
La Guernica (1937)- Pablo Picasso (Nguồn: www.pablopicasso.org/)
THÁNG 9 NGÀY THỨ BA MƯƠI
1.
Giật mình
Giật mình
Thấy ta ngu dốt
Ngu dốt đến thảm hại
Ngu dốt đến không thể hiểu nổi
Trời!
Từ bao giờ và vì đâu mà hóa thành kẻ – ăn – đậu – ở – nhờ trên chính quê hương xứ sở?
Đất dưới chân – đất sẽ nhận nhúm xương tàn
Ta biết gì?
Ngoài một cái tên thì hiện tại
Được số hóa
Được định danh bằng những cái tên mới toe trống rỗng vô hồn
Ta biết gì hơn một cái tên ghi vào những văn bản hành chính?
Ta biết gì hơn?
Không biết
Ít biết
Hời hợt
Quấy quá
Và lem lém nói những câu dễ dãi
Lem lẻm đọc những câu thơ bẻm mép
Liên liến hát điệu bô lê rô xanh vàng đỏ long tong ngôn từ như tôm như tép
Đúng chuẩn đám đông
Đúng thang đo phẩm cách ăn đậu ở nhờ…
Ta giật mình và ta ân hận?
Ta buông xuôi vì ta bất lực?
Ta khổ đau?
Viên sỏi nhỏ chìm trong váng nước ao tù
Rồi đất dưới chân sẽ đón ta về
Dấu vết cuối cùng mưa xóa cỏ che.
2.
Chảy máu chất xám!
Di trú và di dân
Nước thì chảy chỗ trũng
Chim thì tìm đậu đất lành
Muôn đời nay vẫn thế
Cơ chi phải giật mình…
Bỏ thôn ổ mu mơ ra trung tâm xã
Bỏ xã u u ra huyện
Dời huyện quê quê ra tỉnh
Tìm tỉnh chẵn mà đi tỉnh lẻ bái bai
Vô nam vô nam nghe nói nhiều nơi đáng sống
Hộ chiếu hộ chiếu vi sa vi sa mới những chân trời…
Ai thao thức?
Thao thức những ai?
Hỏi tức trả lời
Thiếu tiểu li gia lão bất hồi!
Hương âm…mù mịt mấn mao nhìn ảnh cũ
Tân cố hương át bóng cố hương
Bánh đa bánh đúc ta tìm trong siêu thị
Thời đám mây điện toán giỗ Tổ oăn lai cốt ở tấm lòng…
Trần ai ai cũng như ai!
Thời thế thế thời thì thế!
Những di dân những đàn chim di trú
Vọng âm ngày mai ngày mai…
THÁNG 9 NGÀY THỨ HAI MƯƠI BẢY
1.
Ông nhà văn NBP người quê tôi xứ Thái (nguyên) có một tập truyện mang tên NHỮNG ĐỨA TRẺ CHẾT GIÀ
Không mấy ai đọc, hình như
Không mấy ai đọc cho dù 99,99% biết chữ cùng rất nhiều danh xưng lẫy lừng sáng choang rực rỡ
NHỮNG ĐỨA TRẺ CHẾT GIÀ…
Trời ơi những đứa trẻ
Tất nhiên từ mặt đất này sinh ra…
Chúng chậm biết cười càng chậm biết nói
Khù khoằm
Làng phù đổng mờ mịt xa
Lam sơn chướng khí u u âm âm
Có một sức mạnh cứ như từ âm ti địa ngục hun đúc
Chúng rất thích rất thích chơi trò cấu ngắt đầu!
Búp cây non, cấu ngắt
Cào cào châu chấu, cấu ngắt
Kiến kềnh, cấu ngắt
Ve sầu, cấu ngắt
Những con công cống ngu ngơ được bới lên từ đất, cấu ngắt
Những con chí chúng bắt cho nhau, cấu ngắt
Chơi trận giả, bọn bên thua phải chịu tội chém đầu
Chổng khu và kê đầu lên thân chuối
Lưỡi đao kiếm bằng mảnh nứa vung lên trong tiếng cười ngằn ngặt sung sướng tận cùng
Bọn bị chém đầu càng cười và mắt trợn trừng trắng dã
Quyết chí phục thù cho trận đánh sau.
