Đặng Tiến (Thái Nguyên): NGẪU HỨNG…/BÀI THƠ CŨ…/ĐOẢN CA VỀ THỊT 

Lối Mòn – Tranh: MAI TÂM

NGẪU HỨNG CÙNG LÊ VĨNH TÀI

Tất cả chúng ta đã già
Và sẽ già
Không hối tiếc
Không
Không
Ai dám cả gan
Khi chẳng có gì
.
Cả một quá khứ gần
Cả một quá khứ xa
Rỗng không
Chúng ta khoảng trống mênh mông
Sự hối tiếc chả có nơi bám víu
Ai cả gan hối tiếc
Về cái rỗng không?
Ai?
Không ai lên tiếng?
.
Tất cả chúng ta lần lượt chết
Lời ai điếu soạn sẵn và lưu trong đám mây điện toán
Vài nốt nhạc được in ra
Và đọc
Không ai nghe
Ta một nhúm tro tàn câm bặt
Lời ai điếu ta đã biết
.
Cần gì phải đọc CHÍ PHÈO
TRUYỆN KIỀU cũng thế
Cả sử thi Homere, cả PHÙ SỸ ĐỨC, cả CUỐN THEO CHIỀU GIÓ
Đọc làm gì
Thơ Lê Vĩnh Tài
Thơ Đặng Tiến
Thơ ải thơ ai
Cũng thế
Đọc để làm gì
Khi cà phê được làm từ bột bắp
Khi chè Tân Cương chỉ là phần đính kèm cho những gói quà dâng biếu
Tết đầy rẫy đèn lồng đỏ chót china…
.
Sao chúng ta
Mãi không già
Mãi không biến mất
Nhân gian chật
Ngộp thở
Những thây ma
Hết hạn

BÀI THƠ CŨ
[Tự nhiên sáng nay nhớ bài thơ nghe được từ hồi bé tí từ Cha tôi]

Những cây đậu
Lặng lẽ nảy mầm
Lặng lẽ vươn lên tìm ánh sáng
Lặng lẽ tươi xanh
Lặng lẽ đơm hoa
Kết trái trong lặng lẽ…
.
Những lá già
Lặng lẽ úa
Lặng lẽ vàng
Rơi về gốc lặng lẽ trong đêm
.
Không ồn ào
Không khoe khoang
Không tứ phương bái lạy
Không than khóc
Càng không giả vờ than khóc
.
Những cây đậu lặng lẽ sống
Lặng lẽ bảo tồn
Loài đậu lặng lẽ bất tử
Khiêm nhường…
.
Người làm vườn
Cha ta thủa ấy
Đã về cùng cát bụi hư vô
Lời của Cha theo gió bay mấy chục năm ròng rã
Sáng nay lặng lẽ trở về
.
Luống đậu ta trồng
Vẫn lặng lẽ in hệt thủa ngày xưa
Nảy mầm
Vươn ngọn tìm ánh sáng
Ra hoa
Kết trái
Lá vàng rơi
Lặng lẽ trong đêm
Về cội…

ĐOẢN CA VỀ THỊT

Thịt ê hề
Thịt ngập ngụa
Vỉa hè
Xó chợ
Siêu thị
Cửa hàng tiện lợi
Đường dẫn vô chùa
Thịt tươi roi rói cười hề hề cười hi hi giọng hì giọng hỉ giọng hi ha
Thịt đi lại nói năng giả vờ trang nghiêm giả vờ đạo cao đức cả
Thịt nguyên con nguyên cây
Thịt tửng tảng từng khúc
Thịt xay rồi luộc luộc xong lại xay
Khói như mây
Mây như khói
Thơm thơm mùi tục lụy
Thanh thanh vị thiền
Thoang thoảng gây gây mùi tiền
Chấp chới nến đèn
Oản dâng  ngồn ngộn
Vãi bà trẻ măng lả lướt hây hây
Trái đào phập phồng gió bay bay
Cột buồm căng căng trái gió lay lay
Hồn ai ngất ngây
Tình lai láng sum vầy
Lây ngây thịt ngày
Lây nhây thịt đêm
Mõ vui cốc cốc
Chuông vàng hân hoan lạc dục say say
Thịt
Giả cầy
Hổ mang chàng cốt
Mây mưa vu sơn bát ngát
Mênh mang bể ái sầy sầy…
.
Đậu phụ làng căng nứt ngạt ngạt hương lá mơ bay
Hoàng hôn dao thớt
Đêm vởn vởn khói mây
Thịt trằn trằn trọc trọc
Xong rồi ngủ say…

