Tháng Tám chàng gửi cho nó một lá thư dài:
Em yêu dấu,
Lần đầu tiên anh biết thật rõ ràng em đã yêu anh ghê gớm như anh yêu em. Một cách gián tiếp, anh hiểu là em yêu anh, nhưng yêu anh đến mức độ nào thì anh không thể biết chắc chắn. Sự lẩn tránh của em hẳn có nhiều lý do. Anh hiểu là trước đây em vẫn còn một chút reservations nào đó. Nhưng bây giờ thì thật rõ ràng là em yêu anh nhiều hơn là anh đã nghĩ. Phải yêu ghê gớm lắm người đàn bà mới trải lòng mình trên trang giấy như thế, nhất là vấn đề muốn được gần người yêu để trao thân.. Những giao tiếp với em, những buổi điện thoại, những chia sẻ với em về những cay đắng, ngang trái, đau khổ, khó khăn đã đem anh ngày một gần lại với em và cùng lúc Tình Yêu càng lớn theo, càng tách anh khỏi mối tình trên mây để kéo anh xuống cuộc đời, kéo anh về với cái định nghĩa “Tình Yêu là sự thăng hoa, hòa hợp tuyệt hảo giữa thể xác và linh hồn của hai người yêu nhau”. Yêu nhau, muốn gần nhau đâu có tội lỗi gì!
Tháng Chín, hai người quyết định gặp nhau. Chuyến bay ngàn dặm mang cả hai về một thành phố lạ. Buổi tối khi con nhỏ bước chân ra khỏi máy bay, cơn gió lạnh đầu thu, thổi tung khăn quàng lụa hoa viền màu lá mạ làm sáng khuôn mặt trắng, không phấn son. Con nhỏ ngượng ngùng không dám nhìn thẳng mặt chàng khiến chàng tinh nghịch nâng cằm nó lên bắt phải nhìn tận mặt… “ông già”. Gặp nhau, thấy tận mắt nhau rồi sẽ chán nản mà quên nhau. Con nhỏ làm sao hiểu được rằng, người đàn ông đa tình, lãng mạn đã yên ngủ trong chàng từ sáu năm qua đã thức dậy vào một lúc không ngờ khi mà toàn thân của con nhỏ như một cành hoa lan, thơm ngát. Sự vụng dại, yếu đuối khi ái ân, nét thẹn thùng khi bị chàng hôn trên đường phố đã làm sống lại trong chàng những giấc mơ thời niên thiếu. Những cô thiếu nữ sang cả đi dạo trên bờ hồ Hà Nội trước 54, áo dài nhung đen, khăn voan trắng, thơm ngát mùi thiếu nữ. Đêm cuối cùng trước khi chia tay, chàng đặt cái thân thể nuột nà, mềm mại đó trên người mà hiểu rằng vì sao, người ta đã có thể đổi tất cả chỉ để được một người đàn bà. Sau ái ân, con nhỏ mềm rũ như một dây đàn đang chùng phím. Chàng bắt con nhỏ lập lại để chàng có thể nghe từ cái miệng trái tim, thơm ngát những điều chàng muốn nghe. Mái tóc đen vây quanh khuôn mặt trắng hồng, hai gò má mịn màng. Chàng đau đớn khi nghĩ rằng: Em quá tuyệt vời nhưng anh không có điều kiện để giữ em lại cho anh mãi mãi. Chỉ còn tình yêu hai đứa đã có cho nhau.
Buổi tối, khi con nhỏ trăn trở mất ngủ, chàng vẫn còn thao thức nhưng cố tình nằm im. Nhớ đến cuộc nói chuyện ban chiều khi hai người ăn tối với nhau. Con nhỏ buồn rầu thú nhận về tình yêu không thể che giấu được nữa. Chàng xiết chặt thân thể mềm mại đó vào lòng. Con nhỏ ậm ừ rồi lại im lặng. Giấc ngủ thật ngoan, không một tiếng ngáy hay tiếng thở. Chỉ thầm thì…đừng nghĩ gì về em nữa.
Nàng không biết nói sao để chàng hiểu về những biến chuyển trong tâm hồn mình sau chuyến đi. Từ cảm giác hụt hẫng khi không kịp có một nụ hôn giã từ dù cả hai cùng dậy sớm, chuẩn bị cho một cuộc chia tay mà cả hai cùng mang trong lòng nỗi ngậm ngùi vì tự biết rằng sẽ khó có một cơ hội khác để gặp nhau. Nàng nghe, thật hờ hững. Như người đang nói điện thoại ngày hôm nay và người đàn ông ngồi trước mặt mình trong tiệm ăn Tàu tối hôm kia là hai người riêng biệt. Giọng nói và hơi thở. Hình như nàng chưa nhìn thấy một khuôn mặt nào hạnh phúc đến như thế. Chàng ngồi thoải mái, tay chân giang rộng, cố ăn cho hết con tôm càng to tổ chảng. Chàng cười, hàm răng cửa hơi thưa, sung sướng hiện ra ngoài ánh mắt. Nàng lo lắng cho chàng khi trở về nhà. Đàn bà thường tinh ý hơn đàn ông. Em không muốn anh bị rắc rối khi trở về. Hay…đưa em về khách sạn, gom quần áo anh đi giặt cho hết hơi hướm của em đi, em muốn anh được yên thân khi trở về nhà!
