
Suy Tư – Tranh: Raissa Kagan (Nguồn: Raissa Kagan Art)
Còn tôi, khi chán [chả buồn] chết,
Lặng lẽ tìm cơm nguội, ngồi ăn.
Nhìn lên cây hóng đàn chim đậu
Vui cùng đám trẻ chơi đáo, khăng.
.
Quên phắt nó đi – những trò nhảm,
Tự đun nước pha một ấm trà.
Ô! Mùa đông! Mùa đông xứ Bắc!
Độc ẩm! Sướng đời! Cười ha ha.
.
Đừng xem cái này cùng cái nọ,
Xem rồi thèm chết như thèm ăn.
Ra vườn hứng lên thì trồng cỏ,
Vạn lần hơn nghe mãi…nhân văn.
.
Tránh. Tránh xa hội này nhóm khác,
(Tiềm ẩn bao nhiêu cuộc…cãi nhau).
Mua bột về tự tay làm bánh,
Chắc chắn vui! Bái bai muộn sầu!
.
Thôi xin đừng có mà đọc điếc,
Nhìn vịt trời bay thấy thú hơn.
Lũ chim hoang còn biết tránh rét,
Sao ta tự rước lấy hận hờn?
.
Chơi phây búc? Tất nhiên. Không thể…
Thơ cô văn? Đừng ngó đừng nhìn!
Dù kèm ảnh rất chi bắt mắt,
Bởi đọc rồi! Óc não liêng biêng/Có thể nổi điên!
.
Những thần đồng, thần chì, thần sắt
(Lên mạng chém gió). Cũng bỏ qua.
Thôi thì xem như là mất điện,
Bởi phần nhiều toàn là ba hoa.
.
Nếu được tặng thơ? Xin cứ nhận,
Đãi bôi. Khen lấy được vài câu.
Chớ dại chê. Mà ăn gạch đá,
Chẳng sứt tai thì cũng bươu đầu!
.
Khi thấy chán chẳng buồn chết nữa,
Tự chữa lành như vậy….Thấy hay.
Lời lăng nhăng xin tặng miễn phí,
Ơ kìa! Con bướm nó biết bay!
.
XIN GỬI!
Ai yêu Trời
Tôi xin Cho tất cả!
Ai yêu Đất
Tôi gửi tặng mênh mông ruộng đồng, hùng vĩ núi sông, xanh tươi rừng, khát khô sa mạc
Ai yêu Biển
Tôi xin dâng tặng bao la sóng cuồn cuộn sóng biếc xanh nước
Và những thần tiên đảo
Và những bãi biển mê hồn…
Ai yêu những đêm trăng ảo huyền
Những bình minh rạng ngời
Những hoàng hôn tím ngát
Những tịch mịch đêm
Những ban mai ríu rít
Những ồn ào Hạ
Những dịu dàng Thu
Những bí ẩn Đông
Những bừng nở Xuân
Mùa nối mùa miên viễn
Tôi xin gởi tặng
Xin gởi tặng…
.
Bạn hãy dang tay đón nhận
Bạn hãy ôm vào lòng
Bạn tha hồ nhìn ngắm
Và buồn
Và vui
Và rạng ngời trên môi
Và trong veo trong mắt
Và nồng nàn hơi thở
Và lảnh lót tiếng cười
Bạn hãy dang tay đón nhận
Tất cả là thuộc về bạn cũng như thuộc về tôi…
.
Ai yêu thơ
Tôi xin tặng
Ngôn từ đã được gió cuốn đi
Ngôn từ đã được mạng cuốn đi
Bạn chỉ cần một chạm
Bất kì nơi nao trên trái đất này
Trái đất mênh mông rộng lớn
Bỗng nhỏ bé trong lòng bàn tay
Trong lòng bàn tay nhỏ bé
Bàn tay tôi bàn tay bạn bàn tay tất cả mọi người…
.