VÔ ĐỀ

Không còn mấy ai bận tâm
Hình như là thế
Nỗi đau chìm dần vào lãng quên
Chìm dần thăm thẳm đáy đại dương
Thăm thẳm vực thời gian bóng tối đen ngòm
Chìm dần vào những bận rộn lo toan
Nỗi lo cơm áo
Nỗi lo đứng chợ đứng đường
Nỗi lo tranh giành chiếm đoạt
Nỗi lo những phiền hà nhiễu nhương
Chìm dần dưới những lớp sóng run rẩy và sợ hãi đớn hèn
Chìm dần dưới những sướt mướt nỉ non
Dưới những uốn lượn ngôn từ mĩ miều mánh lới
Không còn mấy ai bận tâm

Những lớp sóng ngôn từ dần lễnh loãng
Lễnh loãng và bặt tăm
Những lớp sóng dần chuyển theo hướng khác
Theo những chân trời khác
Những thao thức những đau đáu chìm dần
Già nua và tàn lụi
Những người biết rơi nước mắt
Theo nhau về với đất
Để lại một khoảng trống mênh mông
Khoảng trống thờ ơ
Khoảng trống nhạt phai
Khoảng trống mủn nát

Không ai còn nhắc
Nỗi sỉ nhục chìm dần
Chữ nghĩa u hoài và rên rỉ những thanh âm giả dối
Dần cũng lặng câm

THY QUYỂN !
[Tặng bạn tôi Lê Vĩnh Tài ]
—-

Bạn tôi viết thơ hàng ngày
Thậm chí hàng giờ
Ngôn từ bạn tôi tự hóa thân thành Thơ
Hàng giờ
Hàng ngày

Thơ bạn tôi tạo thành một THY QUYỂN
Ai bước vô cũng được
Ai từ đó bước ra cũng được
Bước vô có thể mang theo mùi vị cuộc đời
Te tua bầm dập, thanh quý, sang trọng, ánh sáng, hương thơm
Bước ra có thể chẳng mang theo một chút gì
Có thể chỉ một từ một câu một tiếng cười một chút nhíu mày
Có thể một tiếng thở dài buồn thấu xương
Có thể một giọt lệ trong veo tình trắc ẩn
Có thể…
THY QUYỂN của bạn tôi như thế
Hàng ngày
Hàng giờ

Tôi vẫn chọc bạn tôi hoài
Thay vì giận bạn tôi chỉ cười
Trong veo và trong veo
Không hề ẩn ý
Cuộc đời vốn cần vui
Mấy ai biết
Mấy ai có được những giây những phút
Chọc nhau cho bớt cho vơi những phiền muộn âu lo
Hình như bạn tôi là thế

Thơ là gì?
Việc ấy để các nhà thông thái lo toan
Để họ trả lời
Để họ tranh cãi
Họ sinh ra để làm nhà thông thái
Những nhà thông thái buồn bã âu sầu
Cứ để họ nói
Chớ tham dự
Họ khổ đau vì định nghĩa
Mấy ngàn năm khổ đau nối tiếp khổ đau
Tìm khoái cảm trong định nghĩa
Nỗi khổ đau cao như núi dài như sông và rộng lớn bao la như bể
Bạn tôi có vẻ đứng bên ngoài định nghĩa
Đứng bên ngoài
Tự làm nên Một – Thy – Quyển – Nguyễn – Vĩnh – Tài!

Và tôi vẫn hàng ngày bước vô chọc giận
Để thêm một lần nghe tiếng cười trong veo bạn tôi! 

Đặng Tiến (Thái Nguyên)

©T.Vấn 2024

Bài Mới Nhất
Search

t-van.net © 2024
All images © their rightful owners