.
Tôi thật sự xúc động khi một số tuổi trẻ sinh sau 30/4/1975 tại Việt Nam, lớn lên và thành công trên đất Mỹ, đã hỏi câu trên, rồi nhờ tôi chuyển đến các ông thương phế binh (TPB) một gói quà. Nhưng cũng có một một số người giả vờ hỏi câu trên khiến tôi buồn… buồn phải cười, gọi là “buồn cười” vì họ là dân tị nạn Cộng Sản, tức những Ô-đi-bi, Ô-đi-bộ, Ô-đi-ghe và không ít những quan hát Ô-Hô!
Với những ai đang hưởng quyền lợi tuổi già, có “gia nhân” từ sở xã hội gửi đến, muốn quên dĩ vãng thì không tài nào có thể giải thích cho họ hiểu được! Thôi thì vắn tắt đôi dòng với những tuổi trẻ có lòng muốn biết ‘Ông Thương Phế Binh Là Ai’?
Các cháu thân mến:
Khi người lính chiến Việt Nam Cộng Hoà bỏ lại một, hay nhiều phần thân thể ngoài chiến trường, như cánh tay, đôi chân, con mắt hay cả cặp con ngươi, không còn hình hài của người bình thường, họ trở thành phế nhân, đó là các anh Thương Phế Binh!
Hãy thử sống vài giờ với một bàn tay đút túi quần thì bạn sẽ thấy khó khăn.
Hãy di chuyển với một cái chân, thì bạn sẽ khập khiễng, lao đao, té nhào.
Hãy thử lấy tay che một bên mắt vài phút, bạn sẽ thấy ra sao?
Hãy sống thử đôi ba phút với vài khuyết điểm kể trên thì bạn sẽ hiểu người thương phế binh khốn khổ cả đời với những thương tật kể trên.
Mất mát thể chất dẫn đến mất mát tinh thần, kể cả với những người thân.
Đời sống là đặc ân quý giá nhất Thượng Đế ban cho mỗi người như nhau.
Hài nhi vừa lọt lòng, mẹ nắn tay, vuốt chân cầu mong con được “vuông tròn”.
Vậy mà sau 20 năm mẹ hiền nuôi dưỡng, những hài nhi ấy trở thành chàng trai mười tám, đôi mươi, sức dài, vai rộng, tương lai tươi sáng, bỗng một tiếng nổ ngoài chiến trường, chàng trở thành phế nhân! Mẹ già đau khổ muôn phần.
Phế nhân cụt chân, mất tay, mù mắt là mất tất cả.
Người phế binh không sợ chết, mà chỉ sợ chết không được, cứ mãi phải vất vưởng bên lề xã hội dưới cái nhìn “thương hại” của đồng loại bước qua ngó lại.
Trong cuộc chiến bảo vệ đồng bào và Tổ Quốc, đã có biết bao TPB thuộc mọi quân Binh Chủng Bộ Binh, Nhảy Dù, Biệt Động Quân, Thuỷ Quân Lục Chiến v.v… Địa Phương Quân và Nghĩa Quân. Đến nay 2024, với tuổi già và thương tật thì đã có bao nhiêu anh TPB về cõi phúc? Còn bao nhiêu anh đang phải chịu nỗi cơ cực giữa địa ngục trần gian “xuống hố cả nút”.
Một sự thật vô nhân vừa xảy ra tại thành Hồ, “Satan” ra lênh cấm các Linh Mục Dòng Chúa Cứu Thế, Kỳ Đồng, Saigon không được tổ chức “ngày tri ân các ông TPB/VNCH”, nên các linh mục này đã phải lang thang… nhưng với tấm lòng nhân từ bác ái, theo lời dạy của Thánh Kinh: “Cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống” nên các ngài quyết đi tới cùng với các TPB/VNCH bằng danh xưng mới:
-“Bên Nhau Đi Nốt Cuộc Đời”.