Những đứa trẻ rất dai sống
Và mắn đẻ lũ lũ đàn đàn
Như trong truyền kì cổ tích
Làm nên truyền kì phố
Cổ tích phố
Huyền thoại phố
Phản anh hùng
Không có hậu
Truyền kì rã nát
Những đứa trẻ chết rất già
Mê lú trọn đời
Mê lú di truyền trao chuyền
Kì dị quái đản hóa thành thường nhật
Hóa thành thi hứng sum suê
Hóa thành kì hoa dị thảo…
Bản trường ca cấu ngắt
Cấu
Ngắt
Cụt đầu.
2.
Ông bạn tôi giọng lạnh như nước khe đá mùa đông
“Số đỏ” – siêu mẫu một thời lai ghép
Đủ vẻ đủ màu
Thâm sâu và quấy quá
Kì cục bất khả giải
Năng động biến ảo bất khả tư nghì(!)
Tân kì siêu tân kì
Man di siêu man di bầy hầy mọi rợ
Gần trăm năm kể từ ngày số đỏ
Ao tù liên thông đại dương mở cửa hội nhập toàn cầu hóa
Vẫn – vẹn – nguyên – cái – thời – số – đỏ!
Cái thủa ban đầu lai ghép ấy!
Trăm năm vầy vậy trăm năm
Lai ghép âm thầm lai ghép hung hăng
Một tí China sắc màu hủ lậu
Một tí Japan thần kì ngơ ngác
Một tí Hàn một tí Đài một tí Sing vảy rồng lông hổ
Một tí France sang trọng cuối mùa
Một tí Englais mũ phớt trang nghiêm
Một tí Americain bụi bụi ngang tàng
Một tí khắc nghiệt buông thả Bắc Hàn
Một tí Kungfuzi một tí Kant một tí Jesus một tí Buda…
Lai ghép hiếu hỉ giỗ chạp lễ tết tang ma
Lai ghét phố phường lai ghép xó bếp lai ghép thi người đẹp lai ghép hảo tâm lai ghép từ thiện lai ghép bình dân học vụ lai ghép Hàn lâm…
Giảng đường đại học vui tươi như Ấu Trĩ Viên
Trường Tiểu học trang nghiêm thâm u như Hàn lâm viện
Hương khói trầm bi trộn tiếng loa thùng
Thiêng liêng trộn gỏi cùng xí xộ
Rờn rợn tiết canh chay núng nính tu hành
Văn hóa viết cao giọng khinh khi văn hóa đọc
Thơ tình nước sốt Chinsu
Hôn lễ váy cô dâu Milano sân khấu hóa nhai trầu cắt bánh tình ca sến súa sông đa nuyp xanh và những bài ca đi cùng năm tháng nem bùi và sâm panh
Lá cải lá ngón lá chuối lá mặt lá trái lá bùa lá ngải lá bài thuần việt hán việt tây bồi mĩ bồi hàn bồi nhật bồi vua tiếng việt hầu bàn tiếng việt….
Lai ghép lai ghép
Ô hình như có cả bò xanh!
3.
HẬU CHIẾN…
[Nhân đọc một tự truyện của PNN]
Mùa hè đỏ lửa
Mùa thu đỏ lửa
Mùa đông đỏ lửa
Mùa xuân đỏ lửa
Đỏ lửa mùa khô tàn rạc
Đỏ lửa mùa mưa rã rời mủn nát
Đỏ lửa miền Nam đỏ lửa miền Bắc
Lửa cháy ngút ngàn Trường Sơn
Lửa thiêu đốt biển xa hải đảo
Đỏ lửa những con đường
Đỏ lửa sân bay nhà ga bến cảng
Đỏ lửa những cây cầu những bến bãi nhưng kho tàng những doanh trại
Lửa hận thù lửa oan khuất rụi thiêu…
Không một đại bàng được tái sinh
Không một kim cương lấp lánh
Đói nghèo xác xơ tận cùng hiu hắt
Khổng lồ những trại tù trong nam ngoài bắc
Đêm tối phủ trùm những cuộc biệt li
Đêm tối mịt mùng những cuộc ra đi
Thảm sầu oan nghiệt tha hương chân trời góc bể
Sầu thảm gió sầu thảm sóng sầu thảm rừng rậm non cao sầu thảm hải trình âm u đáy biển
Sau những cuồng điên lửa
Sau những hung tàn lửa
Lưu đày xứ
Cố hương không còn lối về
Đò chìm cầu gãy
Phố đổi tên
Làng xã đổi tên
Những bài hát cũ không ai hát
Những chữ nghĩa cũ ném vô bãi rác
Cổ tự rêu phong im tiếng chuông chiều…
4.
