KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9 KỲ 10 KỲ 11 KỲ 12 KỲ 13 KỲ 14 KỲ 15 KỲ 16 KỲ 17 KỲ 18
KỲ 21
Một lần khác, em không nhớ sau bữa gặp lại ông lần thứ hai hay thứ ba. Từ dưới nhìn lên, em nhìn trộm bộ mặt của chồng em, bằng ánh nhìn vô cảm. Đến mức em không thể nào ngờ người ta tẻ nhạt đến thế kia. Lại có thể chăn gối cả gần hai chục năm và em nhắm mắt lại …cũng trong tẻ nhạt. Em đã sống và tiêu hao dần với những ban phát đó cho mảnh đời em. Chứ không phải vì em yêu và được yêu. Em không thể, chẳng thể tưởng tượng “yêu” hai người cùng một lúc. Ông đã khuyên em làm điều này. Em chai lì với cảm giác lạc lõng. Vì có những điều đàn ông làm được nhưng đàn bà làm không được. Em cũng quay lưng, nhìn về phía bức tường trắng. Bỗng chồng em dậy và đi vào phòng vệ sinh. Em quay lại sững người nhìn vết lõm trên tấm nệm bên cạnh mình. Thân thể chồng em dường như để lại hơi ấm mà em cứ hình dung là của…ông. Em quờ tay xuống, vuốt đi vuốt lại vết lõm ấy cho phẳng phiu rồi gục đầu xuống gối. Cứ thế, em đổ ập xuống trong nỗi trống trải bao phủ lớp sương mờ đục, lạnh lẽo và u tối. Cảm giác cô đơn ấy lấn át em hơn cái đau của thể xác.
Nhưng em vẫn phải xa ông, mặc dù chỉ một tháng hay vài tuần sau khi lén lút hẹn hò với ông ở bất kỳ chỗ nào. Trạm điện thọai công cộng, nhà chờ xe búyt, trạm xăng hay ở một ngã ba đường đâu đó. Không phải tính tóan và suy nghĩ mà em già đi. Có khi còn ngược lại. Có phải vì thế mà chồng em một hôm khi đi đâu về, cởi khuy áo em. Xong xuôi. Ngắm em. Rồi buông thõng một câu: “Hình như dạo này cô bị lãnh cảm”.
Đêm ấy, em nằm mơ thấy ông và cả hai lạc vào một hoang đảo. Trong lều, ông ngủ say. Em bò lên người ông. Em đã kể cho ông về giấc mơ ấy, ông nói em không bị lãnh cảm. Sự nhậy cảm của ông làm em ấm lòng và tin cậy. Để mỗi ngày em điện thọai cho ông, ông điện thư cho em. Em sống bằng những niềm vui nho nhỏ ấy hàng tuần, hàng tháng và hàng năm.
Một lần gặp nhau, ông đưa em tập thơ tình, em không nhớ tác giả nhưng nhớ mãi hai câu. “Trong mắt người dung tục – Anh cho em làm người’’, Ông đã hiểu em ngay từ ngày đầu gặp gỡ để em dính liền với ông cho tới bây giờ và mãi mãi.
Ông ít khi nhắc đến chồng em trong mỗi lần gặp gỡ. Nhưng đôi khi ông thật buồn khi hỏi em hôm qua có ngủ ngon không? Và kết thúc bằng câu: “Em cứ ôm gối và tưởng tượng đến tôi” . Có nghĩa là: Ông muốn em nằm ở bên cạnh ông mãi. Ông muốn chiếm hữu lấy em làm của riêng mình? Chiếm hữu có phải là biến thể của tình yêu hay không? Và mỗi khi em gần ông, ông kìm chế tiếng thở dài bên tai em. Em đã chẳng day dứt thế.