Những bàn tay nâng đóa hoa hồng trong ngày lễ tình yêu
Những bàn tay đón những trẻ thơ chào đời
Những bàn tay nặng nhọc vuốt mắt cho người ngày Chúa gọi
Những bàn tay cầm vũ khí
Những bàn tay đã kịp buông dao
Những bàn tay phút chia li mãi mãi
Quan ải mây giăng
Bến sông vời vợi
Xa cách ngàn mây
Những bàn tay
Cả thế giới thu vào
.
ĐOẢN CA VỀ ĐÀN CỪU
[Bắt chước Nam Cao không dám viết về người…]
Đàn cừu tự hào về tinh thần nhẫn nhịn cam chịu
Đàn cừu ngoan ngoãn, trong trắng, ngây thơ
Đàn cừu hài lòng và hạnh phúc cùng bãi cỏ non tơ
Cỏ non tơ không có đàn cừu vẫn hài lòng cùng cỏ già cỏ cụt
Dù sao vẫn cứ là có cỏ
Méo mó hơn không
Cỏ già thơm kiểu cỏ già
Cỏ cụt ngon kiểu cỏ cụt
Đàn cừu vẫn be be hạnh phúc….
Đàn cừu dửng dưng trước những con dê bị giết tế thần
Dửng dưng
Dửng dưng
Cuối cùng chúng có vẻ ngờ vực và ghen tuông
Ghen tuông chứ không trắc ẩn
Lòng trắc ẩn chúng nói không
Những con cừu mượt lông dày lông hãnh diện khi được xén
Chúng nhìn đồng loại hình như thoáng chút thương hại và ngạo nghễ
Thoáng chút thôi vì cừu vốn hiền lành
Những con cừu gầy những con cừu ngắn lông mơ một ngày béo tốt mượt mà để được xén
Chúng hình như luôn luôn tâm niệm
Cừu sinh ra để được xén lông
Cung hiến và tận hiến
Đến những sợ lông cuối cùng
Sứ mạng cao cả và thiêng liêng
Được xén lông chúng sẽ bất tử
Ít nhất cũng lưu tiếng thơm ngàn năm …
.
Những con cừu
Ô kìa những con cừu
Ngoan và hiền và bình tâm gặm cỏ
Ô kìa những con cừu buông bỏ
Ô kìa những con cừu thanh thản ung dung
Ô kìa những con cừu sinh ra để được xén lông….
.
THÓC NHÀ CHU… NGON QUÁ
Ai ai cũng chê bai ông nhà nước
Tuyên bố xanh rờn xanh ngơ xanh ngắt
Chỉ cần sống với nhân dân
Sách nhân dân đọc
Thơ nhân dân ngâm
Nhạc nhân dân tấu, hát, diễn (kể cả đoàn nhạc hiếu tân thời…)
Tranh triếc, phim phiếc, kịch kiếc, chèo chiếc tuồng tiếc, cải lương cải liếc, tượng tiếc…nhân dân xem nghe nhìn ngắm
Thế là đủ rồi
Cần chi ông nhà nước vinh danh bằng giải này giải nọ, ưu tú với chả nhân dân…
Nghe sao hay ho thế
Nghe sao vô vi thế
Nghe sao thanh cao thế
Nghe sao tiêu dao thế
Nghe sao buông bỏ thế
Nghe sao mùi mẫn thế…
Nhưng kìa
Nhầm nhọt cái sự trồng trọt
Những giải này giải nọ
Những danh nọ danh kia
Chai chai lọ lọ
Luôn luôn rổn rảng ồn ào cãi lộn cãi nhau như mổ bò
Phơi ra bao sự
Khôi khôi hài hài ư ử
Phiền muộn đứng ngồi
Ỷ ôi bêu riếu
Ai ai cũng thèm thóc nhà Chu
Thèm gạo nhà Chu
Thèm cơm hẩm nhà Chu
Thèm rơm cỏ nhà Chu
Thèm không khí nhà Chu
Thèm nước lã nhà Chu
Hu hu hu hu gu
Thành ra tự nguyện thân tù
Tự nguyện rước lấy nghìn thu hãi vài…
Đặng Tiến (Thái Nguyên)