BIA MIỆNG
Ăn trên nỗi sợ hãi
Ăn trên cái chết rình rập
Ăn trên nỗi lo thắt ruột
Ăn trên những cái chết tức tưởi
Ăn trên nỗi cùng khốn phủ trùm…
Nỗi nhục nhã này ngàn năm còn lưu dấu
Nỗi nhục này hằn in trên mặt lũ gian tham
Những lời nói óng ánh mạ vàng
Những diễn ngôn được rưới màu mè nước mắt
Những bộ mặt nung núc ngấy ngốt
Những ào ào chém gió
Những tuồng tích quen nhàm váng mỡ
Tiếng thối lưu ngàn năm…
Bia miệng nhân gian
Bia vĩnh cửu trên vô hình Internet
Tiền bất nghĩa khỏi mồm đều thành cứt
Tiếng xấu muôn thủa bêu danh
Đại dịch đi qua
Cuộc sống chẳng bình yên
Những mĩ từ bốc mùi giả trá
Bốc mùi hồn ma bóng quỷ
Bốc mùi trơ tráo trây ỳ
Bốc mùi tử khí tan rữa niềm tin
Niềm tin rơi đáy vực
Niềm tin biết bao giờ trở lại
Mất niềm tin nhân gian thành địa ngục
Mất niềm tin tất cả hóa bọt bèo
Mất niềm tin niềm tin đã mất
Đâu chỉ là lỗi lầm mà đó là tội ác
Lưới trời lồng lộng không tha…
Đại dịch qua đi
Tội nghiệp niềm tin
Nơi tôi nơi bạn
Niềm tin bị đánh cắp
Ơi niềm tin vĩnh viễn chẳng quay về
Đại dịch qua đi
Nghĩa tình đồng bào xác vô hồn lay lắt
Những gì đã mất
Chằng quay về…
THÁNG 9 NGÀY THỨ HAI MƯƠI NHĂM
1.
Rạng sáng tin đầu tiên
Cụ Vũ Thư Hiên đến 65 Nguyễn Du và Ông Nguyễn Quang Thiều ân cần tiếp đón(•)
Bâng khuâng chốn cũ
Người xưa hao vắng
Nắng thu Hà thành một chút vàng rơi
Trong ánh thiều quang bên khung cửa sổ
Có vương hạt bụi vàng bay ra từ những trang văn một thủa Paustovsky?
Trên bàn trà có ai bày lẵng quả thông nhặt trong rừng cổ tích?
Miền thơ ấu mong manh khắc khoải
Lắng xuống niềm vui
Lắng xuống cả nỗi buồn
Việc gì cần làm chắc chắn sẽ được làm!
Những buồn đau một thời xin lắng xuống
Một thời của ta
Một thời ta dự phân ta sẻ chia và có thể ta cứ tin là thế….
Xin lắng xuống
Lắng xuống đi nào!
Rau khúc vẫn mọc mỗi độ xuân về
Tiết thu lặng lẽ đơm hoa li ti như không như có
Hương bánh khúc chiều nay thơm như nỗi nhớ
Những ngày xưa chân đất đầu trần
Những cánh đồng hiền lành sau mùa gặt
Bà ta
Mẹ ta
Ngắt từng mầm rau khúc
Chút hương quê mọc lên từ đất
Ôi! Cố hương thầm gọi ai về…
—-
Xin mở link
(•) https://www.facebook.com/share/p/2HwUK3ydM6H1nqR4/?mibextid=oFDknk
2.