Một lần khác em đi làm về đến nhà, chồng em ngồi đốt thuốc trong trạng thái lạnh nhạt, thấy em lầm lũi đi vào phòng. Chồng em nói với theo: “Sao cô dật dờ như bóng ma và câm như hến vậy”. Ai mới là người câm? Chẳng phải là chồng em đã luôn luôn im lặng với em suốt thời gian chung sống đó sao? Đến mức em không tin nổi có một ngày nào đó chồng em nói là yêu em nữa. Em chưa kịp nói ra những ý nghĩ ấy, chồng em đã vồ lấy em. Lại như hổ lên cơn động tình, như con đực tìm con cái. Và dằn ngửa em ra ngấu nghiến, miệng thở gấp gáp: “Cô còn lãnh cảm nữa không? Hả? Hả?”. Sau đó chồng em lăn ra ngủ. Và em lại tấm tức một mình. Tối đến, chồng em lạnh lùng hỏi trống không, như không có em đang nằm ở bên cạnh: “Có cần phải đi bác sĩ tâm lý để giải tỏa không?”. Chồng em lại quay lưng. Chẳng có lấy một câu hỏi han ngọt ngào dành cho vợ mình
Những lúc ấy, sao em muốn được trò chuyện cùng ông thế này? Người đàn ông sôi nổi và cuồng nhiệt của em? Tại sao cuộc sống có sự cách biệt và khác biệt đến như thế. Vẫn như mỗi tối, em cũng quay mặt vào vách tường, ôm chiếc gối dài của riêng em. Hàng đêm ôm cái gối, em vẫn hôn ông qua nó, hôn trong sầu muộn, để chỉ nhận về sự im lặng. Đôi khi nửa đêm, em ngồi dậy quan sát cái lưng của chồng em. Cái lưng vẫn bất động theo năm tháng buồn tẻ. Em cũng chẳng nhớ những giấy phút ban đầu hay những ngày mới cưới nồng say với nhau. Em chịu không nhớ nổi những phút giây ái ân ấy. Vậy mà ông lại nhớ, từng khỏang không gian và thời gian cùng những động tác gần nhau với vợ ông, với những người tình cũ của ông.
Em không có gì để nói với ông. Em không thể nói em đang đau khổ và cô đơn biết mấy với một người như ông. Em chỉ biết khóc vùi. Ông nghĩ em khóc vì em sợ dấn thân, ngại dấn thân. Cho dù chồng em có coi em như một kẻ nô lệ khốn cùng và suốt quãng đời còn lại chỉ là như thế. Trong thế gian này, có biết bao nhiêu người đàn bà như em, dù em phải đào mồ chôn sống mình nhưng cũng đành cúi đầu chấp nhận. Sự nhậy cảm của ông đã chiến thắng em và em đã thất bại với ông. Nhưng cho đến giây phút này, em vẫn chẳng lý giải được tại sao:
“Một khi không còn tình yêu. Một khi trái tim đã thuộc về người khác. Người ta vẫn còn có thể sống chung với nhau?”.
Thi văn hữu quỷ, chữ nghĩa có ma, chẳng biết đọc đến đây em có bị ám ảnh nào không. Nói cho ngay học thói em, tôi mượn cốt truyện vừa rồi của chính em để có bài tản mạn ngăn ngắn ấy thôi. Tuy nhiên tôi cũng học lóm được ở nhà văn Nguyễn Công Hoan qua một tùy bút về kinh nghiệm viết văn của ông: “Truyện viết mặc dù là dựa trên chuyện thật, nhưng cũng phải thêm bớt chút it. Nếu không sẽ là một tác phẩm chết…”
Tay phải như về phe tôi, nó trêu ngươi tay trái:
– Ông ấy “hư cấu” cô ta hay chứ nhỉ.
– Hay khỉ mốc gì…
Tay phải đang lựng bựng. Tay trái thêm:
-Tất cả vì ông ấy muốn viết một chuyện tình và nhìn qua một nhân vật có thật thế thôi.
Tay phải nhíu mày:
– Như họa sĩ vẽ một người mẫu chứ gì.
Tay trái cùm nụm:
– Thì cũng đâu đó. Nghe đây kể nè:
Sáng sớm ngày nọ, lão gọi vào trường mỹ thuật hỏi bà thư ký lão muốn tìm một người mẫu để vẽ tranh khỏa thân chừng trên ba mươi. Lão dông dài:
– Bây giờ tôi về hưu nên mới trở lại với hội họa. Tôi không phải là một họa sĩ chuyên nghiệp nhưng tôi đến với hội họa vì đam mê. Bà trong trường dậy vẽ chắc bà hiểu và không giấu gì bà tôi muốn vẽ lại bức tranh “Khỏa Thân Ngồi” nguyên tác là Nu Assis của danh họa Picasso vẽ vào năm 1907. Vậy mà bạn họa sĩ tức nhà thơ Max Jacob trông thấy bức tranh đầy mầu sắc và hỏi :
– Anh vẽ cái của nợ gì thế?
