Đặng Kim Côn: TRÊN ĐỈNH MÊ XƯA/THẤT TÌNH CA/NÉM VIÊN SỎI XUỐNG HỒ TIỂU THÚY

Đêm Thu – Tranh: MAI TÂM

TRÊN ĐNH MÊ XƯA

Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Ngồi với trái tim một kiếp bềnh bồng
Như trăng đỉnh đồi trông mây gió
Tưới sợi tơ vàng khắp cùng núi sông.
Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Hát với muông chim những sớm mai hồng
Ðâu chút hào quang những vì sao muộn
Hiu hắt nỗi lòng về đời mênh mông.
Những sớm sương giăng những chiều mây dựng
Ta vẫn còn đây hay ở đâu rồi
Cho ta tìm ta trong từng chiếc bóng
Giữa những nhập nhàng nhật nguyệt đầy vơi.
Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Trái tim như mây chợt sáng vô cùng
Ðể soi thấy ta ngùi từng lệ nóng
Bay ngút ngàn qua muôn lối mù không.
Trời đất thấy ta ngồi trên núi không?
Ngọn thấp ngọn cao, đá dựng đá chồng
Ðã rêu phong ta nghìn năm sinh tử
Mưa nắng cõi người bao giờ đơm bông?
Ta còn trái tim rộn ràng trời đất
Nhân thế mang mang soi bóng muôn trùng
Trên đỉnh mê xưa lập lòe đuốc nhớ
Ta còn thấy ta ngồi trên núi không?
1973

THẤT TÌNH CA

Thất tình, thất tình ta vào trong quán
Gọi một filtre đen ngồi uống một mình
Cô hàng café bỗng dưng duyên dáng
Ta ghẹo ta chơi rồi ta làm thinh.
Ta cởi đôi giày gác chân lên ghế
Ðôi chân ở rừng đã mốc như tro
Da em trắng như cuộc tình nhân thế
Ðụ má! đến yêu cũng chẳng ra trò.
Em ngạo nghễ, bập bùng theo tiếng nhạc
Em nhởn nhơ rơi từng giọt trong ly
Em trêu ngươi ta những vòng tròn khói
Em lập lòe trên đóm thuốc thầm thì.
Ta thọc tay trong túi quần ra phố
Và đi không ngừng như đi hành quân
Em không chết đi cho ta đỡ khổ
Ðể ta nhớ em hơn phải nhớ rừng.
Mai còn thất tình ta đi cạo đầu
Vất mẹ nó đi những buồn, những đau
Mai còn thất tình ta đi uống rượu
Nữa sẽ quên em khi về rừng sâu.
1972

NÉM VIÊN SỎI XUỐNG HỒ TIỂU THÚY

Ném viên sỏi xuống Hồ Tiểu Thúy
Nước xôn xao hay lòng xôn xao
Ta muốn nhảy xuống hồ tự tử
Nhưng hồ nhỏ quá, e hồ đau.
Sáng ta đến sớm hồ còn ngủ
Bóng ai thơ thẩn đáy hồ chơi
Ðời cứ vỡ như bong bóng nước
Hồ vẫn lững lờ chiếc lá trôi.
Một viên sỏi nhỏ, dăm vòng nước
Như đẩy hồ ra khỏi giấc mơ
Ta lạc giữa những vòng nước tản
Ði miệt mài không thấy bến bờ.
Nhìn bóng ta như ngọn giả sơn
Lung linh nước chảy ngược lên nguồn
Nắng khua kẽ lá trên sườn núi
Soi trái tim hồ mơ muôn phương.
Một thoáng ta nhìn ta bỗng lạ
Thăm thẳm đâu từ đáy nước sâu
Ngủ với đáy hồ như đá sỏi
Êm ái rêu phong bóng mịt mù.
1973
Đặng Kim Côn

(Trích ĐỂ TRĂNG KHUYA KỊP RÓT ĐẦY SỚM MAI)

Bài Mới Nhất
Search