Trong bóng đêm, dáng vẻ đạo mạo khó chịu hay nói đúng hơn khó đăm đăm của chàng biến đâu mất tiêu. Chàng bông đùa, nói tục như người điên. Chàng lý luận: Một người con gái cao quý như em ai dám đến gần mà nói tục. Anh nói bậy nhưng em sẽ nhớ anh suốt đời. Nàng nói nhỏ: Làm gì cũng được, nói gì cũng được miễn là quên được nhau khi rời khỏi nơi đây. Em sợ mơ mộng, sợ vương vấn, sợ nhớ nhung…Chàng thì trái lại, một lời nhắc về sự thật mà hai người phải đối diện chàng cũng không muốn nghe. Chàng bảo: Hãy cho anh mơ mộng, chàng quấn quít bên nàng không rời như một đứa trẻ con đang nắm trong tay một món đồ chơi nó nghĩ rằng chỉ có trong giấc mơ. Ngược lại trong ái ân, nàng chỉ có một niềm im lặng. Hạnh phúc hay tủi thân thì cũng xa nhau thôi. Cười hay khóc để làm gì?
Sau này khi nghĩ lại, nàng không còn nhớ rõ âm thanh, ánh sáng, tiếng động chung quanh của ba đêm sống cùng. Thần trí nàng hình như tê liệt, tay chân, thân thể như vừa trải qua một cơn địa chấn. Điều nàng nhớ rất rõ chỉ là cảm giác rũ liệt toàn thân khi nàng buông mình trên thân thể chàng nồng ấm, hạnh phúc và thầm thì vào tai chàng: Anh, em mệt quá! Nàng không biết làm sao để giải thích với chàng tâm trạng của mình bởi vì chính nàng, nàng cũng không hiểu nổi. Chỉ biết nàng tuyệt vọng. Một nỗi tuyệt vọng không tên gọi. Chỉ biết nàng buồn, buồn ghê gớm. Rũ liệt chân tay, thần trí hoang mang. Nàng đau đớn khi nhận ra rằng cho đến cuối cuộc đời, nàng biết dù mình có ân ái với ai thì đó cũng chỉ là cái bóng. Một đời người đàn bà có thể trải qua với nhiều người đàn ông nhưng khi ái ân hình như họ chỉ có thể ân ái với một người duy nhất mà thôi, có phải?
Em lại gửi gấm tôi: “Anh có hiểu em chút nào không? Anh hiểu chứ : Nhưng khi ái ân hình như họ chỉ có thể ân ái với một người duy nhất mà thôi. Anh ơi, em chỉ muốn anh hiểu rõ một điều là em yêu anh nhiều lắm, em không bao giờ ân hận đâu…’’. Như lúc nãy tôi đã đảo qua hôm nay là ngày cuối tuần, ở nhà em ngồi không…Bỗng như có hiện tượng siêu nhiên hay năng lực vượt ra ngoài không gian ba chiều, với thần giao cách cảm gì gì ấy để tôi nhìn ra em đang khắc khỏai, phấn chấn, bồn chồn, giao động. Những lúc trống vắng này em hay…khóc đó rồi cuời đó, buồn vui bất chợt như…một người bất bình thường.
Vậy thì câu hỏi: Tình yêu trong khắc khỏai và bồn chồn ấy có phải là một thứ bệnh họan chăng? Nhà tâm lý học Áo Sigmund Freud (1856-1839) trả lời là không! Và cho đó là chuyện bình thường. Đó là bản chất của con người, một hệ quả tâm lý ‘’Tình yêu thúc dục tôi đi và tôi làm theo’’. Như cơn lốc lôi cuốn, đi theo sau là hiện tượng ẩn ức sinh lý mang nỗi sợ hãi khi gần gũi chồng, đượm sự khinh bỉ. Hận thù của người sức cô thế yếu. Hận thù do tình yêu là…biểu lộ của một tình yêu khác. Hận thù có thể âm ỉ hay phai tàn. Hận thù tự nó không cần bén lửa mà tự bùng nổ và bước kế tiếp là sự dâng hiến của người đàn bà cho người mình yêu. Vì đàn bà vốn dĩ bị đàn ông xem thường từ cổ đại, do đó họ bị coi là đối tượng của tình dục, không hơn không kém.