Picasso trả lời ngắn gọn :
– Nếu yêu thì anh sẽ hiểu.
Không đợi bà góp ý. Lão hỏi chuyện giá cả, bà ậm ừ vì bà chẳng biết gì về họa phẩm Nu Assis của Picasso cả, nhưng bà nghĩ ít nhất lão cũng rành về hội họa hơn bà và bà cho biết theo thời giá như các xưởng vẽ thì khoảng năm trăm một ngày. Chả là giúp họa viên nghèo đang học vẽ vậy thôi. Bà ghi tên và địa chỉ lão, bà nói trường có thể gửi một người mẫu đến nhà vào cuối tuần.
Như vậy mọi sự đã xong, lão ngồi lẩn mẩn nghĩ về bức tranh “Khỏa Thân Ngồi”:
“…Picasso sống vất vưởng tại xóm Montmartre ở Paris, vật lộn với đói và rét. Vào năm 1907, một sự kiện đột biến đã làm thay đổi toàn bộ cuộc sống nội tâm của ông. Trong khi ông lom khom đưa bình hứng nước, nước bắn tung toé xuống đường, dội ngược lên, làm ướt gấu váy và đôi chân Fernande vừa đi qua. Nàng nhìn ông và mỉm cười. Ông chạm phải một khuôn mặt có đôi môi dầy mọng đỏ. Ấp a ấp úng mãi ông mới cất tiếng được :
-Thưa cô. .. tôi. .. tôi muốn tặng cô một món quà.
-Ông cứ tặng.
-Cô đến thăm xưởng vẽ của tôi được chứ ?
-Vâng, tôi sẽ đến.
Ông vẽ nàng, ông lim dim đôi mắt, nghiêng đầu sang trái rồi qua phải, lùi lại ngắm thật kỹ dáng người thiếu nữ ngực trần đang ngồi xuôi tay, trông thảng thốt, bàng hoàng, đôi mắt nâu mở to sợ hãi…như bất ngờ bị một gã đàn ông xa lạ xô cửa, xông vào lúc mình không còn mảnh vải che thân. Thân hình cô gái thon gầy với làn da xanh xao toát ra vẻ mơ hồ, kỳ lạ. Gò ngực độn cao đang phập phồng qua làn khói thuốc mờ mờ trước mặt ông. Ông nhìn chăm chú vào vùng ngực cô gái ra chiều khích động. Picasso nhích từng bước chậm chạp, người ngả về phía trước như ôm cô gái, cánh tay phải run run đưa lên trong trạng thái vô thức của kẻ lên đồng, ngập ngừng rồi bỏ xuống. Picasso lùi trở lại. Ánh mắt cô gái trở nên kinh hoàng tột độ. Picasso giơ tay trái bấu vào mặt, đầu gục xuống. Giây lát sau, ông ngửa mặt lên trời buông tiếng thở dài, lắc đầu rồi quyết định bước tới.
Picasso không nhìn đôi mắt mở to hoảng sợ. Gò ngực mới nhú quyến rũ lạ thường. Từng bước, từng bước, Picasso đưa tay phải lên, qua bức tranh ông chấm vào bộ ngực non tơ màu hồng nhạt. Và cứ thế, cho đến chiều tối mịt, hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác đỏ rực. Picasso tiến tới, trở lui, đi qua, đi lại, ngắm nghía trước giá vẽ như không bao giờ chán. Đồng hồ điểm một giờ sáng. Picasso ngã vật người ra chiếc ghế bố, thở hổn hển. Bức tranh đã hoàn tất, trác tuyệt trong không gian màu sác. Ánh đèn chiếu vào bốn góc của khung vải. Nơi đó, màu đỏ gạch âm ỉ sức nóng, lan nhẹ vào thân thể màu xanh lạnh lẽo. Picasso đã hoàn thành động tác cuối cùng.
