
Đường Xưa – Tranh: MAI TÂM
Chơi Vơi
Không anh một mình em lên núi
Ngó rất xa, ngó rất xa và…
Này sông này trời sao và phố
Ngôi sao nào là anh, bay qua
.
Không có anh em lên dốc tháp
Đếm từng bậc cấp nghẹn bàn chân
Tháp buồn hiu xa xôi tìm bóng
Anh không về, nước mắt rụng vô âm
.
Anh không về nhà thênh thang quá
Lên xuống ra vô ngại bốn bức tường
Hụt hẫng gối chăn ngại giường ngại chiếu
Môi mặn mắt nhòa cay khói sương
.
Không có anh một mình em xuống biển
Ngày như quên chiều xuống đã lâu rồi
Em muốn hẹn chút sóng xa về khóc
Cuối chân trời tiếng sóng vọng à ơi
.
Không anh, mình em qua cầu, lạnh
Sông vẫn trôi, về đâu, về đâu?
Ném viên sỏi xuống dòng sông cạn
Viên sỏi lặng thinh dưới đáy tim sầu
.
Không anh, mình em qua dốc xưa
Cuối dốc nao nao đau đầu dốc
Dốc và em buồn như muốn khóc
Từng dấu chân kỷ niệm thẫn thờ
.
Những con đường nắng mưa lặng lẽ
Tay lái mình em mưa tạt nắng phai
Chiếc ghế bên lạnh lùng im lặng
Không có anh em biết khóc cùng ai!
.
Khóc một mình, khóc cũng không vui
Bao nhiêu nước mắt mặn môi cười
Nên cứ nuốt xuống lòng từng giọt đắng
Hẹn mơ về, bóng tối lạ, chơi vơi.
Làm Sao
Làm sao em vá vầng trăng khuyết
Rọi xuống đêm tìm một giấc mơ
Trăng ngã bóng ai ngoài hiên lạnh
Khe khẽ theo em dỗ giấc chờ
.
Chút lạnh cho em và trăng ấm
Lóng lánh sương khuya hát ngọt ngào
Trăng nằm bên gối ru đêm chậm
Nước mắt mặn từng canh chiêm bao
.
Làm sao em rải sao lên tháp
Lung linh từng bậc cấp lung linh
Chén rượu xưa còn cay đáy mắt
Tiếng bước ai khua chiếc bóng mình
.
Một ngôi sao xuống bàn tay nhỏ
Ấp yêu năm ngón khép êm đềm
Có tiếng tim từ xa xôi đập
Phải chăng là… Em lại mình em!
.
Làm sao em cưỡi mây đầu dốc
Bay đến nơi rất xa, rất cao
Để em tin thiên đàng có thật
Ta vẫn hẹn nhau một kiếp nào
.
Mây bỏ em bay không dừng lại
Bóng ngày xưa nhuộm ráng chiều nay
Vương vướng chân em vài sợi khói
Thì cứ mơ hồ mây, mây bay
.
Làm sao em kéo đôi bờ lại
Dã tràng thôi xe cát ngàn năm
Nghe sóng hẹn nhau về bến mộng
Em thôi ra biển khóc âm thầm
.
Em lại về bờ em hiu hắt
Biển mượn hồn lạc sóng lang thang
Con ốc lạc vỏ mình ngơ ngác
Em lạc trái tim, máu lạc đường
.
Làm sao em níu bình minh lại
Giọt nắng long lanh những ngọt ngào
Nắng điệu đà dìu sương nhún nhảy
Bên vườn hồng hoa bướm xôn xao
.
Chỉ là sớm mai nào xa lắc
Em níu về chạng vạng chiều rơi
Chén rượu hoàng hôn mình em cạn
Say buốt trăm năm giọt lệ cười
Một Ngày Phải Đến
…Và gì nữa, hoàng hôn mong manh,
Biển thôi còn sóng, có còn xanh?
Về đâu, thuyền có về bên hẹn
Như vần thơ chợt ghé, vô tình.
.
Để biển thức với buồn với vui
Hẹn sóng đưa mong đợi ra khơi
Có nỗi nhớ bồi hồi trong gió,
Nước mắt trôi mặn đến chân trời
.
Có thể nào đời người vĩnh cửu
E-và không ăn trái cấm xưa
Con rắn hiền khoanh cành táo ngủ
Vườn địa đàng nở đầy hoa thơ
.
Bởi trái cấm lỡ làm em khóc
Để cành thơ thở vội từng ngày
Con rắn bò quanh chân tháp cổ
Hỏi bao giờ chén rượu thôi cay?
.
Nước mắt vẫn rơi theo biển mơ
Đêm đêm giấc ngủ lạnh đôi bờ
Em biết sẽ một ngày phải đến
Chén rượu rồi mình em bơ vơ
.
Đã đành từng mình em bơ vơ
Vẫn biết anh loanh quanh đâu đó
Sóng vẫn reo về chân tháp cổ
Chén vẫn nồng cay mắt ai xưa.
.
Nhưng ngày đến, rồi em ra sao,
Anh đi xa không hẹn khi nào
Bóng tháp sóng soài trên biển vắng
Em ngồi hẹn sóng, hẹn chiêm bao.
2024
ĐẶNG KIM CÔN