Thế còn các “đại bàng, thẩm quyền”, chiến trường xưa đã thăm hỏi TPB của mình ra sao? Tôi may mắn được tiếp xúc với Tổng Hội Trưởng Tổng Hội TQLC, ông nói:
***
Thuỷ Quân Lục Chiến (TQLC) là một trong hai Binh Chủng Tổng Trừ Bị, có mặt trên khắp mọi miền đất nước, từ Gio Linh Bến Hải tới Mũi Cà Mau, lên Cao Nguyên Kontum, Darkto, Đức Cơ, xuống thung lũng An Lão, Bình Định về Cầu Khởi, Bời Lời Chiến Khu D, Núi Mây Tàu, Rừng Sát, U Minh Thượng Hạ v.v… nơi đâu có địch là có TQLC, súng nổ, đạn bay, thây địch đầy đồng thì quân ta cũng “sứt tai gãy gọng”!
Trong suốt 21 năm chiến trận (1954-1975), chiến thắng nhiều, nhưng thương vong cũng lắm, hàng hàng lớp lớp Mũ Xanh gục xuống ở tuổi mười tám đôi mươi! Bút mực nào diễn tả được nỗi đau thương, ghi được những sự hy sinh đáng trân quý ấy!
-“Biết lấy chi tưởng nhớ! Biết lấy chi báo đền” (Thánh Ca).
Hãy tưởng nhớ đến những thương vong (tử trận và bị thương) mà TQLC phải gánh chịu. Xin kể 3 trận bắt đầu cho những nổi sóng tàn khốc về sau.
Ngày 31/12/1964, Tiểu Đoàn 4/TQLC đụng trận Bình Giả, Phước Tuy với thương vong: 120 bị thương, 82 mất tích và 112 tử trận! Trong số tử trận này có Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng Nho, Đại Uý Tiểu Đoàn Phó Hoán, Bác Sĩ Trương Bá Hân, Thiếu Uý Võ Thành Kháng Thủ Khoa K19 cùng Hùng, Quan, mới ra trường vừa tròn tháng!
Ngày 12/6/1966, Tiểu Đoàn 5/TQLC đụng trận Mộ Đức, Quảng Ngãi, Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng Dương Hạnh Phước, 2 Cố Vấn Mỹ, Bác Sĩ Lê Hữu Sanh tử trận cùng với hằng trăm thuộc cấp!
Ngày 29/6/1966, Tiểu Đoàn 2/TQLC đụng trận Phò Trạch, Phông Điền Huế khiến Trung Tá Tiểu Đoàn Trưởng Lê Hằng Minh tử trận cùng với 41 thuộc cấp, 95 quân sĩ bị thương kể cả cố vấn Campbell.
Chỉ trong vòng 1 năm mà 3 Tiểu Đoàn Trưởng, 2 Bác Sĩ, 2 cố vấn tử trận thì đủ hiểu TQLC chịu đụng thương vong cao tới mức nào!
Tiếp theo chiến trường Campuchia 1970, Hạ Lào 1971, Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, tái chiếm cổ thành Đinh Công Tráng Quảng Trị 1972 v.v…Riêng trong chiến dịch tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị từ Tháng 6/1972 đến ngày 15/9/1972, khi kết thúc chiến dịch thì TQLCVN có hơn 5,000* thương vong. (tử thương và bị thương)
Tính 7 tuần lễ sau cùng, từ ngày 27/7/1972 đến 15/9/1972 tức là kể từ lúc Tư Lệnh Quân Đoàn I giao trách nhiệm cho TQLC tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị thay cho Nhảy Dù thì tổng số thương vong của TQLC trong gian đoạn này là 3,658* quân nhân!
(*Ghi theo nhật ký hành quân của cố vấn Mỹ, trang 126 U.S Marines In Vietnam, The War That Would Not End 1971-1973).
Ngoài ra, vào những ngày 25, 26, 27 tháng 3/1975, tại bãi biển Thuận An, thôn An Dương Huế, và ngảy 28, 29/3/1975 tại căn cứ Non Nước Đà Nẵng, đã có biết bao TQLC tử trận, mất tích dưới bão lửa và “chết vì nước” v.v… mà không thể biết hết được, trong số đó có Trung Tá Lữ Đoàn Trưởng và Lữ Đoàn Phó LĐ.369/TQLC, Thiếu Tá Hồ Ngọc Hoàng, Thiếu Tá Nguyễn Trí Nam, Đại Uý Tô Thanh Chiêu, Đại Uý Nguyễn Văn Hưởng và nhiều, rất nhiều quân sĩ khác mà bão lửa đã thiêu đốt danh tánh các anh!