Tám giờ trôi qua, nhà danh họa đánh một giấc ngon lành. Đối với Picasso, những danh từ khoái lạc hoàn toàn vô nghĩa. Vì ông đã sống trọn vẹn, trung thực với tình yêu. Những người đàn bà đi qua đời ông, như Fernande, tên tuổi họ gắn liền với Picasso mãi mãi. Các tác phẩm bất hủ của ông đã đống góp những giá trị to lớn cho nền nghệ thuật của nhân loại…”
Thoáng trong lão hình như cũng đang hình thành một bức tranh để đời.
Sáng thứ bẩy, người mẫu đến như đã hẹn. Cô người mẫu bấm chuông và lão ra mở cửa ngay vì lão cảm thấy hứng khởi sắp được trở về với cọ, mầu qua một cô gái đang đứng trước mặt lão. Cô người mẫu là một thiếu phụ trẻ, khoảng băm mốt, băm hai, trông vầy vậy, không đẹp, không xấu. Nhìn cô, người họa sĩ già thấy ngay rằng cái nét hay nhất của cô là ở đôi mắt. Cô mặc chiếc áo mưa màu xanh mặc dù hôm ấy là một sáng mùa xuân tạnh ráo. Lão thấy có cảm tình với cô gái nhưng ông không nói ra. Còn cô người mẫu thì sau một cái liếc nhanh qua ông, bước vào nhà với những bước rất nghề nghiệp, rất lõi đời. Và lão nghĩ thầm, cô chẳng phải là sinh viên của trường cuối tuần làm mẫu kiếm tiền thêm. Lão nghĩ tiếp cũng chẳng sao vì lão đang thèm vẽ, đang muốn múa bút vậy thôi. Lão nói: “Chào cô” , và cô trả lời: ” Chào ông”. Lão đưa đẩy: “Có vẻ như xuân đã trở về. Chồi non, lá mới bung ra rồi cả đấy.” .
Cô ngắt lời lão:
-Ông muốn tôi thay đồ ở đâu?.
Người hoạ sỹ già đáp:
-Tùy cô.
Cô người mẫu nói đâu cũng được, chẳng quan trọng, nhưng cô nghĩ thay đồ trong phòng tắm thì hơn. Cô người mẫu liếc vào phòng trong, rồi hỏi:
-Bà nhà đâu rồi ông, tôi không thấy?
Lão trả lời không đắn đo:
-Tôi goá vợ.
Cô bước vào phòng tắm, cởi bỏ áo quần trong đó rồi bước ra. Lão không nhìn ngay cô người mẫu lõa thể, thế nhưng qua cái liếc sơ thì dưới mắt lão, đầu, cổ và vai cô cân đối. Riêng bộ ngực thì mỏng tang. Có hơi thiếu chiều dầy một chút. Cô hỏi lão muốn cô đứng ngồi ra sao. Lão nói muốn cô ngồi ở cái ghế cạnh cửa sổ. Ngoài kia là sân sau, có cây mộc lan vừa mới đâm chồi non.
Cô thắc mắc:
-Ông muốn tôi ngồi thế nào, chân khoanh lại hay duỗi?
Lão thản nhiên trả lời, có vẻ dễ dãi:
-Sao cũng được. Cô cứ ngồi sao cho thoải mái là được.
Lão đứng cạnh cái bàn mặt tráng men, thứ bàn thường thấy trong bếp, cạnh cửa sổ lớn. Trên mặt bàn, lão đã bóp ra hai ống sơn nhỏ và đang trộn chúng với nhau. Có ba ống sơn nữa còn mới nhưng lão không mó đến. Cô người mẫu lặng lẽ quan sát ông già trộn màu. Trong một thoáng, cô người mẫu có vẻ ngạc nhiên. Vì với bột mầu đúng ra thì phải vẽ trên vải bố căng với khung vẽ. Nhất là lại vẽ khỏa thân…như cô. Lạ một cái là này đây lại dùng sấp giấy canson đóng thành tập, loại giấy để vẽ croqui. Tập giấy này được ông treo lên giá vẽ bằng cái kẹp, vẽ xong tờ nào là lật qua qua vẽ tờ khác. Cô nhủ thầm thế thì ông này sẽ vẽ cô nhiều tấm cho đến chiều. Thế nên cô chắc mẩm phải ngồi đồng ở đây khí hơi lâu.