Cà phê bình dân, vườn yên tĩnh
Ban mai tưởng thanh thản bạn già…
Được dăm phút! Trời! Sao khổ thế
Cà phê vườn – một góc ta bà!
Ông thứ nhất như buôn bạc giả
Thầm thì chuyện bí – sử – thâm – cung!
Có vẻ ngại ngần, có vẻ sợ
Giời ơi! Đầy cõi mạng! Biết không?
Ông thứ nhì hình như cay cú
Giọng gắt gay. Đời bạc quá chừng
Hôm rồi liên hoan cơ quan cũ
Bọn đương chức cái mặt khùng khùng!
Ông thứ ba mặt buồn như mếu
Dưỡng già…mươi tỉ…gởi ngân hàng
Lo ngay ngáy tội – phạm – công – nghệ
Nó lần ra thì thôi…bung toang!
Ông thứ tư, một đời khuôn phép!
Về già mơ tháo cũi sổ lồng!
Trời! Em út…thật là tốn kém
Năm đôi lần…có cũng như không!
Ông thứ năm, buồn vì hương hỏa!
Đất ông cha! Chia chác sao đây!?
Thật bi ai! Đêm dài khó ngủ
“Huynh đệ tán…” Kêu trời! Có hay…
Nghe bạn già than. Ta cười ngất
Suýt té ghế! Có thể gãy xương!
Khổ lụy trần ai chắc chưa đủ
Già rồi vẫn vẫn ham chuyện ẩm ương…
Một đời ta chỉ làm giáo…khổ!
Không than lương ít với lương nhiều
Càng không bao giờ tự túm tóc
Thiêng liêng, hãnh diện đủ mọi điều…
Ngôi nhà giáo dục chừng nát bấy
Viết đơn xin nghỉ sớm vài năm
Lương bảo hiểm đủ sống. Đủ sống
Sẵn tê lê bốc…viết nhung nhăng!
Cõi ta bà! Với ta. Đủ chán…
Khổ lụy trần ai rũ sạch làu
Ngoại lục tuần…sân si mắc mệt
Cát bụi đang chờ! Ồ! Không lâu…
Ban mai! Cà phê. Vườn yên tĩnh
Thoáng heo may! Trời biếc! Thẳm xa
Sau giông bão, mặt hồ tịch lặng
Phí của trời! Hỡi mấy bạn già…
3.
Lướt tê lê bốc! Buồn. Buồn nẫu
Người dân vùng lũ đào hố chôn
Giò, chả, bánh chưng…gì gì nữa
Biết nói gì đây. Rũ. Rũ buồn…
Vượt ngàn cây số đồ cứu trợ!
Lòng yêu thương! Ai dám nghi ngờ!
Tình đồng bào! Miếng ăn, khi đói
Đào hố chôn…Lòng dạ ngẩn ngơ
Nông nỗi này! Hỏi ai? Ai hỏi?
Nhắm mắt. Bịt tai…Dạ không đành…
Đắn đo! Vài lời xin thưa thốt
Ôi cái nước mình! Người nước mình…
Hào hiệp dường như ai cũng sẵn
Lòng trắc ẩn! Rất nhiều! Rất nhiều…
Tình thương lai láng như biển rộng
Nhưng…cứ sao sao! Chán! Chán phèo…
“Mạnh ai nấy…” chẳng cần/ai kết nối
Ít nghĩ suy! Thiệt kì! Thiệt kì…
Cần bình tĩnh thì…canh hẹ rối!
Cứ hoắng lên! Tăng độ lâm li…
Một xứ sở người không chịu lớn
Đắp đổi Ác – Thiện trở bàn tay
Cứ là phải phong trào! Thiệt lạ…
Không cần cái kết Dở hay Hay!
Đào hố chôn món ngon…Buồn nẫu!
Nhưng không thể khác! Món ngon ơi!
Não lòng! Bật khóc! Ta bật khóc!
Cơ răng nên nỗi? Lại hỏi Trời!
Đặng Tiến (Thái Nguyên)