Sau cơn bão tháng 10/2010, đồng bào thôn An Dương, Huế đã thu gom được 132 bộ hài cốt của các chiến sĩ Cọp Biển trồi lên bờ cát!
Người dân dưới XHCN kính phục sự hy sinh của các quân nhân TQLC/VNCH, các anh sống chết có nhau, dân không ngại ngùng với khó khăn chế độ mới gây ra, nên họ đã để các hài cốt vào chung một huyệt với mộ bia:
“Thập Loại Cô Hồn Hiển Hách Chi Mộ”.
Vâng, các anh linh TQLC thật Hiển Hách
-Thưa Ông Tổng Hội Trưởng TH/TQLC.
Tử sĩ đã nhiều như thế thì thương binh nhiều bao nhiêu?
-Không thể biết con số chính xác, nhưng với kinh nghiệm chiến trường, khi một quân nhân tử trận thì có tới 4 quân nhân bị thương. Bị thương, nằm bệnh viện rồi phải được hội đồng y khoa xét duyệt cấp độ tàn phế, mới được là thương phế binh.
-Hiện nay, TQLC còn bao nhiêu TPB và Tổng Hội thăm hỏi anh em thế nào?
Tổng Hội Trưởng tâm sự:
-Người TPB trẻ nhất cũng đã 68 tuổi rồi, với thương tật “đui, què, mẻ, sứt”, thiếu thốn mọi bề như nơi ở, thức ăn, thuốc men và cả tình thương nữa thì anh em TPB tìm được về “chốn bình yên” nhiều lắm. Hiện nay-năm 2024, TQLC chỉ còn 300 TPB tại quê nhà, trong khi các quân nhân TQLC tị nạn tại hải ngoại cũng đã quá già ở tuổi 70! Chỉ trong một thời gian ngắn nữa thôi, các bạn trẻ sẽ không còn thấy chúng tôi nữa đâu, những TQLC sống hùng, sống mạnh, nhưng không sống lâu trên cõi tạm dung này?
Sống chết có nhau, “bên nhau đi nốt cuộc đời” nên Tổng Hội TQLC đã quy định: “Mỗi TQLC tại hải ngoại có bổn phận đóng góp $100/1 năm vào Quỹ TPB/TQLC.
Sở dĩ TQLC tự lo cho TPB của mình là muốn chia bớt gánh nặng với Hội HO, để Hội HO lo cho TPB các đơn vị khác, nhất là các TPB Địa Phương Quân và Nghĩa Quân:
-Tất cả mọi quân nhân TQLC đều hài lòng với quy định của Tổng Hội chứ?
THT trả lời:
-Tuy gẫy súng, nhưng “sách rách vẫn còn cái lề”, tất cả mọi anh em Mũ Xanh đều nhanh chóng vui vẻ đóng góp vào quỹ TPB, cộng với sự yểm trợ của các thân hữu nên các TPB/TQLC nhận được quà tương đồi đồng đều. Không ai có thể cứu đói, cứu khổ cho TPB, nhưng một gói quà, dù đáng giá bao nhiêu thì cũng là lời thăm hỏi đồng đội cũ trong chiến trận năm xưa.
-Xin THT nói lời cuối với đồng đội ở hải ngoại và anh em TPB trong nước.
Tổng Hội Trưởng:
-Các bạn TPB thân mến: Đồng Đội, Đồng Hương hải ngoại luôn nhớ đến các bạn.
-Thưa quý niên trưởng, các bạn và quý thân hữu:
Ở hải ngoại, dù chúng ta sống nghèo nhưng không đói. Nghèo-già được ưu đãi về y tế: “mêđi-mêđi”. Già mà đi lại chậm chạp thì sở Xã Hội cho người đến chăm sóc tại gia với thời gian từ 4 tới 8 giờ mỗi ngày. Sở Xã Hội trả cho người này gần $100/1 ngày. Trong khi đó, nếu có, chúng ta tặng TPB $100/1 năm, tức khoảng 25 xu một ngày.
Chúng tôi không bao giờ dám so sánh người hải ngoại với TPB, mà chỉ nêu lên những con số thực tế cụ thể để chúng ta sống với lẽ công bằng cho thoải mái.
Nào cầm bút lên, chúng ta nên tặng TPB dù TPB hội HO hay TPB/TQLC một chữ ký. Chữ ký của quí vị đẹp như rồng múa phượng bay./.
MÀI SỪNG