Nhưng rồi cô cũng ngồi xuống cái ghế vàng cạnh cửa sổ, và vắt đùi này qua đùi kia. Lão nhúng đầu cọ vào đĩa mầu, nhìn qua thân thể trần truồng của cô người mẫu một cái, rồi bắt đầu vẽ. Lão lim dim đôi mắt, nghiêng đầu sang trái rồi qua phải, lùi lại ngắm thật lâu. Thỉnh thoảng, lão nhìn cô, nhưng cái nhìn của lão không đọng lại lâu, lão nhìn qua nơi khác ngay, như thể lão ngại thất thố với cô. Nét mặt lão có cái vẻ bình thản của người đang chú tâm vào đối tượng một cách khách quan. Có lúc lão nhìn chăm chú vào vùng ngực cô. Lão nhích từng bước chậm chạp, giống với Picasso, lão người ngả về phía trước như ôm cô, nhưng rồi ngập ngừng bỏ xuống. Lão lùi trở lại. Ánh mắt cô có hơi chút ngạc nhiên. Giây lát sau, lão ngửa mặt lên trời buông tiếng thở dài.
Điệu bộ lão đứng vẽ trông thành thạo, quen thuộc. Lâu lâu, lão đưa mắt nhìn cô người mẫu. Lâu lâu thôi, không nhìn cô nhiều. Còn cô gái thì có vẻ như không còn biết đến sự có mặt của lão nữa. Một lần, cô gái ngoái đầu ngắm cây mộ lan sau vườn, và lão nhìn cô một lúc lâu xem thử cô thấy được gì ở cái cây ấy. Lão nói bâng quơ với cô cho cô khỏi nhàm chán là giống mộc lan này là hoa xuân. Cả bốn, năm chục năm mới ra hoa. Nó là một loại cây khó trồng, đã sống thì bền bỉ chứ không như người. Và lão cười duyên. Nhưng cô gái không cười…Nhưng vẫn có duyên.
Nhưng rồi cô người mẫu xoay qua quan sát người vẽ kỹ lưỡng hơn. Cô chăm chú nhìn mắt lão, tay lão. Lão tự nhủ không biết mình có đang làm cái gì sai trái không. Sự thực thì lúc ấy lão đang phác phần thân thể cô và ngược đời một nỗi là lão lại vẽ từ dưới lên trên, lão loay hoay với cơ thể quyến rũ của giống cái, sự mềm mại và cái thơm tho cùng những ước muốn đỏ rực. Lão quẹt một mầu đỏ lên chỗ ấy. Thân hình cô thuôn đuột giống như con thằn lằn trắng dán xuống mặt giấy, thì lão phóng bút với hai cái đùi vế nần nẫn. Hai vú thây lẩy. Với mông phẳng lì và cái bụng lép kẹp, lão cho phình lên như mấy bà mệnh phu phu nhân nằm ưỡn ra trong tranh trường phái thời Phục Hưng. Chưa hết, vú cô thì lép thấy rõ. Vậy mà mắt lão như mắt bò. Cái giống bò này nhìn gì cứ to ra. Thế nên ông hí hoáy, loay hoay với vú cô cao nghễu nghện như núi Tu Di của nhà Phật. Chưa hết, đầu ngực lão vẽ vời ngóc lên, vươn dài như sừng trâu đực miền ngược. Cô như một tĩnh vật, lão cảm nhận cô như một thực thể tính dục và lão cố gắng vẽ cô hay diễn đạt cô trong tư thế gợi dục nhất để biểu thị một cái nhìn đầy nghệ thuật về đàn bà.
Một giờ đồng hồ trôi qua. Bỗng nhiên, cô người mẫu hấp tấp đứng dậy như thể không thể nào chịu đựng được lâu hơn nữa. Nhìn sơ qua tấm tranh, cô la lối:
-Tôi muốn biết ông đang làm cái trò khỉ gì đó. Nói thật với ông, tôi thấy ông chẳng biết cái quái gì về hội họa cả!