Bổ túc cho Freud, trong cuốn The Anatomy of Prejudices tức ‘’ Khảo sát cấu trúc của định kiến ‘’, nhà tâm lý trị liệu Elisabeth Young Bruehl cho rằng có ba dáng hận thù khác nhau: Một là ám ảnh, hai là cuồng lọan (như Freud) và điểm thứ ba của riêng ông thì nhẹ nhàng hơn, ấy là người đàn bà tự đi tìm bản ngã ẩn tàng sâu thẳm trong vô thức của của chính mình. Thực ra tác giả dựa vào nhà hiền triết Plato của Hy Lạp. Vì với Plato, những tình nhân là nửa chưa hòan hảo của một bài tính đố. Cả hai nửa đó đi tìm nhau để hợp thành một nhất thể. Họ là sức mạnh của hai cái yếu đuối. Ở một thời điểm nào đó, họ vượt lên một thực thể, họ tìm thấy cái bản ngã thực sự. Họ biết cho và nhận…
Và họ đây là tôi và em. Em không nhận ra rằng hình hài tôi rất giống em, hay diễn nghĩa cho đúng hơn giữa em và tôi: Người này là một nửa của người kia.
Cũng dễ hiểu thôi, trong một cuộc nghiên cứu các nhà phân tâm học kiếm ra được rằng những người yêu nhau tìm đến nhau. Thông thường con người hay bị hấp dẫn bởi những người khác phái có cái tạng giống như mình hay khuôn mặt hao hao giống nhau. Cả hai càng gắn bó lâu dài theo thời gian yêu nhau, những điểm tương đồng càng phát sinh nhiều hơn. Rồi yêu nhau mặn nồng, ngòai những sở thích giống nhau, càng gắn bó lâu dài, ngọai hình càng ngày càng giống nhau hơn. Nghe qua có vẻ lạ lùng nhưng cũng lại với Freud, ông luận thuyết rằng: Khi người con gái giống bố hay yêu bố hơn các anh chị em khác trong nhà, thường thì sau này đi tìm một người đàn ông mang hình ảnh của bố mình. Vô hình chung, người con gái này là hình nhân ở giữa và mang nhân dạng cũng như nhân tính của ông bố và người tình, với cả ba có những tương đồng tiềm ẩn chẳng ai nhìn ra…Em như thế đó…Tôi như vậy đấy…
Eric Bressler bổ túc và giải thích thêm: Thông thường hai người bị cuốn hút vào nhau như cục nam châm, như cực dương với cực âm vì hai cá tính, cá thể và hình dáng bề ngoài hoàn toàn khác nhau. Như người trầm tính với người sôi động, người có sức vóc với người mảnh mai yếu đuối. Từ đó có chuyện ban đầu hai người gặp nhau như thể qua tiếng sét ái tình và họ yêu nhau say đắm, điên cuồng, như hẳn sống chẳng thể không có nhau. Sau đó họ lập tổ ấm, qua một thời gian gần gũi, họ nhanh chóng phát hiện ra rằng những điểm không giống nhau ấy, chính là những điểm…”khác nhau”, xung khắc như nước với lửa, như mặt trăng với mặt trời khiến cho cuộc sống chung trở thành một cực hình như địa ngục.
Từ nụ cười qua khuôn mặt, theo các nhà phân tâm học thì khuôn mặt biểu lộ tình cảm và một phần nào đời sống riêng tư, chẳng hạn người đàn ông hay cười sẽ có nhiều vết nhăn. Chính những vết nhăn này cho thấy người này có một đời sống từng trải, tự tin và hạnh phúc bản thân cũng như gia đình ngấm ngầm ở đằng sau…Để có một nghịch lý là những người đàn bà lãng mạn thường bị lôi cuốn bởi những người đàn ông hóm hỉnh, hay tinh quái ấy, qua nụ cười tạo ra những quyến rũ bề ngòai với tiềm năng bên trong đáng tin cậy, thông minh và thật thà. Vì họ có khả năng hóa giải những căng thẳng về tinh thần, những quan hệ hàng ngày, biết tự tìm lối thóat trong những tình huống khó khăn, biết lắng nghe, không cứng ngắc. Họ hay mang chinh bản thân họ ra làm đề tài chế diễu, cho thấy họ là người khiêm nhượng. Những người đàn ông như vậy luôn luôn y thức được rằng mình chẳng phải là người hòan tòan. Họ có những khuyết điểm, nhưng họ biết lắng nghe những nhận xét hoặc những lời chỉ trích của người họ yêu thương. Thế nên họ sẵn sàng nhận lỗi của chính mình vì họ quan niệm ai nấy đều có những khiếm khuyết chẳng thể tránh.
Cũng theo các nhà tâm lý học, một chút hóm hỉnh, một chút tinh quái của người đàn ông đã đánh thức tính tò mò, hiếu kỳ của đàn bà. Đàn bà ưa những ngạc nhiên, thích thú bất ngờ trong đối thọai, nhất là những người đàn ông dễ tính này biết nhường nhịn và biết xin lỗi đúng lúc. Ngược lại, những người đàn ông ít cười thì lại ít nói. Và là người thiếu kiên quyết và dễ đánh mất cá tính của mình như không chịu lắng nghe, không có lòng độ lượng. Hiểu theo nghĩa là ít nhường nhịn, ít biết xin lỗi nên dễ mất hấp dẫn và thu hút với đối tượng là những người khác phái.
(Còn Tiếp)
