Đặng Kim Côn: NĂM MƯƠI NĂM LÀM THƠ YÊU EM (13)

Chia Tay – Tranh: THANH CHÂU

Sân Ga Ta Đến Lại Về

Từ đó em cho ta nỗi nhớ
Đi miên man không theo kịp đoàn tàu
Không thấy sân ga, không hàng ghế đợi
Tìm hôm qua không thấy tháng ngày đâu.
.
Từng con tàu nghiến lên nỗi nhớ
Còi tàu như những tiếng thở dài
Sân ga quen, ta chỉ là khách lạ
Hỏi giờ tàu không để đón đưa ai.
.
Em bỏ lại cho ta chiếc bóng
Ta thành một nửa của hôm qua
Nữa mỗi lúc tàu về, lại nhớ
Một nửa kia đâu đó trên ga.
.

Những chuyến tàu không chở ngày mai đến
Chỉ thấy đêm đen vây bủa quanh đời
Không toa nào chở về ta quá khứ
Cho ta tìm mình trong bóng tối trêu ngươi.
.
Chuyến tàu xưa không mang đi quá khứ
Nên sân ga còn chiếc bóng lê thê
Nhìn tim mình lăn lui lăn tới
Ngỡ khói tàu tuôn xám bước về.
.
Có ai chất giùm ta lên toa
Chiếc bóng, sân ga, hôm qua, nỗi nhớ
Tàu mang đi không bao giờ về nữa
Để thôi đợi người và thôi tìm ta.

1980

Nhớ Một Ngày Xưa

Ừ em hạnh phúc ngậm ngùi

Đếm từng buồn đếm từng vui, vơi đầy

Đếm từng nụ sớm môi say

Bước hoài không tới một ngày mưa xưa

1980

Lốc

Có bóng mây qua phố

Rơi rơi buồn về tim

Cơn lốc nào giấu mặt

Xoáy mịt mù lòng em

1980

Đổi

Mất nhau cũng mất nhau rồi,

Còn nhau chăng chút cuối đời tìm nhau

Mặc ngàn năm trước về đâu

Cho ta đổi lấy ngàn sau một giờ

1980

Thao Thức

Mưa ít quá và đầu hôm ngắn quá
Nên khắp trời chỉ lạnh mình anh
Giá còn sớm để anh ngồi lại
Cùng chia nhau chút lạnh ân tình.
.
Nữa anh về một mình buồn tênh
Em ngồi níu mùa đông xuống thấp
Những con đường ngược xuôi chẳng gặp
Dẫn đời đi hun hút vô tình.
.
Tiễn nhau ra ngõ anh về thôi
Trời thổn thức chút tình không nói
Một mình em e mưa lại rơi
Mây trĩu xuống bên song vời vợi.

Trong ngực kia tình còn réo gọi
Còn long lanh đáy mắt tuôn mưa
Lời muốn nói nhưng lòng muốn hỏi
Giữa lặng thầm đủ hiểu gì chưa.

Với bóng tối chập chùng quá khứ
Đêm có trở mình bâng khuâng không?
Mưa về sáng không dài hơn nỗi nhớ
Em có cùng anh thức với lòng?

1980

Giữa Khuya

Có bao giờ khuya em bật dậy

Thắp đèn lên tìm trái tim mình

Có nghĩa là, có bao giờ em nghĩ

Anh biết giờ này, em chờ anh?

Trời xa xa sáng, xôn xao mộng

Như ánh mắt chờ lung linh đêm

Em vẫn ngồi đếm thời gian, ngóng

Ngọn đèn mờ tỏ một mình em

Những ngón tay lạnh trên chăn chiếu

Mưa trong lòng rơi xuống đêm nhau

Đông em rón rén lăn trên má

Mùa xuân nào hẹn tới mai sau?

1980

Đặng Kim Côn

(Trích: 50 NĂM LÀM THƠ YÊU EM – Nhân Ảnh xuất bản 2023)

Bài Mới Nhất
Search