Lão hoảng hốt tóm vội một cái khăn lau bếp lớn quá khổ, vội vàng trùm kín lấy tấm tranh mà lão đang hình thành tác phẩm của lão. Sau một lúc lão mới lên tiếng. Hơi thở lão ngắn, vội. Thè lưỡi liếm đôi môi khô, lão nói rằng lão có nhân danh là một họa sĩ hay họa sư gì đâu. Lão bảo khi điện thoại đến trường mỹ thuật và nói chuyện với bà nào đó ở văn phòng nhân viên phụ trách tìm người mẫu rằng lão đã nói rõ như vậy. Rồi lão lí nhí bào chữa:
-Có lẽ tôi chưa chuẩn bị những gì tôi muốn làm.
Cô nhăn nhó:
-Tôi không sá gì chuyện ông chuẩn bị hay không chuẩn bị. Tôi thấy ông đâu có vẽ gì tôi. Nói trắng ra, ông đâu thật tâm có ý vẽ tôi. Tôi nghĩ rằng ông chỉ muốn để cho đôi mắt ông chạy lướt trên thân thể tôi vì những lý do riêng của ông. Tôi không biết ông muốn cái gì, ông cần cái gì, nhưng tôi chắc chắn rằng phần nhiều những cái ấy chẳng ăn nhằm gì với hội họa cả. Nói thẳng ra thì ông đang hiếp dâm bằng mắt trên thân thể tôi thì đúng hơn, thưa ông.
Thoáng nhìn thấy một vết chấm ẩm ướt loang dần từ hạt ngô bằng hạt nhãn qua quần dưới phần hạ bộ của ông. Cô đỏng đảnh gào lên:
-Ông đúng là hoang tưởng dục tình hay giải phẫu thân xác hơn là vẽ khỏa thân. Mà nào ông có vẽ gì tôi. Cách vẽ của ông như cầm một thân người quẳng vào mặt giấy và ghim lên đó từng bộ phận của đàn bà …
Lão líu lưỡi:
-Tôi cho rằng mình đã sai lầm.
-Tôi cũng thấy như thế.
Cô đã mặc áo choàng vào lại, và buộc chặt thắt lưng. Và tiếp:
– Ông lầm to.Tôi là một họa sĩ.
Cô nhìn lão chằm chằm rồi tiếp tục
-Tôi đi làm mẫu vẽ bởi túng bấn. Nhưng giả mạo thì nhìn một cái là tôi biết ngay.
Giọng lão khàn đặc:
-Đúng ra, tôi phải suy tính thấu đáo hơn. Tôi năm nay bảy chục tuổi. Cả đời, tôi yêu mến cái đẹp của phái nữ. Tôi mới trải qua một mất mát lớn, trong khoảng thời gian này tôi không có một người bạn nữ bên cạnh. Đó cũng là một trong những lý do tôi cầm cọ vẽ lại, mặc dù biết rằng mình chẳng có tài cán gì đáng kể, chẳng có tham vọng gì về một tài năng lớn ở bản thân. Chẳng những thế, tôi cũng đâu có ngờ rằng tôi đã quên đi biết bao nhiêu về cái nhìn của hội họa và thân thể người đàn bà. Tôi không ngờ rằng nhìn cô, tôi đã xúc động như vậy. Nghĩ lại, tôi cũng bàng hoàng là cả một cuộc đời trôi qua cái vèo. Tôi đã mong rằng cầm cọ vẽ sẽ đem lại cho tôi một sức sống mới, một cái nhìn tươi mát hơn về cuộc đời. Thật đáng tiếc tôi đã làm phiền cô.
Như vẫn chưa hết nguôi ngoai, cô đáp:
-Phiền, cái đó khỏi lo. Tôi sẽ được trả tiền cho sự phiền hà ấy. Nhưng cái mà ông không đem tiền đền bù được là nỗi xúc phạm tôi phải chịu đựng ở đây, để cho mắt ông, cái nhìn của ông rờ rẫm bò khắp thân thể tôi.
