Lâm Hảo Dũng: Phụ Lục Quanh Đời (37)

Đêm Letung – Indo – Ảnh (Tác Giả gởi)

1-

chiều xuống bên kia thị trấn

biển xa sóng gợn chân trời

thuyền neo hững hờ ven bến

một ngày trầm mặc buông lơi

.

đồi cao lưới màn cây mắc

gió đem về nỗi hoang vu

phố biển sầu đêm đàn hặc

tiếng kinh rền rĩ xa mù

.

phiêu diêu hồn bay ngất ngưỡng

giữa lòng ốc đảo cô liêu

sẽ là thiên thai thoát tục

quên đời những gánh sầu treo

.

đôi lần hân hoan buồn bã

nằm trong ý nghĩ con người

đôi lần hay là tất cả

chiếc lưỡng mục kính tôi soi

.

bàng hoàng đêm rơi vội vã

tôi ngồi chỉ một mình tôi…

2-

thế kỷ một trăm năm

đời người so dài ngắn?

đất cho ta chỗ nằm

thời gian nào giới hạn?

.

buổi sáng ngồi một mình

quanh căn phòng trống vắng

khi chiều bước lặng thinh

tâm hồn sao tĩnh lặng?

.

ngắm một vầng mây trắng

hay một áng mây vàng

những dấu than tản mạn

sum họp làm chia tan…

.

hỏi không câu trả lời

những nỗi đau tận tuyệt

huyền vi lẽ của trời

trong sinh trụ hoại diệt

.

thuyền lướt đều trên sóng

nhấp nhô những nan đề

.

ảnh tượng hình đối bóng

người đi khóc kẻ về

.

thế kỷ một trăm năm

cây người thay lá rụng

huyệt sầu cõi xa xăm

muôn đời soi rũ bóng

.

mai sau vạn kỷ nào?

ta hoài thai trở lại

một hình hài thanh tao?

một tâm hồn băng hoại?

.

thiên nhiên chiếc thảm thần

biến hóa muôn hình sắc

ta người thân bụi cát

phơi lưng trần cô đơn

.

gập ghềnh những con dốc

thở hơi dài nhọc nhằn

cảm khái khi ngồi khóc

nỗi tuyệt cùng bi thương

.

tán thán một bài kinh

ngưỡng mộ ca dao đẹp

trong muôn vạn ý tình

qủa, nhân lưu truyền kiếp…

Lâm Hảo Dũng

Van, Jan 2nd – 2025

Bài Mới Nhất
Search