Lão mềm môi năn nỉ:
-Tôi xin cô.
Cô trừng mắt nhìn lão, há họng:
-Tôi cũng xin ông cởi quần áo ra, ông già ơi!
Cổ họng lão như tắc nghẹn, lắp ba lắp bắp:
– Tôi? Cởi…cởi…quần áo?.
Trong lão có một nhen nhúm, nhưng lão vẫn ngọng:
-Cởi quần áo để…làm…làm gì?
Cô người mẫu chề môi chu mỏ:
-Đừng tưởng bở, ông già!
Xong nói như quát
-Tôi muốn vẽ ông. Cởi quần, cởi áo ra mau.
Thôi rồi không xong, lão vớt vát nói rằng thấy xuân về, ấm áp hơn…Nên hôm nay lão không mặc…quần lót. Nhưng cô gái không nhếch được môi để cười một cái. Lão đành phải cởi quần áo. Bên trong trống trơn không có gì. Trong lòng hổ thẹn vì phải phơi bày thân thể trần truồng trước mặt một người nữ trẻ măng, tuổi tác chưa bằng phần nửa đời ông.
Cô lật bức tranh của lão qua thành khung ngang, Với giấy mới, với bút than cô vung tay những nét nhanh và gọn. Cô đang vẽ ông già chủ nhà mà bây giờ nghiễm nhiên là…người mẫu.
Chỉ mươi phút sau bức họa được hoàn tất, Cô vất cây cọ vào sọt rác rồi đi vào phòng tắm để mặc áo quần lại. Lão co ro đứng dậy, lão vừa lấy hai tay che hạ bộ vừa lõ mắt ngắm bức tranh khỏa thân là chính lão. Mặt mũi lão có những vết nhăn của thời gian chồng lớp này lên lớp kia. Đập vào mắt lão là cái yết hầu to bằng quả táo non trong vườn địa đàng có ông Adam và bà Eva. Cái yết hầu như trồi lên tụt xuống trông dâm tục gì đâu. Nhất là khóe miệng ông, như đang nuốt bọt với những thèm muốn. Nói chung thì qua con mắt hội họa của riêng ông thì bức tranh vẽ trắng đen theo đường nét của nữ họa sĩ Bé Ký nom rất có hồn, diễn tả rất…sống động.
Mặc lại áo quần, lão lui cui viết cái chi phiếu năm trăm cho xong chuyện.
Chợt nghĩ tới bức tranh “Khỏa Thân Ngồi” vẽ lão như một tuyệt phẩm. Một tác phẩm bất hủ của cô sẽ đóng góp giá trị to lớn cho nền nghệ thuật của loài người. Lão vòng thêm hai con số không nữa. Cô nhận lấy, chẳng thèm nhìn con số có hơi dài, cô dúi nó vào cái xắc, đóng cửa cái rầm, rồi xớn xác đi về. Lão nhìn theo và nghĩ rằng cô người mẫu có một thân hình gợi cảm và một khuôn mặt tươi mát.
Rồi lão tự hỏi: “Cuộc đời mình đến đây rồi không còn gì nữa à? Thế là hết đấy ư?”.
Câu trả lời tự lão có vẻ như là: “Đúng thế”.
Tay phải nhăn mặt ra điều người này là người mẫu của người kia, nào có khác gì chuyện của mấy ông đồng bà bóng với hồn ma mượn xác người, rồi kể chuyện đầu cua tai nheo. Thế nhưng dường như tay trái nghiêng về phia…em.
Vì hai tay nói chuyện với nhau lôi cả tôi ở trong đó…
Tay trái chẩu môi dài cả thước và xấn xả:
– Úi giời ơi, cứt hàng xóm thì thối, cứt đầu gối thì thơm.
Thế đã thấy cô họa sĩ vẽ lão già chưa? …
Tay phải lóng chóng:
– Còn cháo ám gì nữa đây?
Tay trái tưng tửng:
– Này ông ấy đã viết về cô ta rồi. Vậy chứ người kia có muốn biết cô ta…hoang tưởng ông ấy thế nào chăng? Nè chưa biết mèo nào cắn mỉu nào à nha…
(Còn Tiếp)
